Nạp Thiếp Ký – Chương 466: Cân bằng quyền lực (1) – Botruyen

Nạp Thiếp Ký - Chương 466: Cân bằng quyền lực (1)

Liễu Nhược Băng đề xuất ám sát Kỷ Cương, Dương Thu Trì không đồng ý. Nếu như
hiện giờ Kỷ Cương chết, ai cũng đoán được là do Dương Thu Trì hắn làm, như vậy
sẽ tự rước thêm phiền phức. Hơn nữa, hắn không muốn để Kỷ Cương chết sướng như
vậy, hắn muốn đường đường chính chính khiến cho Kỷ Cương thân bại danh liệt.

Đêm đó, Dương Thu Trì cho bày yến tiệc, thỉnh ân nhân cứu mạng của mình là
thái tử Chu Cao Sí tới, ngoài ra còn có Mã Độ, Ngưu Đại Hải và một số cẩm y vệ
khác, hoan hỉ tụ tập, ăn uống ca hát sướng khoái.

Dương Thu Trì phục hồi nguyên chức, còn được thăng làm cẩm y vệ phó chỉ huy sứ
chấp chưởng Nam trấn phủ tri. Tin tức này nhanh chóng truyền khắp kinh thành,
quan viên lớn nhỏ trong cẩm y vệ đương nhiên không ngừng đến Dương phủ chúc
mừng, yến tiệc càng bày càng đông, chẳng khác gì đêm nạp Hồng Lăng làm thiếp.
Họ bày trò đánh cuộc uống rượu, vui vầy đến nửa đêm.

Ngày hôm sau, Dương Thu Trì đến cẩm y vệ Nam trấn phủ ti nhậm chức xong, tiến
vào hoàng cung bẩm báo với hoàng thượng Minh Thành Tổ rằng Kỷ Cương bị thương
năng, hiện giờ ở kinh thành khí hậu lạnh lẽo, nên đưa Kỷ Cương về phương nam
để dưỡng thương.

Minh Thành Tổ đương nhiên biết ý nghĩ chân thật của Dương Thu Trì. Ông ta cũng
hi vọng Dương Thu Trì có thể nhanh chóng đứng vững ở trong hàng ngũ cẩm y vệ,
tạo lập thế lực cho riêng mình, có thể đạt tới tác dụng khống chế và bình hành
với thế lực của Kỷ Cương. Thứ kềm chế về quyền lực lẫn nhau giữa các bộ hạ
chính là điều phù hợp với lợi ích tối cao của Minh Thành Tổ, cho nên ông ta
lập tức chuẩn tấu, phái người đưa Kỷ Cương về Quảng Châu dưỡng thương.

Kỷ Cương bị bức rời khỏi kinh thành, người bị thương nặng vì 120 trượng, lại
thêm dọc đường dằn xóc mệt mỏi, cho nên khi đến Quảng Châu phải nằm liệt
giường suốt ba tháng trời mới có thể bước xuống giường.

Kỷ Cương đi rồi, trong ba tháng này, cẩm y vệ ở kinh thành đương nhiên là
thiên hạ của Dương Thu Trì.

Hắn muốn lợi dụng đoạn thời gian này nhanh chóng bồi dưỡng xây dựng thế lực
cho mình, để có thể chống lại với Kỷ Cương, chuẩn bị tiếp quản cẩm y vệ trong
tương lai.

Thứ điều chỉnh nhân sự này hắn thân là phó chỉ huy sứ đương nhiên làm chủ
được. Tuy Bắc trấn phủ ti là do Kỷ Cương trực tiếp thông lĩnh, Dương Thu Trì
không thể điều động nhân sự, nhưng trong phần Nam trấn phủ ti của mình, hắn
hoàn toàn có thể xoắn tay mặc tình điều động.

Ngày đầu thượng nhiệm, Dương Thu Trì đã đem vị trí thủ lĩnh các bộ môn trọng
yếu thay bằng người của mình, điều Mã Độ và Ngưu Đại Hải đến Nam Trấn phủ ti,
từ phó thiên hộ thăng lên tứ phẩm thiên hộ. Trong đó Mã Độ đảm nhiệm cẩm y vệ
tả sở thiên hộ, Ngưu Đại Hải đảm nhiệm cẩm y vệ hữu sở thiên hộ. Sau đó, hắn
còn điều Vân Lăng từ phủ Bảo Ninh ở Tứ Xuyên về thăng làm trấn phủ của Nam
trấn phủ ti, chánh ngũ phẩm, chuyên môn phụ trách kiểm soát và điều tra hành
vi loạn pháp trong cẩm y vệ.

