Ngận Thuần Ngận Ái Muội – Chương 1777: Lạc đường – Botruyen

Tải App Truyện CV

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương 1777: Lạc đường

“Trương Tân, lại đây đi, chuyện này giải quyết xong rồi. ” Dương Minh đợi Lưu
Diệp rời khỏi, xoay lại vẫy vẫy tay gọi Trương Tân đang núp phía sau một chiếc
xe đến.

Trương Tân lúc này mới hấp tấp chạy tới: “Lão đại, mới vừa rồi là cảnh ác bá
bắt trộm a? Ta kháo, thật là kích thích! Tên kia bị ngươi chỉnh cho chết đi
sống lại, quả thực rất sảng khoái a.”

“Còn không phải vì ngươi thích chiếc xe này ? ” Dương Minh chỉ chỉ chiếc
Porsche bị nện, cười cười nói: “Ngươi vừa muốn có xe đã có người mang tới cho,
vận khí thật là tốt a! Hơn nữa tiểu tử này đem tới hai trăm vạn đủ để mua bốn
chiếc xe này đó!”

“Không phải chứ, tiểu tử này hào phóng vậy sao? “, lúc Dương Minh cùng Lý Lôi
Trì nói chuyện, Trương Tân đứng cách đó khá xa nên chỉ có thể nhìn Lý Lôi Trì
bị Dương Minh chỉnh cho chết đi sống lại, không hề nghe được bọn họ nói gì.

Kể ra Trương Tân cũng biết điều, nhận thấy tình huống nguy hiểm liền trốn đi.
Hắn sợ mang tới cho Dương Minh thêm nhiều phiền toái, lo lắng Dương Minh còn
phải bảo hộ hắn, dẫn đến phân tâm, nên đợi mọi chuyện chấm dứt mới dám lộ
diện.

“Sau khi trở về, ta chuyển tiền vào tài khoản ngươi. Muốn mua xe gì thì tự mà
mua lấy. ” Dương Minh nói.

“Kháo! Lão đại, anh thật là tốt đó nha! ” Trương Tân hưng phấn ác, khua chân
múa tay liên hồi: “Bất quá tiểu tử này kể cũng hào phóng, thế mà đưa luôn hai
trăm vạn, tệ hay là dollar?”

“Dollar. Hắn muốn không đưa mà được à? Không đưa thì đừng mơ rời khỏi nơi này.
” Dương Minh cười nói.

“Điều này cũng đúng. Đúng rồi lão đại, anh dùng là biện pháp gì vậy? Tôi thấy
anh không có động đến hắn, hắn tự lăn lộn trên mặt đất… anh điểm điểm hai
cái thì hắn khôi phục bình thường. Mà tựa hồ chân tay cũng không cử động được,
muốn chạy không xong, anh cũng quá ngưuB (DG: chắc ai cũng quen từ này hen…)
đi.” Trương Tân càng nghĩ càng thấy hưng phấn.

“Ha ha. Cái đó là điểm huyệt. ” Dương Minh trả lời Trương Tân không hề giấu
diếm. Nếu hắn đã hỏi, Dương Minh cũng thành thành thật thật mà trả lời. Đoạn
thời gian này, Dương Minh đã nghĩ thông suốt, sắp tới hắn phải đi Vân Nam, cho
nên những chuyện như thế này không cần thiết phải gạt những người bên cạnh
mình. Bọn họ muốn biết, thì mình sẽ cho họ biết.

“Điểm huyệt? ” Trương Tân vừa nghe, nhất thời há to miệng, kinh ngạc nói: “Lão
đại, thật sự là điểm huyệt? Không phải chứ, đây không phải là tuyệt kỹ mà
những võ lâm cao thủ mới có sao? Đúng rồi, tôi còn có chuyện thắc mắc lâu mà
vừa rồi còn chưa kịp hỏi đây. Lão đại, lúc trước ở quán bar, làm sao mà giết
chết bốn người kia?”

“Bốn người kia…Ha ha “, cứ coi như là cách không điểm huyệt đi. Dùng một
loại vật nhỏ không dễ dàng phát giác, bắn vào người bọn họ. ” Dương Minh giải
thích.

“Nguyên lai là thế! ” Trương Tân cái hiểu cái không nhưng cũng gật đầu, do dự
một chút rồi hỏi: “Lão đại, anh có thể dạy cho tôi không? “

“Uhm! Có thể. ” Dương Minh cười cười: “Chỉ cần ngươi muốn học, ta sẽ dạy. Ta
cho ngươi một quyển bí kíp, trước tiên phải nhớ kỹ các vị trí yếu huyệt cùng
tác dụng của chúng trên thân thể con người…”

“Ách! Phức tạp thế à? ” Trương Tân vừa nghe đã cảm thấy nhức đầu: “Đơn giản
chút đi…”

“Đây là trụ cột, mới đầu ta học cũng rất khó khăn… ” Dương Minh cười khổ :
“Loại này làm sao mà có đường tắt. “

“Vậy thì bỏ đi, có lão đại bên cạnh bảo vệ , ta thấy không cần học mấy cái thứ
này. Học chắc choáng luôn!” Trương Tân bỏ qua ý định học tập trong đầu, hắn
xem thấy quá phiền phức nên vứt đi.

