Nạp Thiếp Ký – Chương 91: Cương quyết cự tuyệt – Botruyen

Nạp Thiếp Ký - Chương 91: Cương quyết cự tuyệt

Dương Thu Trì cúi người xá một lễ: “Tại hạ được Bạch Thiên Tổng và Bạch phu
nhân ưu ái, nguyện đem lệnh ái hạ giá như vậy, tại hạ vinh hạnh vô cùng. Chỉ
có điều, tại hạ chỉ có thể nạp lệnh ái làm thiếp, nhân vì tại hạ đã có chánh
phòng nguyên phối phu nhân rồi.”

Bạch Thiên Tổng tức đến run người, chỉ Tống tri huyện bảo: “Ngươi nghe đó,
ngươi nghe hiền chất của ngươi nói đó! Hắn…. hắn quả nhiên chỉ muốn nạp con
gái ta làm thiếp! Ha ha, ha ha ha” Bạch Thiên Tổng tức đến cùng cực lại đổi
sang cười, quát hỏi Dương Thu Trì, “Bạch mỗ ta là nhân vật nào, ngươi biết hay
không? Con gái ta chỉ gả cho ngươi làm tiểu thiếp? Đừng có mà mơ mộng hão
huyền!

Dương Thu Trì cúi người đáp: “Thiên Tổng đại nhân, ngài nguyện ý đem lệnh ái
gả cho tôi, trong lòng tôi quả thật là thập phần cảm kích, cũng vô cùng thành
thật muốn cùng Bạch cô nương kết tóc trăm năm. Nhưng tôi đã có phu nhân nguyên
phối rồi, nếu như bắt tôi bỏ nàng, tôi làm không được!”

“Vì sao?” Bạch Thiên Tổng rống lên, “Ả so với con gái ta đẹp hơn, hay là gia
cảnh sang giàu hơn con gái ta?”

“Đều không phải, người vợ tào khang, thủy chung từ thời nghèo hèn không thể bỏ
được!”

Dương Thu Trì lại lấy câu cổ thoại ra nói, Bạch Thiên Tổng nhất thời cứng
họng, sau một lúc mới tìm được lời khác: “Ta nghe nói phu nhân của ngươi không
thể sinh con, Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại, đây không phải là lý do ngươi
bỏ vợ hay sao?”

“Nhưng tiện nội đã nạp một tiểu thiếp cho tôi rồi, điều này Bạch Thiên Tổng
biết mà, ngài còn tặng cho tôi nhiều lễ vật trong hậu nữa.”

Bạch Thiên Tổng là một võ quan, vốn không giỏi chuyện ngôn từ đối đáp, bị
những lời này của Dương Thu Trì khiến không biết phải nói tiếp như thế nào,
liền quay đầu nhìn về phía tấm màn lớn che ngang hậu đường, rồi xoay lại quát
hỏi Dương Thu Trì: “Vậy con gái ta thế nào đây? Ngươi nói coi!” Nói xong tức
giận phì phò trở về chỗ ngồi, vỗ mạnh lên mặt bàn, mặt mày sậm sịt nhìn Dương
Thu Trì.

Tình hình hiện tại xem ra vị Bạch Thiên Tổng này không phải là người hoàn toàn
không thể giảng đạo lý, Dương Thu Trì bèn điềm đạm thưa: “Bạch Thiên Tổng,
ngài muốn tôi bỏ vợ, dù sao cũng phải cho một lý do chứ!”

Bạch Thiên Tổng lại rống lên: “Ta không cần biết, Tống tri huyện, ông nói thế
nào đây?”

Tống tri huyện cười khổ nói: “Thiên Tổng đại nhân, ở đây, ở đây không có người
ngoài, tôi đành phải nói rõ vậy, nếu muốn hiền, hiền chất bỏ vợ, thì chuyện bỏ
vợ này phải có thất xuất tam bất khứ (bảy điều phải ra khỏi nhà, ba điều đuợc
giữ lại). Thất xuất là: một vô tử (không con), hai dâm, ba không thuận phụ
mẫu, bốn khẩu đa ngôn (nhiều chuyện), năm trộm cướp, sáu đố kị, bảy ác tật.
Cháu dâu không thể sinh con, chiếm một trong những lý do này…”

Bạch Thiên Tổng vỗ bàn nói tiếp ngay: “Thế đó? Ta nói có sai sao? Hơn nữa tiểu
thiếp của hắn chưa sinh con, phu nhân của hắn bị xếp vào một trong Thất Xuất
ấy, đúng không?” Bạch Thiên Tổng cảm thấy bản thân đã tìm được một lý do không
tệ để mà đắc ý rồi.

