Nạp Thiếp Ký – Chương 49: Một sợi tóc ngắn – Botruyen

Nạp Thiếp Ký - Chương 49: Một sợi tóc ngắn

Do những điều này đều không nắm chắc được, lỡ khi thất thủ, nếu như quả là bị
phóng hỏa, Tống Vân Nhi cõng Bạch Tố Mai yếu đuối chạy khỏi biển lửa là quá
khó rồi, còn mình làm sĩ tốt mai phục ở đó, lỡ mà rơi vào biển lửa thì bằng
thân thủ của bản thân như thế này chỉ có thể làm món thịt đút lò, làm không
khéo không chừng mất cả chì lẫn chài. Còn nếu như là đầu độc, không có chỗ
nào đề phòng được, chỉ có chờ lãnh thây mà thôi.

Những thứ bất lợi này chỉ thoáng qua đầu óc của Dương Thu Trì. Hắn đã biết,
tuyệt không thể nào mạo hiểm. Nếu như không có biện pháp đối kháng, thì chỉ có
thể tiến hành “di chuyển chiến lược, bảo toàn lực lượng cách mạng.” Do đó, tối
hôm qua Dương Thu Trì kề tai Tống Vân Nhi nói nhỏ một hồi, thực là bảo Tống
Vân Nhi chờ trời tối người thưa, đem Bạch Tố Mai di chuyển ra khỏi đại viện
của Ân gia. Khi đó, cho dù Ân Đức có động thủ, cũng cần phải nằm chỗ nào đó
mà nhìn, chờ Dương Thu Trì đi lấy trang bị khám nghiệm ở trên tạp xa về, rồi
tra ra rốt cuộc Ân Đức có phải là hung thủ hay không, thì lúc đó mới tính tiếp
bước nữa.

Tối hôm qua khi lửa lớn bốc lên, Dương Thu Trì có chút khẩn trương. Hắn không
biết tiểu nha đầu Tống Vân Nhi đó có chiếu theo sự an bày của hắn mà thực thi
hay không, có chuyện gì xảy ra ngoài ý muốn hay không. Cho đến khi hắn rời
khỏi hỏa trường, tìm được ký hiệu của Tống Vân Nhi lưu lại ở phóng đối diện,
đó là một chữ “Vân” to bằng nắm tay, cũng chính là ám hiệu ước định trước, tỏ
rõ đã thuận lợi rời khỏi nhà họ Ân, thì hắn mới yên tâm.

Tống Vân Nhi mang theo gói đồ đó, bên trong có đựng trang bị dạ hành, đó là
thứ do nàng tự làm riêng dùng để chơi đùa quậy phá. Nàng là một người tập võ,
không có trang bị đó coi như không biết mùi vị võ công, nhưng không ngờ đến
bây giờ lại có chỗ hữu dụng đến như vậy.

Tối hôm qua sau khi chờ toàn bộ bọn Ân Đức rời khỏi phòng, Tống Vân Nhi quan
sát động tĩnh chung quanh, chờ đêm khuya canh vắng, liền cột Bạch Tố Mai đã
ngủ mê mệt lên trên lưng, rồi dùng móc câu dạ hành móc chặt vào cửa sổ, cõng
Bạch Tố Mai hạ xuống lâu các, tránh bọn gia đinh canh phòng, dùng móc câu vượt
ra ngoài tường, rồi án chiếu theo sự an bài của Dương Thu Trì, đưa Bạch Tố Mai
tới căn nhà cũ ở phía tây thành của Dương ngỗ tác.

Dương Thu Trì rời khỏi hiện trường vụ cháy, nhanh chóng đi đến nhà cũ của
Dương ngỗ tác. Bạch Tố Mai đã tỉnh lại, Dương Thu Trì hỏi nàng biết hay không
biết hung thủ chân chính. Nàng không thèm trả lời. Đưa bút giấy cho nàng viết,
nàng cũng không thèm chú ý, chỉ gục đầu ho và khóc rưng rức. Không còn cách
nào khác, Dương Thu Trì chỉ còn biết dặn dò Tống Vân Nhi bảo hộ tốt cho Bạch
Tố Mai, sau đó rời khỏi nhà cũ của mình.

