“Ồ! Không trả? Tao cũng sẽ để mày chết đâu. ” Dương Minh nhìn Lý Lôi Trì, bình
thản nói: “Chưa nôn tiền ra mà đã nghĩ tới chết, không có cửa à! “
“…” Lý Lôi Trì thật muốn chửi cho thống khoái! “Con mẹ thằng này là ai vậy?
Nói chuyện với nó sao mà khó khăn quá vậy?”
Lý Lôi Trì còn chưa kịp nói gì thì người thanh niên phía sau kia đã đuổi đến
nơi.
Thật ra thì nãy giờ bất quá chỉ là chút công phu, hắn và Dương Minh chỉ mới
nói có mấy câu mà thôi…
Thanh niên phía sau đuổi tới nơi, nhìn thấy Lý Lôi Trì bị Dương Minh chế trụ,
trong mắt tràn ngập thần sắc kinh ngạc! Thân thủ Lý Lôi Trì hắn rất rõ, mặc dù
kém xa hắn nhưng chạy trốn thì cũng được à, nếu không mình cũng chẳng phải
đuổi theo khắp nơi như thế này. Nhưng so với người bình thường đó là hơn không
biết bao nhiêu lần a!
“Cảm ơn anh đã giúp tôi bắt hắn! ” Bất kể thế nào, mục tiêu mình truy bắt mấy
ngày nay trước mắt đã bị người ta chế trụ, Lưu Diệp rất cảm kích.
“Không cần cám ơn, tôi bắt hắn không phải bởi vì anh! ” Dương Minh thản nhiên
nói.
Thoạt nhìn người này mi thanh mục tú, nhưng nam nhân quá thanh tú, lại làm cho
người ta cảm thấy ẻo lả như đàn bà. Nhìn dáng vẻ cũng giống như là người Hoa.
Cho nên hắn dùng Anh ngữ, Dương Minh vẫn dùng Hoa ngữ.
Lời của Dương Minh làm cho Lưu Diệp sững sờ, nhìn Dương Minh: “Anh cũng là
người Hoa?”
“Tới du lịch thôi. ” Dương Minh nhún nhún vai, trả lời.
“Ha ha. Nếu là người Hoa thì cũng dễ nói chuyện hơn nhiều! ” Lưu Diệp nhìn
Dương Minh, đoạn quay sang Lý Lôi Trì nói: “Anh giao hắn cho tôi đi! Tôi trở
về cũng có cái để mà giao phó…”
“Giao cho anh? ” Dương Minh quái dị nhìn Lưu Diệp: “Lý do?”
“Hả…” Lưu Diệp ngạc nhiên, thầm nghĩ “mình đuổi theo hắn không thấy sao? Bắt
được thì giao cho mình mẹ đi”. Bất quá Lưu Diệp cũng giải thích: “Là tôi muốn
bắt hắn…”
“Ờ! Tôi bất kể hắn có phải là người anh muốn bắt hay không nhưng hắn làm hỏng
xe của tôi, tôi phải bắt hắn bồi thường. ” Dương Minh nghe Lưu Diệp giải
thích, không chút biểu cảm, nhàn nhạt nói.
“Bồi thường? ” Lưu Diệp lúc này cũng chú ý tới xe Dương Minh, tầng bảo vệ khóa
xe bị đập hư rồi, hẳn là do Lý Lôi Trì làm… trong lòng đành phải cười khổ. Nếu
người bình thường bị Lý Lôi Trì phá hư xe, không hoảng sợ đã không tệ rồi, nào
giống như người trước mặt này, còn bắt phải bồi thường…
Thoạt nhìn, người trước mặt này công phu rất cao, không thể khinh thường. Hắn
bắt Lý Lôi Trì bồi thường, tất nhiên phải có thực lực.
Lưu Diệp cười khổ nói: “Tiên sinh, tôi là đặc vụ quốc gia, đang thi hành nhiệm
vụ bên ngoài, người này tôi phải mang trở về. Nếu anh tới du lịch, hẳn là phải
ủng hộ tôi mới đúng. Anh yên tâm, xe của anh bị hư tôi sẽ cho người sửa
chữa…”
Lưu Diệp nghe Dương Minh nói, hắn là người Hoa tới du lịch, tự nhiên cũng
không giấu diếm thân phận mình. Nghĩ đến nói thân phận của mình ra, Dương Minh
hẳn là có thể cấp cho ít mặt mũi. Dù sao cũng cùng một quốc gia, hơn nữa mình
cũng coi như là đang thi hành công vụ, chắc hắn cũng sẽ không ngăn cản…
“Thi hành nhiệm vụ? ” Dương Minh nhíu nhíu mày: “Anh thi hành hay không liên
quan quái gì tôi. Nhưng người này nói bồi thường tôi gấp đôi, thế nên hắn phải
trả tôi tiền tôi mới tha cho hắn!”
“Tiên sinh, ý là anh không phối hợp với tôi? ” Lưu Diệp có chút tức giận. “Dù
ngươi có chút công phu, nhưng là cũng không cần gạt người như thế. Bồi thường
gấp đôi! Đây không phải là hiếp đáp người khác sao?”