Đơn giản chỉ là cưỡng từ đoạt lý, Tống tri huyện thầm nghĩ, cười cười nói
tiếp: “Nhưng mà, bỏ, bỏ vợ còn có Tam Bất Khứ, một là Sở Thu Vô Sở Quy (có đi
mà không có đường về), hai là Dữ canh tam niên tang (đã để tang ba năm cho nhà
chồng), ba là Tiền bần tiện hậu phú quý (trước nghèo khổ sau giàu sang). Cháu
dâu khi gả về cho hiền chất thì gia cảnh bần khốn, nhưng cháu dâu không hiềm
không chê, hiện giờ hiền, hiền chất phú quý rồi, muốn bỏ vợ, cái đó không
thể….”

“Cái gì?” Bạch Thiên Tổng đứng lên trừng mắt nhìn Tống tri huyện, “Ngươi nói
cái gì? Hắn phú quý rồi sao? Hắn phú quý ở chỗ nào? Lên làm chức quản giam,
dựa vào mấy đồng lương ba cọc ba đồng cùng mấy lượng bạc hiếu lễ của người ta
là gọi phú quý sao? Ha ha ha ha ha….! Mắc cười chết ta được!” Bạch Thiên
Tổng bật cười lớn vô cùng khoa trương.

Đến lúc này thì Dương Thu Trì bị chọc giận đến nơi rồi, hắn từ từ thẳng lưng
lên, chắp tay sau lưng lạnh lùng nhìn Bạch Thiên Tổng. Chờ lão cười xong, hắn
lạnh lùng nói: “Thiên Tổng đại nhân, ngài quá coi thường Dương Thu Trì tôi
rồi. Nói cho ngài biết, một ngày nào đó tôi nhất định sẽ vượt hẳn hơn người!”

Bạch Thiên Tổng hơi kinh ngạc, đối với thứ ngạo khí này của Dương Thu Trì cảm
thấy có mấy phần bội phục, cười ha hả bảo: “Được! Ta biết ngươi có chút tài
năng trong chuyện phá án. Nhưng mà, để làm quan thì không phải chỉ dựa vào phá
án để lên được đâu. Nếu không thì thiên hạ có biết bao nhiêu là bộ khoái,
chẳng lẽ người nào cũng làm quan hết sao! Ha ha.”

Dương Thu Trì không cười, chỉ điềm đạm nhìn Bạch Thiên Tổng, chờ lão cười dứt
mới cất tiếng: “Thiên Tổng đại nhân, ngài đừng ngồi sau cửa nhìn người, nhìn
ai cũng thấp hèn non kém hết!”

Bạch Thiên Tổng tức đến đỏ gay cả mặt, chỉ Dương Thu Trì quát: “Ngươi….
ngươi….”

“Không cần biết tôi có bản lãnh hay không, tôi quyết không bỏ vợ!” Dương Thu
Trì ngang tàng nói, sau đó chấp hai tay thành quyền: “Cáo từ!” rồi chuyển thân
bỏ đi.

Lần này Dương Thu Trì cảm thấy rất rõ ràng phía sau màn ở hậu đường động đậy
mạnh hơn, dường như có một nhân ảnh chuyển thân đi về phía sau, xem thân hình
thì dường như Bạch Tố Mai. Dương Thu Trì lúc này đã bất chấp tất cả, không còn
gì phải úy kỵ, gọi to: “Bạch cô nương, thỉnh chờ một chút, tại hạ có lời muốn
nói.”

Nhân ảnh đó dừng lại, Dương Thu Trì vén màn lên, quả nhiên là Bạch Tố Mai.

Dương Thu Trì bước đến sau lưng Bạch Tố Mai, khẽ thốt: “Bạch cô nương….” Lời
vừa đến môi, chợt không biết nói gì nữa.

Bạch Tố Mai đứng đó, từ từ quay đầu lại nhìn khắp mặt Dương Thu Trì, nở một nụ
cười thật buồn, thật thảm, trong mắt đầy lệ… Sau đó, nàng cúi đầu bước vội
vào hậu đường.

————o0o—————

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.