Ngận Thuần Ngận Ái Muội – Chương 1733: Bắt Đầu Vào Việc Chính. – Botruyen

Tải App Truyện CV

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương 1733: Bắt Đầu Vào Việc Chính.

“Haha, tôi chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để so tài cao thấp với anh thôi chứ
không có ý gì đâu” Khắc Lạp Tư nói tiếp:” Nhưng mà quả thật lo lắng của anh
cũng không phải là không có đạo lý…”

“Nếu đã vậy thì chúng ta đánh cuộc ở đây luôn đi” Dương Minh thản nhiên nói.

“Haha anh cứ đùa, nơi này làm sao mà đủ tiêu chuẩn để đánh cuộc kia chứ??? Hay
là chúng ta chọn một phòng ở đại sảnh được không???” Nói tới đây, Khắc Lạp Tư
sợ Dương Minh hiểu lầm nên vội vàng giải thích thêm:” Ở ngoài đại sảnh có rất
nhiều khách nhân cho nên anh sẽ không phải lo lắng chuyện chúng tôi giở trò
nữa”

Mặc dù nói như vậy nhưng mà Khắc Lạp Tư lại cười lạnh, nói trong lòng:” Mày
tưởng rằng ở đại sảnh nhiều người mà tao không dám làm gì mày à??? Haha mơ
tưởng hão huyền, mỗi căn phòng ở đây đều là phòng siêu cách âm, cho dù tao
không dùng ống giảm thanh thì cũng chẳng có âm thanh nào lọt ra ngoài được
đâu…”

Dương Minh hơi do dự một chút sau đó mới gật đầu nói:” Được rồi, vậy thì chọn
một phòng ở đại sảnh đi…”

Hiển nhiên là Dương Minh không thể đáp ứng yêu cầu đó của Khắc Lạp Tư một cách
thống khoái được rồi bởi vì nếu như hắn thống khoái thì chắc chắn sẽ khiến
Khắc Lạp Tư nghi ngờ. Dù sao thì Kim Ngưu và đám thủ hạ của hắn chỉ cải trang
thành khách nhân của sòng bạc, làm sao mà bọn họ có đủ tư cách để lên căn
phòng V.I.P ở phía trên được chứ??? Cho nên Dương Minh chỉ có thể đánh cuộc ở
đâu đó gần đại sảnh mà thôi.

Sở dĩ ban đầu Dương Minh cứ đòi đánh bạc ở phòng làm việc của Smith là vì hắn
muốn đánh lạc hướng Khắc Lạp Tư, chứ thật ra Dương Minh hiểu rất rõ ràng là
Khắc Lạp Tư sẽ không chấp nhận yêu cầu này rồi. Ở đây còn không có nỗi một cái
bàn đánh bạc chuyên nghiệp thì làm sao mà có thể đánh cuộc được cơ chứ???

Sau khi Smith nghe xong quyết định của Khắc Lạp Tư thì liền lấy điện thoại
phân phó cho đám thủ hạ mang hai cha con Trương Tân đến phòng số 3 ở dưới đại
sảnh, sau đó hắn gọi cho đám phục vụ sinh bảo bọn chúng vệ sinh sạch sẽ căn
phòng số 3 để Khắc Lạp Tư đánh cuộc với Dương Minh.

Gọi điện thoại xong, Smith cười cười nhìn Dương Minh nói:” Tôi sắp xếp như vậy
ngài xem có được chưa??? Kỳ thật thì lo lắng của ngài cũng là hiển nhiên thôi,
nhưng mà tôi nói ngài cái này, sòng bạc của chúng tôi trọng chữ tín lắm, tuyệt
đối không có chuyện giở trò đâu”

Dương Minh cười lạnh trong lòng:” Trọng chữ tín tốt lắm sao??? Nếu mày trọng
chữ tín thì đã không hùa với Khắc Lạp Tư giữ hai cha con Trương Tân ở đây rồi.
Bây giờ còn sủa đông sủa tây, tưởng là tao tin mày chắc???”

“Thôi được rồi, bây giờ chúng ta đi thôi” Khắc Lạp Tư nhìn Dương Minh nói:”
Không biết xưng hô với anh thế nào???”

” Dương Minh—!” Dương Minh buồn cười ở trong lòng, mới ngày hôm qua còn đòi
giết Dương Minh mà hôm nay lại hỏi hắn tên gì…quả thật là trò cười hay nhất
từ trước đến nay.

” Dương tiên sinh, bây giờ ngài còn chuẩn bị gì nữa không???” Khắc Lạp Tư cẩn
thận hỏi.

“Không cần đâu, chúng ta đi thôi” Nói xong, Dương Minh liền đứng dậy đi ra
ngoài.

Mắt thấy Dương Minh đã đứng dậy, Smith liền vội vàng đi trước dẫn đường, Dương
Minh cùng Khắc Lạp Tư đi theo phía sau hắn.

Xuyên qua dãy hành lang hẹp và dài, Dương Minh đi theo Smith đến đại sảnh của
sòng bạc.

Mặc dù bây giờ mới là sáng sớm nhưng bên trong đại sảnh đông kín người, Dương
Minh hơi sửng sốt một chút, bất quá hắn hiển nhiên biết là sòng bạc mở cửa
24/24 cho nên khách nhân rất đông nhưng mà đông đến kẹt cứng như thế này thì
quả thật sòng bạc South City cũng có chút uy tín nha.

