Ngận Thuần Ngận Ái Muội – Chương 1766: Tứ đại bạch kim đả thủ – Botruyen

Tải App Truyện CV

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương 1766: Tứ đại bạch kim đả thủ

“Hả? ” lão Lange sửng sốt, nghĩ mình đang nghe lầm: “Tam Đặc Đốn, ngài nói cái
gì đó? Có ý gì đây?”

Theo bản năng lão Lange sẽ suy nghĩ theo hướng “Tam Đặc Đốn đang che chở cho
Dương Minh” và đang uy hiếp mình, nên cực kỳ tức giận.

Không phải chỉ là một khách nhân gia tộc Douglas thôi sao? Còn không phải là
thành viên gia tộc Douglas nữa chứ? Dù gia tộc Douglas là đại gia tộc, cũng
không quản được chuyện ở Ma Cao này. Nơi này không phải là địa bàn của mình
sao?

Nghe Tam Đặc Đốn nói xong… giọng lão liền trở nên âm trầm:

“Lão Lange, tôi chẳng có ý gì. Tôi nhìn hai ta có chút giao tình, mới nhắc nhở
ngài một câu… ” Tam Đặc Đốn bĩu môi. Thầm nghĩ: “ngươi còn tưởng là mình rất
ngưu sao… Nếu không phải quen biết, ta lười so đo cùng ngươi.”

“Tam Đặc Đốn, lời này là có ý gì? Cái gì gọi là nhìn hai ta có chút giao
tình… “

Lão Lange cười lạnh: ” Tôi mới là người nhìn giao tình của hai ta. Tôi động
tới khách nhân gia tộc các ngài, nên mới cùng ngài ‘chào hỏi’. Nếu đổi lại là
người khác, tôi cũng lười chào hỏi, trực tiếp thịt luôn…”

“Đúng, không sai! Cũng bởi vì như thế, tôi mới báo trước. Đổi lại người khác
mà nói… tôi cũng lười quản chuyện… “

Tam Đặc Đốn nói: “Dù sao tôi cũng đã nói với ngài, ngài không tin thì cứ việc
… tôi không quản. Dù sao tôi cũng báo cho ngài biết, người nào đi thì người
đó chết …”

“Ngài đã nói như vậy, chúng ta không có cách nào tiếp tục nói chuyện! Gặp
lại… “

Lão Lange cúp điện thoại xuống, mắng: “Khốn kiếp! Cái quái gì thế? Dọa mình
sao? Sợ thật…”

Đồng thời với lão Lange, Tam Đặc Đốn cũng cúp điện thoại xuống, khóe miệng xẹt
qua tia cười khinh thường: “Ngu ngốc! Thôi chuyện cần thì cũng đã nói rồi,
thích thì cứ đi! Đúng là ngu thì thích nguy hiểm mà… thích tìm chết thì cứ
việc…”

Lão Lange nói chuyện điện thoại với Tam Đặc Đốn xong, bắt đầu gọi mấy tên thủ
hạ có năng lực lại. Rất nhanh, tứ đại bạch kim đả thủ đã tề tụ trong phòng làm
việc lão Lange.

“Con ta, chính là thiếu chủ của các ngươi bị người gia tộc Douglas đánh! Các
ngươi đi theo ta tìm hắn tính sổ. Chẳng cần quản chuyện gì hết, mặc kệ đội bảo
an.. cứ đem hắn ra mà đánh. Chỉ cần không chết là được…” Lão Lange tàn bạo
ra lệnh.

“Vâng! Lão đại! Chúng tôi biết rồi. Đánh cho đến chết, chỉ cần không chết là
được… ” Bốn tên nhanh miệng đáp.

Tứ đại bạch kim đả thủ này là những người đánh nhau giỏi nhất Phi Xa bang bây
giờ, một người ra tay là có thể chống lại khoảng mười người bình thường! Lần
này vì nhi tử bị đánh, nên lão Lange đem toàn bộ bốn tên tới, chuẩn bị cấp cho
gia tộc Douglas một bài học khó quên!