Dương Thu Trì nhất mực chẳng hiểu được vì sao Bạch Tố Mai không chịu viết tên
hung thủ ra? Ân Đức tuy là chồng của nàng, nhưng dù gì cũng giết muội muội của
nàng, rồi gần như hại chết nàng, chẳng lẽ nàng không muốn báo thù cho muội
muội sao? Nhất định là không.

Như vậy thì vì cái gì? Chẳng lẽ hung thủ căn bản không phải là Ân Đức? Nhưng
nàng sợ hung thủ báo phục? Hay hung thủ nắm trong tay điểm yếu nào đó của
nàng? Hoặc là nàng có mối e dè nào khác? Cũng có thể, nàng căn bản không nhìn
thấy hung thủ?

Dương Thu Trì một mặt ngồm ngoàm nhai bánh bao, một mặt suy gẫm.

Thứ bánh bao này là do Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết sáng nay mới làm. Dương
mẫu thấy con trai thích ăn, trong lòng vô cùng cao hứng, bảo: “Ăn từ từ con,
không mắc nghnẹ bây giờ… đúng rồi, lúc con còn chưa thức dậy, có một quan
gia đến nhà ta nói chuyện rất khách khí, báo rằng chừng nào con dậy thì đến
cái chỗ gì…. chỗ gì ta…..” Dương mẫu nhíu mày vỗ trán nhớ lại.

“Trụ sở của Mã Độ Mã đại nhân”, Phùng Tiểu Tuyết tiếp lời.”Đúng đúng đúng…
là kêu con đến trụ sở của Mã đại nhân, nói Mã đại nhân đang đợi con đấy. Coi
đầu óc ta đó!” Dương mẫu cười nói.

Dương Thu Trì gật gật đầu không nói gì. Tên Mã Độ này mới sáng đã gọi mình đi,
nhất định là vì án của Tạ quả phụ. Án này nên tiếp tục điều tra như thế nào,
giờ phút này Dương Thu Trì không hề có chủ ý nào. Hắn vô ý cầm chiếc mũ rơm
lên nhìn, người đội cái mũ này là ai? Y ở nơi nào?

Dương Thu Trì vừa ăn sáng, vừa quan sát cẩn thận chiếc nón này. Đó là một
chiếc mũ rơm rất bình thường, là thứ lão bá tánh thường hay dùng, chỉ có điều
kích thước rất lớn.

Nhìn nhìn một hồi, đột nhiên Dương Thu Trì giật nẩy mình, bỏ cái bánh bao
xuống, dùng hai tay cầm cái mũ rơm ra ngoài cửa, quan sát kỹ càng dưới ánh mặt
trời.

Thì ra, Dương Thu Trì phát hiện trong khe hở của cái nón rơm đó có một sợi tóc
ngắn ngủn.

Sợi tóc nhỏ này đại khái chỉ dài vài milimet, không nhìn kỹ không dễ gì phát
hiện, hèn gì tối hôm qua hắn không hề phát hiện ra.

Sợi tóc ngắn trong chiếc nón rơm này rất có thể là từ trên đầu người đội rơi
ra. Trai gái ở Minh triều đều để tóc dài, sợi tóc này chỉ là một sợi ngắn, dài
tối đa hơn một milimet, cộng thêm chân tóc giỏi lắm là hai milimet. Quan sát
kỹ hơn, sợi tóc này không có đầu nhọn, thân tóc dường như bị một thứ gì đó sắc
bén cắt đứt, chỗ đứt rất chỉnh tề, rõ ràng là do một thứ dao cạo gì đó cắt.
Như vậy thì có thể nói, sợi tóc này là từ một người mới cạo đầu xong để dài
ra. Cạo đầu? Người nào ở Minh triều đi cạo đầu? Chẳng lẽ là…

Mắt Dương Thu Trì chợt sáng rực, hi vọng phá án lóe lên trước mắt hắn. Hắn đặt
nón rơm cẩn thận lên trên bàn ở trong phòng, dặn hai người Dương mẫu không
được động đến, rồi vội vã đi ra ngoài.