Khách nhân đến đây đều là thua nhiều thắng ít chứ nếu không thì sòng bạc kiếm
lời kiểu gì??? Có thể thắng tiền của sòng bạc thì có bao nhiêu người chứ, hơn
nữa nếu đã thắng một lần thì có chắc là sẽ nghỉ ngay lập tức không??? Hay là
muốn kiếm thêm một số nữa để rồi chịu một kết quả thảm hại….

“Mua tiểu đặt tiểu, mua đại đặt đại, không tiền không đặt, đặt rồi giở tay
lên, nhanh tay nhanh tay bà con ơi—!” Phục vụ sinh hô to.

“Ah, Tiểu tôi trúng rồi, tôi trúng rồi—!” Một người phụ nữ vừa thắng bạc hô
lớn.

Từ đại sảnh truyền đến thanh âm hỗn độn, ồn ào của các con bạc tại đây, hơn
nữa mỗi nước lại nói một thứ tiếng khác nhau cho nên nhất thời nơi đây không
khác gì một cái chợ cá ở Việt Nam. ( DG: Đoạn sau Uyên thêm nhé )

Bất quá Smith cùng Khắc Lạp Tư lại rất quen thuộc nơi này cho nên đã quen với
thanh âm hỗn độn ở nơi đây vì thế mà không nói gì cả chỉ chăm chú đi đến căn
phòng số 3.

Chỉ là Dương Minh lại có chút nhíu nhíu mày, biểu hiện giống như vô cùng chán
ghét vậy. Kỳ thực là Dương Minh đang cố ý tỏ ra như vậy để đánh lạc hướng Khắc
Lạp Tư, hơn nữa Dương Minh còn thông qua vẻ mặt mà âm thầm bắt chuyện với Kim
Ngưu một chút, ý bảo hắn chú ý kỹ căn phòng mà Dương Minh sắp vào để một chút
nữa hành động.

Mắt thấy vẻ mặt lộ ra vẻ chán ghét của Dương Minh thì Khắc Lạp Tư lại cười
cười không nói gì thêm.

Xem ra Dương Minh cũng không thường xuyên đến sòng bạc, như vậy thì cho dù
Dương Minh có cao thủ như thế nào đi chăng nữa cũng không thể thắng Khắc Lạp
Tư được.

Lúc đầu, Khắc Lạp Tư được người trong gia tộc Nam Thành bảo rằng Dương Minh có
kỹ thuật đánh bạc rất cao siêu, hơn nữa còn dặn dò hắn không ngừng cẩn thận.

Bất quá bây giờ Khắc Lạp Tư lại cảm thấy phen đánh cuộc với Dương Minh lần này
quả thật là dễ như trở bàn tay. Từ biểu hiện của Dương Minh từ nãy đến giờ đã
khiến cho Khắc Lạp Tư tự tin khẳng định chuyện đó.

“Đến nơi rồi, mời hai vị vào phòng—!” Smith vừa nói vừa chỉ vào căn phòng có
gắn cái biển 1F-V.I.P 3, ý bảo là lầu một, phòng V.I.P số 3.

Kỳ thật thì mấy phòng ở đại sảnh này không thể tính là phòng V.I.P được bởi vì
trang thiết bị được lắp đặt trong phòng cũng rất bình thường, căn bản là không
bằng một góc của mấy căn phòng khách quý ở trên lầu trên.

Dương Minh gật đầu sau đó cùng Khắc Lạp Tư đi vào bên trong.

Nhìn bề ngoài của Dương Minh thì rất trấn tĩnh nhưng kỳ thật là nãy giờ hắn đã
dùng dị năng dò xét một vòng ở phía trong phòng. Rất nhanh Dương Minh liền
thấy bên trong không có ai gây nguy hiểm ngoài hai cha con Trương Tân cả, cho
nên hắn mới yên tâm đi vào bên trong.

“Lão đại—!” Mắt thấy Dương Minh bước vào phòng, Trương Tân xấu hổ gọi một
tiếng.

Kỳ thật, hai cha con Trương Tân mấy ngày nay đã hối hận lắm rồi, phải chi mà
không ham hố, bon chen đi đánh bạc thì đã không lâm vào cảnh như thế này rồi,
chỉ là trên thế giới không có bán thuốc hối hận cho nên hai người bọn họ có
hối hận cũng vô ích.

Vốn lúc đầu Trương Giải Phóng chỉ muốn giải trí một chút cho nên mới dẫn theo
Trương Tân đến đây. Nhưng mà ông đâu có ngờ được là ngay từ hôm đầu tiên ông
cùng với Trương Tân và Vương Mị đến đây thì đã dần dần lọt vào sắp đặt của
Khắc Lạp Tư cả rồi.

Hơn nữa, cái ngày mà hai cha con Trương Tân đến đây đánh bạc còn bị Smith sắp
xếp cho hai cha con bọn họ thắng hơi đậm một chút, sau đó mới thua dần dần rồi
kết quả là thua luôn cả tính mạng của chính bọn họ.

Vì vậy mới nói, nếu không có sự sắp đặt của Khắc Lạp Tư và Smith thì chắc chắn
hai cha con Trương Tân không thua bạc đến đỏ con mắt như vậy được.