Dương Minh nghe Lưu Diệp nói cũng bực mình : “Anh nói là đang thi hành nhiệm
vụ? Ai biết có gạt người hay không!”
“Hả? ” Lưu Diệp sửng sốt, có chút sững sờ. Nhưng ngay sau đó lấy ra giấp chứng
nhận, đưa cho Dương Minh: “Đây là giấy chứng nhận của tôi, như vậy có thể
chứng minh thân phận của tôi không?”
“Có giấy chứng nhận?” Dương Minh lấy giấy chứng nhận trong tay Lưu Diệp. Quả
thật là giấy chứng nhận của quân đội, hình phía trên đúng là của người này.
Tên gọi “Lưu Diệp”… Dương Minh thấy có chút buồn cười: “Lưu Diệp? Nữ?”
“Nam … ” Lưu Diệp xấu hổ đáp…
“Giả gái? ” Dương Minh tiếp tục hỏi.
“… ” Lưu Diệp nổi giận: “X-men. Đàn ông đích thực…”(bản gốc là thuần khiết
gia môn…khó hiểu nên đổi a)
“Phải zdị không? Uhm! Tôi biết rồi, rất nhiều siêu nữ cũng thế mà. ” Dương
Minh gật gật đầu.
Quả thật Lưu Diệp hết chỗ nói.
“Ngành này của anh tôi thấy rất quen a! Bất quá tôi chưa từng thấy anh? ”
Dương Minh nhìn ngành tương ứng trên giấy chứng nhận của Lưu Diệp, lại cùng
ngành với cái mà Hạ Băng Bạc cấp cho… nên có chút hoài nghi thân phận người
trước mắt này: “Giấy chứng nhận này không phải là hàng nhái chứ ?!!”
“Chưa từng thấy? ” Lưu Diệp ngẩn người: “Có ý tứ gì?”
“Rất rõ mà. Chính là tôi cũng thuộc ngành này. ” Dương Minh nói, rồi từ trong
bóp lấy ra giấy chứng nhận đưa cho Lưu Diệp: “Sau này đừng lấy mấy cái giấy
này ra hù người ta! Cùng ngành mà tôi chưa từng nhìn thấy anh à! “
Dương Minh tự nhiên chỉ là “tín khẩu khai hà” (DG: đang chém gió đấy) mà thôi,
cũng chưa từng học phân biệt mấy thứ giấy tờ là thật hay giả. Nói trắng ra
Dương Minh chỉ là nhân viên trực thuộc của Hạ Băng Bạc, nào biết trong ngành
rốt cuộc có hay không có tên Lưu Diệp này? Hắn nói như vậy chẳng qua là gạt
Lưu Diệp chút, xem xem thân phận người này có vấn đề hay không.
“Hả?!! Ngươi cũng có? ” Lưu Diệp có chút khó tin nhận lấy giấy chứng nhận.
Nhìn thoáng qua, sắc mặt nhất thời trở nên vô cùng quái dị… thật đúng là cùng
ngành!
Thấy vẻ mặt Lưu Diệp, Dương Minh thầm nghĩ tiểu tử này quả nhiên có vấn đề!
Chính mình vốn trực thuộc, mấy lão quái vật cao cấp cũng không nhận ra chứ
đừng nói người bình thường. Mà Lưu Diệp nhìn giấy chứng nhận của mình xong,
không những không tỏ vẻ nghi ngờ, bộ dạng người này trái lại thật có vấn đề?
Lưu Diệp thật không nghĩ tới người trước mắt lại là người của quân đội, nhất
thời có chút khó xử! Bất quá do dự một chút, liền nói: “Anh đã là người bên
quân đội. Như vậy đi, thân phận của tôi cũng không cần gạt anh. Vốn đây là
giấy chứng nhận công việc địa điểm, thật ra thì chẳng qua chỉ là vẻ bên ngoài
mà thôi. Thân phận chân chính của tôi là phục vụ cho một cái ngành đặc thù!”
“Ngành đặc thù? ” Dương Minh không nghĩ tới Lưu Diệp có thể giải thích như
vậy. Đây chẳng phải là giống hệt mình sao? Cũng trực thuộc ….
” Đúng vậy, đây là giấy chứng nhận thật của tôi! Khẳng định anh đã nghe nói
qua rồi chứ? ” Lưu Diệp trả giấy chứng nhận lại cho Dương Minh, sau đó móc ra
một giấy chứng nhận khác đưa cho Dương Minh: ” Lãnh đạo hẳn là nói với các anh
phải trợ giúp, phối hợp vô điều kiện!”
Dương Minh không nghĩ Lưu Diệp còn có giấy chứng nhận thứ hai. Mà từ ngữ khí
của hắn có thể phán đoán hắn cũng là nhân viên thuộc trực thuộc… Mà hắn gọi là
ngành đặc thù…
“Hả?!! ” Dương Minh hứng thú nhận giấy chứng nhận của Lưu Diệp. Vừa nhìn qua,
nhất thời u mê…