Sau khi nhận được chỉ thị của Kaike, Tam Đặc Đốn liền gọi điện cho Uygur.
Rất nhanh đầu dây bên kia liền truyền đến thanh âm của Uygur:” Tam Đặc Đốn
tiên sinh, chuyện đó thế nào rồi??? Hắn có còn thuê phòng ở khách sạn của ngài
không???”
“Uygur tiên sinh, tôi cũng đang muốn nói chuyện này với ngài đây. Sau khi tôi
kiểm tra lại sổ sách thì quả thật là có người tên Dương Minh đang thuê phòng ở
khách sạn. Bất quá sau đó tôi sợ hắn sẽ chạy trốn cho nên mới tự mình đến
phòng của hắn hỏi cho rõ….” Ngừng một chút Tam Đặc Đốn nói tiếp:” Bất quá
khi tôi đến phòng hắn thì cận vệ của hắn lại không cho tôi vào. Hơn nữa bọn họ
còn nói….”
“Nói cái gì vậy??? Tam Đặc Đốn tiên sinh ngài mau nói cho tôi biết” Uygur nghe
Tam Đặc Đốn ngập ngừng hồi lâu mới nóng ruột hỏi một câu.
“Hắn sẽ không bỏ trốn, hơn nữa còn nhờ tôi nói lại với ngài là hiện tại ngài
chỉ còn 21 tiếng. Nếu sau khoảng thời gian đó mà gia chủ của ngài không qua
gặp hắn thì đừng trách hắn tàn ác” Tam Đặc Đốn cười khổ nói.
Tam Đặc Đốn đã suy nghĩ rất kỹ rồi, chỉ có nói cách này mới có thể khiến cho
Uygur không thể nghi ngờ hắn được.
“Tiểu tử này khẩu khí quả thật rất lớn” Uygur nghe Tam Đặc Đốn nói xong thì
cũng không có vẻ ngạc nhiên, bởi vì lúc trước hắn đã nghe Smith nói qua một
lần bây giờ nghe Tam Đặc Đốn nói nữa là lần thứ hai rồi cho nên mới có cái
thái độ dửng dưng như vậy.
” Tôi cũng cảm thấy như vậy. Bất quá hắn còn bảo tôi không nên xen vào chuyện
của hắn nếu không hắn cũng sẽ không khách khí.” Tam Đặc Đốn cười khổ nói:”
Uygur tiên sinh, ngài cũng biết rồi đó, tôi đang kinh doanh loại hình khách
sạn cho nên tôi cũng không dám đắc tội với nhiều người….”
“Uhm, tôi hiểu ý ngài rồi Tam Đặc Đốn tiên sinh. Nếu đã như vậy thì không cần
ngài giúp đỡ nữa để tự tôi đi thu thập hắn là được rồi” Uygur nghe Tam Đặc Đốn
nói xong liền trả lời.
“Vậy thì cảm ơn ngài trước, Uygur tiên sinh” Ngừng một chút, Tam Đặc Đốn nói
tiếp:” Lúc nãy tôi sợ chuyện này có thể làm kinh động đến khách nhân khác cho
nên đã đổi cho hắn căn phòng tổng thống số 2 ở trên lầu thượng. Nếu ngài muốn
thu thập hắn thì chỉ cần lên đó sẽ tìm được hắn”
“Uhm tôi biết rồi” Uygur tự nhiên có chút buồn cười, tên Tam Đặc Đốn này quả
thật đúng là nhát chết mà, chỉ cần hù dọa vài câu mà được ở phòng tổng thống,
nếu hù dọa hắn thêm nữa chắc hắn tặng cái khách sạn cho người ta luôn quá.
“Vậy ngài cứ tự nhiên hành động, chuyện này tôi sẽ không xen vào…” Tam Đặc
Đốn tùy ý nói một câu bày tỏ thái độ.
Nghe Tam Đặc Đốn nói xong Uygur thầm nghĩ trong đầu:” Nếu mày nhúng tay vào
thì mới là làm khó chỗ tao làm việc đó…”
Sau khi ngắt cuộc gọi với Tam Đặc Đốn, Ugur liền gọi cho Đoạn Đầu Lang.
Đoạn Đầu Lang thực ra chỉ là biệt hiệu của hắn mà thôi, thật ra hắn là người
Ấn Độ. Hắn được sự nâng đỡ của Uygur nên thành lập ra Đoạn Đầu Bang. Đây là
một băng đảng xã hội đen khá có thế lực ở đất Ma Cau.
Điện thoại vừa kết nối, Uygur liền ra lệnh:” Đoạn Đầu Lang, anh lập tức mang
người đến khách sạn Douglas bắt Dương Minh về đây cho tôi”
“Vâng thưa Uygur tiên sinh—!” Đoạn Đầu Lang rất tôn kính Uygur bởi vì năm
xưa nếu không phải có sự hậu thuẫn của Uygur thì quả thật bây giờ hắn chưa
chắc đã được như thế này.