“Ha ha… ” Dương Minh cười cười, không nói gì. Mình có thể bảo vệ Trương Tân
bây giờ thôi, sau này không thể lúc nào cũng bảo vệ hắn. Đường của hắn nên để
hắn tự bước đi.

Bất quá để Trương Tân học chút công phu, đúng là có chút không thực tế. Để
Trương Tân tránh được chút phiền toái, Dương Minh cũng không khuyên bảo thêm.
Cái này phải tiến hành khổ luyện, người khác giúp cũng vô ích.

“Đi thôi, vào đó thôi. ” Dương Minh nhìn qua chiếc xe bị đạp phá liền lắc lắc
đầu.

“Quên đi. Không đi nữa. Xe bị đập khiến tôi thật sự khó chịu. Về lên mạng xem
mấy loại xe cùng kiểu dáng đi, có hai trăm vạn dollar, nhất định phải mua
ngay. ” Trương Tân buồn bực trong lòng, tất nhiên đi chơi cũng không có hứng
thú.

“Ngươi! ” Dương Minh bất đắc dĩ cười cười: “Đi, vừa lúc chiếc này ổ khóa cũng
chưa sao. Vứt đi thì không nên, dù sao thì cũng không phải là xe của mình.”

“Hắc hắc, lão đại, để tôi lái cho đã nghiền đã. Không chừng sau này tôi không
được chạm vào chiếc này đâu! ” Trương Tân đi trước một bước, ngồi lên vị trí
lái.

Trương Tân ngồi trên xe, cũng không nóng lòng về khách sạn ngay. Hắn cực kỳ
yêu thích xe, nếu không thì lần đầu mua xe cũng không kéo Duong Minh lên mạng
xem xe.

Đường xá Macao tương đối rộng rãi, Trương Tân chạy xe thể thao trên đường tất
nhiên rất sảng khoái, Dương Minh thấy vậy không quấy rầy hắn, lẳng lặng ngồi ở
một bên.

“Lão đại… hình như tôi bị lạc đường… ” Trương Tân lượn vòng vòng, mang vẻ
mặt đau khổ nhìn Dương Minh .

“Ta kháo! Ngươi mà lạc đường? Ta còn tưởng rằng ngươi muốn hưởng thụ sung
sướng, ta có lái xe đâu! ” Dương Minh nhìn nhìn Trương Tân, cùng im lặng.

“Lúc đầu lái xe tới, bất quá trên đường trở về thì phát hiện tìm không được
đường! ” Trương Tân cười khổ :”Tôi nghĩ 'đường nào cũng dẫn đến La Mã'(DG:
đường nào rồi cũng đến đích đó mà), kết quả là càng chạy càng loạn. Hiện tại
không biết mình ở chỗ nào rồi!”

“Vậy sao ngươi không nói sớm? ” Dương Minh vỗ vỗ vai Trương Tân: “Ngươi dừng
xe đi!”

“Làm gì? ” Trương Tân dừng xe ở ven đường: “Lão đại, anh không phải muốn đánh
tôi một trận chứ?”

“Xuống xe! ” Dương Minh không trả lời, trực tiếp xuống xe.

“Không phải chứ? Lão đại, anh thật sự muốn đánh tôi sao? ” Trương Tân mang vẻ
mặt đáng thương nhìn Dương Minh.

“Đánh ngươi làm gì? Đến lượt ta lái.” Dương Minh dở khóc dở cười, đạp Trương
Tân một cước: “nhanh lên một chút, lên xe!”

“Ân. ” Trương Tân ngồi vị trí tay lái phụ, Dương Minh đổi sang tay lái, khởi
động xe đi.

Trương Tân nhìn Dương Minh lên xe xong, không hề nhìn đường mà giống như dựa
vào cảm giác, quẹo trái quẹo phải tùm lum… Mặc dù Macao bốn phương thông
suốt, bất quá du khách rất khó phân biệt phương hướng. Đặc biệt là vào ban
đêm.

“Lão đại, đây là… ” Trương Tân thấy có chút kỳ quái, hỏi.

“Về khách sạn. “

“Anh biết đường? ” Trương Tân càng thêm kỳ quái.

“Ngươi xem phía trước là gì! ” Dương Minh chỉ đám đèn neon trước mặt.

“Ách… hả? ” Trương Tân nhìn theo hướng Dương Minh chỉ, nhất thời kinh ngạc,
trợn to hai mắt :” Không phải chứ? Khách sạn?”

Cách đó không xa, rõ ràng là khách sạn Douglas, nói cách khác, Dương Minh rẽ
vào mấy con đường, liền trở về khách sạn rồi…