Về phần những người khác, lão Lange khinh thường. Mang theo một đám bang
chúng, đi tham gia náo nhiệt hù dọa người thôi. Đối phó với cao thủ chân
chính, cần bốn người này là được rồi! Cao thủ tỷ thí, đám ô hợp chỉ đáng vứt
đi.

Lão mang theo tứ đại bạch kim thủ hạ cùng đám bang chúng, hò hét đi đến khách
sạn Douglas. Lão nghĩ với bốn người này ra mặt, chẳng sợ bố con thằng nào?

Không thể không nói… lão Lange không hổ danh từng là thủ lĩnh Phi Xa bang. Một
đoàn Rolls-Royce cùng Ferrari, dùng tốc độ nhanh nhất, một đường lạng lách
đánh võng, đoàn xe dài vậy làm người đi đường cũng sợ ngây người.

Rolls-Royce là loại xe tương đối cao giá, có rất ít người lái được loại này
nha.

Hôm nay lão Lange vì nhi tử nên tự mình lái xe, dùng một chút thời gian, đã
dừng xe ở trước cửa khách sạn Douglas.

Rất nhiều phục vụ sinh đều biết lão thủ lĩnh Phi Xa bang. Lão Lange từng vô
cùng huy hoàng. Mặc dù hiện tại đã chuyển sang kinh doanh đại lý xe chính quy,
nhưng ai cũng không quên sự thật rằng lão đã từng là lão đại Phi Xa bang này.

“Cút … cút hết! Phi Xa bang ở chỗ này làm việc, người không liên quan thì mau
cút hết, nếu không thì tự gánh lấy hậu quả… ” Còn chưa tới cửa hộp đêm, một
trong 4 tên đã rống loạn lên.

Trong hộp đêm lúc trước, nhìn Dương Minh cùng Lange đánh nhau, cũng đã có
người nhận ra thân phận Lange. Ai cũng thì thầm to nhỏ bàn luận. Lúc này, chợt
nghe người Phi Xa bang đến, đều không hẹn mà cùng cúi đầu, rời đi.

Nhất là nghe người Phi Xa bang nói ‘không rời đi tự gánh lấy hậu quả’ những
người này vội vàng đứng dậy, hướng cửa hộp đêm đi ra.

Ai cũng không ngốc, tình hình này rõ ràng Phi Xa bang chỉ tìm người gây phiền
toái; lưu lại chỗ này, vạn nhất bị nhận định thành đồng đảng thì làm sao bây
giờ? Trốn là thượng sách…

Mà phục vụ sinh cùng đội bảo an hộp đêm cùng nhau rút ra ngoài hết. Mới vừa
rồi, quản lý đội bảo an đã gọi điện thoại cho Tam Đặc Đốn. Bất quá Tam Đặc Đốn
không cho hắn nhúng tay vào. Tam Đặc Đốn đã nói như vậy, nên hắn kéo đám người
cùng rời đi một lúc.

Rất nhanh, trong hộp đêm trừ Dương Minh cùng Trương Tân, còn có Trần Trạch,
Đào Lâm Phương. Ở ngoài là Lange, Sử Lai Đặc cùng có lão Lange, thêm bốn tên
thủ hạ nữa.

“Trần Trạch, mang Lâm Phương đi trước, nơi này không cần các người… ” Dương
Minh nhìn Trần Trạch mặt đầy máu, nói với hắn.

“Nhưng… ” Mặc dù trong lòng Trần Trạch sợ hãi, nhưng không muốn bỏ đi một
mình! Chuyện này hắn cùng Đào Lâm Phương gây ra, Dương Minh chẳng qua chỉ trợ
giúp mới bị người Phi Xa bang tìm đến. Lúc này để cho Dương Minh ra mặt thật
là không đúng tí nào!