Mà nếu như Đoạn Đầu Lang có thể đạt được vị trí như ngày hôm nay thì đã sau
chứ??? Nếu không có Uygur chống lưng phía sau thì có lẽ giờ này Đoạn Đầu Bang
đã bị các bang phái khác thâu tóm mất rồi.
Nhận được chỉ thị của Uygur, Đoạn Đầu Lang liền ra lệnh cho tâm phúc của hắn
là Mạch Khắc dẫn theo mười tên thủ hạ đến khách sạn Douglas bắt người.
Bởi vì trong mắt Đoạn Đầu Lang mà nói thì bắt một người cũng như bắt một con
kiến, chỉ cần Mạch Khắc ra tay là đủ rồi cho nên hắn cũng không cần phải huy
động nhiều người làm gì.
15 phút sau, 2 chiếc xe con chở Mạch Khắc cùng mười tên thủ hạ đã đậu trước
cửa khách sạn Douglas.
Sau khi nói chuyện với Uygur xong thì Tam Đặc Đốn đã xuống phía dưới đại sảnh
chờ Uygur mang người tới.
Khi Tam Đặc Đốn chứng kiến một người đàn ông trung niên dẫn mười tên thủ hạ đi
phía sau thì Tam Đặc Đốn nhất thời căng thẳng hẳn lên.
Bởi vì Tam Đặc Đốn đã từng gặp qua Đoạn Đầu Lang cho nên hiển nhiên là Tam Đặc
Đốn có thể nhận ra tâm phúc của hắn, Mạch Khắc.
“Mạch Khắc tiên sinh, ngài đã tới—!” Tam Đặc Đốn làm ra một bộ dáng chào,
nói một câu.
“Lão đại của tôi phái tôi đến làm chút việc mong Tam Đặc Đốn tiên sinh thứ
lỗi” Dù Mạch Khắc nói một câu rất khách khí nhưng vẻ mặt của hắn thì thủy
chung vẫn lãnh đạm như cũ.
“Không có vấn đề gì, tôi đã nói là sẽ không xen vào chuyện này thì chắc chắn
sẽ không xen vào chuyện này” Tam Đặc Đốn cũng không thèm để ý thái độ của Mạch
Khắc, bởi vì hắn biết cái loại xã hội đen như Mạch Khắc thì làm sao mà có được
thái độ như dân trí thức được chứ???
“Hắn đang ở đâu???” Mạch Khắc hỏi.
“Tầng thượng, phòng tổng thống số 2″ Tam Đặc Đốn đưa tay về phía thang máy
nói:” Ngài cứ vào thang máy là có thể trực tiếp đến phòng của hắn.”
“Tốt lắm, bây giờ không còn chuyện của ngài nữa, ngài có thể đi được rồi” Mạch
Khắc nói xong liền dẫn đám thủ hạ đi vào thang máy.
Nhìn bóng lưng của Mạch Khắc dần khuất phía sau cửa thang máy, Tam Đặc Đốn
bỗng nhiên thở dài một hơi sau đó cầm lấy điện thoại nội tuyến gọi vào phòng
Dương Minh.
” Dương Minh tiên sinh, tôi là Tam Đặc Đốn đây. Uygur đã phái một người tên là
Mạch Khắc cùng với mười tên thủ hạ đến đây bắt ngài.” Ngừng một chút, Tam Đặc
Đốn nói tiếp:” Bọn chúng vừa vào thang máy, có lẽ rất nhanh sẽ đến cửa phòng
của ngài.”
“Uhm tôi biết rồi, cám ơn ông” Dương Minh tùy tiện trả lời.
Cúp điện thoại xong, Dương Minh liền gọi đến phòng số 3 của Kim Ngưu.
Đầu dây vừa kết nối, Dương Minh liền nói:” Kim Ngưu, là tôi đây”
“Vâng thưa thủ lĩnh—!” Kim Ngưu lập tức trả lời.
“Chút nữa có mười một người đến đây tìm tôi, anh đi xử lý bọn chúng một chút
sau đó dẫn tên cầm đầu đến gặp tôi” Dương Minh phân phó Kim Ngưu một câu.
“Vâng thưa thủ lĩnh—-!” Sau khi nhận được chỉ thị của Dương Minh, Kim Ngưu
liền đi tới cái mắt mèo gắn trên cửa phòng để nắm rõ tình hình bên ngoài hành
lang.
Rất nhanh Kim Ngưu liền chứng kiến cảnh một người đàn ông trung niên dẫn mười
tên thủ hạ bước nhanh từ thang máy đi ra.
“Cạch—!” Tiếng mở cửa trong trẻo phát ra, sau đó Kim Ngưu tự mình đi ra khỏi
phòng.
Đối với sự xuất hiện của Kim Ngưu từ căn phòng số 3 nhất thời cũng khiến cho
Mạch Khắc có chút sửng sốt.