Dương mẫu gọi: “Con ăn sáng xong rồi hẵgn đi.”

“Không ăn nữa, con có chuyện rồi. Mọi người ăn đi.”

Dương Thu Trì đến Thiêm áp phòng tìm Tống tri huyện xin người, phát hiện Tống
tri huyện không đến. Bọn nha dịch đều thưa lại, rằng tối hôm qua Ân gia phát
hỏa, đã thiêu sống thiên kim tiểu thư của Tống tri huyện và thiếu phu nhân của
Ân gia, không tìm thấy xương cốt đâu cả, các bà lớn bà nhỏ trong nội nha đã
khóc loạn lên hết rồi.

Dương Thu Trì nghe chuyện này, quyết định đến nội nha xem trước một chút, chỗ
Mã Độ tạm thời thư thả một chút, chuyện đó hiện giờ không cần gấp lắm.

Dương Thu Trì trở về nhà, gọi Phùng Tiểu Tuyết chuẩn bị một ít lễ vật rồi đến
nội nha, Tiểu Hắc cẩu đương nhiên bám sát theo Dương Thu Trì.

Người trông coi nội nha dẫn Dương Thu Trì và Phùng Tiểu Tuyết vào trong, đi
đến phòng khách.

Còn ở khá xa, họ đã nghe Tống tri huyện lớn tiếng lắp bắp quát: “Sao, sao mà
không tìm thấy được? Ngươi, ngươi có tìm kỹ chưa?!”

Một âm thanh hồi đáp: “Lão hủ vô năng, đại lão gia thứ tội. Nhưng mà thế lửa
rất lên, cháy suốt cả đêm, sáng nay mới bớt được một chút, khái… khái
khái….” Lời nói quá gấp, nên người đó không nhịn được phát ra cơn ho.

Nghe giọng nói là biết ngay đây chính là sư phụ của Dương ngỗ tác, là lão ngỗ
tác tối qua đến nhà họ. Dương Thu Trì đứng bên cạnh cửa, không tiến vào, muốn
nghe ông ta nói hết.

Lão ngỗ tác ho xong một trận mới nói tiếp: “Lão gia người cũng thấy rồi đó,
toàn bộ hậu hoa viên của Ân gia đều đã bị cháy thành tro bụi. Tôi và các nha
dịch tìm kiếm thật kỹ thi hài của tiểu thư và Ân phu nhân, nhưng không tìm
được gì cả,… Trận lửa này quá lớn, ngay cả cái lư đồng đốt nhang cũng cháy
ra tro, huống gì là xương thịt, nhất định là thi thể của họ cũng bị cháy thành
tro rồi.”

“Con của ta a…..”

“Hu hu hu hu….”

Liền lúc đó, hàng loạt tiếng nữ nhân ồn ào khóc rống lên.

Dương Thu Trì chậm bước vào phòng, thấy lão ngỗ tác đang quỳ trên đất trong
phòng khách, mặt mày bứt rứt. Tống tri huyện đang ngồi trên ghế dựa giữa
phòng, ngồi hai bên là bốn năm nữ nhân đều đang cầm khăn thấm đẫm lệ. Nữ tử
vận áo hoa ngồi ở ngoài rìa vừa nhìn thấy Dương Thu Trì tiến vào đã len lén
quan sát từ đầu đến chân, âm thầm đánh giá hắn.

————o0o—————

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.