“Đi mau đi! ” Dương Minh nhíu nhíu mày, có Trần Trạch ở chỗ này, hắn không thể
tùy tiện ra tay. Chỉ có bọn họ đi rồi, Dương Minh mới có thể không cố kỵ trực
tiếp ra sát chiêu.

“Uhm…Cẩn thận một chút… ” Trần Trạch bị ánh mắt sắc bén của Dương Minh
khiến cho giật mình, vội vàng gật đầu, kéo Đào Lâm Phương đi ra ngoài.

Tới thời điểm này, Lange cũng không ngăn trở. Hắn nghĩ, chỉ cần xử lý xong
Dương Minh, thì Trần Trạch cùng Đào Lâm Phương còn không phải bị nắm trong tay
sao?

Không cần thiết lưu bọn họ lại! Hơn nữa, lưu lại, thì không tốt để hạ thủ
Dương Minh. Không có người chứng kiến, cho dù giết chết Dương Minh cũng không
có chứng cớ.

Thật sự không ổn thì tùy tiện giao ra mấy bang chúng chịu tội thay, chỉ là
chuyện cỏn con.

Lão Lange cũng có ý nghĩ như vậy, nên không có ý ngăn trở. Đợi mọi người rời
đi xong mới ngẩng đầu lên, tàn bạo ngó Dương Minh: “Là mày đánh con tao?…”

“Đúng rồi… “

Dương Minh gật đầu: “Tới thay nhi tử bồi tội sao…?”

“Hả…? “

Lão Lange nghe Dương Minh nói xong thì sửng sốt, ngay sau đó phá lên cười: “Ha
ha ha ha! Buồn cười chết thôi….Bồi tội? Não mày bị nước vào hả? Tao tới là để
thu thập mày! Tiểu tử, mày chết chắc, có biết chuyện gì sẽ xảy ra hay không?”

Đợi mợi người trong hộp đêm rút hết, Tam Đặc Đốn mới xuống, sau đó phân phó
cho đội trưởng bảo an: “Cắt hoạt động của thang máy xuống tầng hầm này. Không
có lệnh của ta thì không được để nó hoạt động…”

“Vâng… ” đội trưởng bảo an vội vàng gật đầu, đợi Tam Đặc Đốn đi xuống xong,
liền thực hiện việc được giao. Người đi tới, không cách nào xuống được phía
dưới.

Tam Đặc Đốn đứng xa xa nhìn lão Lange, bất đắc dĩ lắc đầu. Thầm nghĩ: “Ta
trước đã nhắc nhở nhưng ngươi vẫn tới. Haizz! Không thể trách người khác, ta
cũng không có cách nào!”

Lão Lange cũng nhìn thấy Tam Đặc Đốn nơi xa, không khỏi hừ lạnh một tiếng.

“lão này không biết tới làm gì… cầu tình chắc? Bất quá cầu tình cũng vô ích,
lần này cho dù người nào đứng trước mặt cũng sẽ không bỏ qua!”

“Ý của ngươi là dùng bốn tên giẻ rách này là có thể đánh chết ta… ?” Dương
Minh liếc qua bốn tên thủ hạ rồi dùng ánh mắt khinh thường nhìn lão Lange.

“Đây không phải là giẻ rách, đây là tứ đại bạch kim đả thủ… ” lão Lange cải
chính. “Ngươi không cần dùng mồm mép xỉa xói nữa, có biết ngươi đã trêu chọc
người nào hay không?…”

“Người nào? Không phải là Phi Xa bang sao? Chẳng lẽ không phải? ” Dương Minh
hỏi ngược.

“Phi Xa bang! Hừ hừ, còn biết là Phi Xa bang! Chẳng lẽ ngươi không biết, ở Ma
Cao này Phi Xa bang là 1 trong 3 đại bang phái tồn tại hay sao?… ” lão Lange
hỏi lại.

“Uhm không biết, ta chỉ biết còn dư lại hai đại bang phái mà thôi … ” Dương
Minh nhún vai.