Bất quá lúc đầu Tam Đặc Đốn chỉ nói là Dương Minh ở căn phòng số 2 chứ không
nói rõ là Dương Minh đã thuê cả ba căn phòng liền nhau cho nên Mạch Khắc còn
đang phân vân không biết Kim Ngưu có quan hệ gì với Dương Minh hay không.
Những người có thuê được phòng trên tầng này đều là nhân vật không quyền thì
cũng quý cho nên Mạch Khắc không thể làm quá được.
Nghĩ tới đây, Mạch Khắc liền quát một câu:” Mày ra đây làm gì???”
Kim Ngưu có chút buồn cười, chính hắn còn chưa hỏi bọn chúng thì bọn chúng lại
vặn vẹo hắn trước.
Bất quá việc của Dương Minh đã phân phó thì Kim Ngưu dĩ nhiên sẽ tận lực hoàn
thành.
Vì thế mà Kim Ngưu nhàn nhạt nói:” Tao chỉ có một việc rất đơn giản đó là đứng
đây chờ tụi bay đến….”
Mạch Khắc có chút hơi sửng sốt, lập tức cảm thấy người đàn ông này có vấn đề
cho nên liền quyết định tiên hạ thủ vi cường, phất tay quát lớn:” Bắt hắn lại”
——————————————————-
Binh pháp Tôn Tử có câu “Tiên hạ thủ vi cường, hậu thủ vi tai ương” có nghĩa
là kẻ ra tay trước thì sẽ chiếm ưu thế, nếu ra tay sau đối thủ thì sẽ gặp tai
họa.
——————————————————-
Lập tức mười tên thủ hạ liền vây quang Kim Ngưu lại.
Kim Ngưu lạnh lùng cười, chỉ bằng mười tên rác rưởi mà cũng dám kiếm hắn ra
tay sao???
Nghĩ tới đây, Kim Ngưu liền không khách khí nữa, trong tay lập tức liền xuất
hiện chủy thủ. Trong vòng chưa đầy vài giây chủy thủ quét ngang vài vòng thì
mười tên thủ hạ của Mạch Khắc đều bị Kim Ngưu chém chết tại chỗ, máu từ vết
thương ở cổ của bọn chúng vẫn không ngừng chảy ra nhất thời khiến cho người ta
có cảm giác rùng mình không thôi.
Bởi vì lúc đầu, Dương Minh đã nói rất rõ đó là hắn chỉ cần tên thủ lĩnh còn
bọn nhãi nhép có thể tùy nghi xử trí. Mà Kim Ngưu lại ghét nhất là cái bọn
chuyên lấy đông hiếp yếu này cho nên Kim Ngưu ra tay không hề khoan nhương
chút nào, toàn là một chiêu lấy mạng cả.
Mạch Khắc bên này thì khẩn trương hẳn lên, bởi vì hắn rất rõ mười tên thủ hạ
này của hắn tên nào cũng biết công phu cả, hơn nữa bọn chúng còn được trang bị
súng lục đầy đủ vậy mà súng còn chưa kịp rút thì đã bị Kim Ngưu cho đi theo
ông bà cả rồi.
“Mày….mày là ai??? Rốt cuộc thì mày muốn làm gì???” Mạch Khắc lúc này quả
thật đúng là khóc không thành tiếng. Chuyện giết người không phải là hắn chưa
từng làm nhưng mà chỉ cần vài giây đã giết mười mạng người như Kim Ngưu thì
quả thật là lần đầu hắn được chứng kiến.
Bất quá Mạch Khắc cũng không phải kẻ ngu, mặc dù sợ hãi nhưng hắn vẫn lợi dụng
lúc nói chuyện, lặng lẽ đặt tay lên báng súng ở bên hông phải, chỉ cần Kim
Ngưu có động thái gì quá đáng thì hắn sẽ ra tay ngay lập tức.
Bởi vì Mạch Khắc tin rằng, cho dù Kim Ngưu có lợi hại đến bao nhiêu cũng không
thể lợi hại hơn súng đạn được.
Nhưng mà chỉ một giây sau thì sắc mặt của Mạch Khắc liền trở nên khó coi. Bởi
vì khi hắn vuốt tay xuống bên hông thì tự nhiên lại không thấy súng đâu cả.
Mạch Khắc âm thầm kinh hãi, tự hỏi trong lòng:” Tại sao lại không có??? Chẳng
lẽ mình không mang theo sao??? Không…không đúng lúc nãy rõ ràng là đã kiểm
tra kỹ lưỡng rồi mà.”
Mạch Khắc không có súng cũng như mất đi vật bảo vệ tính mạng của hắn vì thế mà
trong nháy mắt mồ hôi lạnh đã đổ đầy trán của hắn.
“Mày đang tìm gì thế??? Có cần tao giúp không???” Kim Ngưu bình thản nhìn Mạch
Khắc hỏi một câu.