Ngoài ra, hắn còn kéo Chiêm Chánh Chiêm bộ đầu và các bộ khoái đã từng sinh tử
với hắn khi đấu tránh với Thuyền bang ở Ba châu – Tứ Xuyên về, cho làm bộ đầu
và bộ khoái ở Ứng Thiên phủ.

Đồng thời với việc cải cách Nam Trấn phủ ti, Dương Thu Trì còn tiến hành đàn
áp Bắc trấn phủ ti của Kỷ Cương.

Đối tượng đánh đổ trước hết đương nhiên là những kẻ đã phản bội hắn – những bộ
hạ hộ vệ đã thừa cơ giậu đổ bìm leo hại hắn khi hắn sa cơ – chính là bọn Bồ
Phàm Cốc ba người.

Cẩm y vệ không có ai là sạch sẽ cả, ít nhiều đều có vấn đề, chỉ có điều là
ngươi có tra hay không mà thôi. Nếu như Dương Thu Trì quyết định động đến họ,
sự thật và chứng cứ để khép tội chẳng phải là tìm ra một cách dễ dàng hay sao?

Dưới sự điều tra của Mã Độ và Ngưu bá hộ, bọn Bồ Phàm Cốc nhanh chóng bị phát
hiện dọa dẫm chèn ép bức tử nhân mạng cùng các sự thật khác. Dương Thu Trì hạ
lệnh bí mật bắt bọn Bồ Phàm Cốc ba người, cho Nam Cung Hùng cùng bọn thân vệ
còn lại tiến hành khốc hình bức cung. Nam Cung Hùng hận thấu xương ba tên phản
bội này, nên đã dùng hết 18 khốc hình của cẩm y vệ, chẳng những lấy được khẩu
cung cần, mà còn khiến cho ba tên phản bội chết đi sống lại, khiến cho chúng
biết thế nào là mùi vị bị người ta chỉnh trị.

Ba người này chẳng qua là tiểu lâu la của cẩm y vệ, án của chúng chỉ là án nội
bộ của cẩm y vệ, cẩm y vệ có quyền tự khai đường thẩm tấn, định tội rồi xử
phạt, tam pháp ty không thể nào quản được. Loại án của bọn tiểu lâu la này
cũng không cần báo lên thỉnh hoàng thượng ngự phê, Dương Thu Trì có thể trực
tiếp xử lý.

Thế là, ba người đều bị định thành tội, xử trảm lập quyết, đưa ngay đến hình
trường ngoài thiên lao Hình bộ chém đầu, hả cái giận trong tâm Dương Thu Trì.

Tiếp đó, Dương Thu Trì tiến hành kiểm tra giám sát hết bè đảng của Kỷ Cương ở
Bắc Trấn phủ, đương nhiên tra cái nào trúng cái đó, đều là ăn hối lộ làm trái
pháp luật vu cáo hãm hại bức tử nhân mạng, đều là tử tội chém đầu.

Nhưng mà, muốn xử tử cao quan của cẩm y vệ, cần phải báo thỉnh hoàng thượng
chuẩn y. Dương Thu Trì đem tài liệu đưa đến báo cho Minh Thành Tổ, còn tự thân
đến tiến hành trình bày giải thích.

Minh Thành Tổ hơi bối rối, Dương Thu Trì điều tra những án này, trong đó có
không ít chuyện do Minh Thành Tổ tự thân giao làm, cũng có thể nói người chân
chính vu cáo hãm hại chính là Minh Thành Tổ. Kỷ Cương và các cao quan của cẩm
y vệ Bắc Trấn phủ ti chẳng qua là căn cứ vào ý Minh Thành Tổ mà làm, chẳng qua
là những con chó chạy việc mà thôi. Minh Thành Tổ có lòng bao che, nhưng những
án này bị Dương Thu Trì điều tra chứng cứ rõ ràng, không thể nào che đậy, cho
nên liền phê xử tử hai người có tội ác lớn nhất, còn những kẻ khác thì tha
mạng, triệt quan đày đi ba nghìn dặm.

Tuy không thể khiến bọn chúng bị chém đầu, nhưng cũng đã bị triệt chức đi đày,
đạt được mục đích của Dương Thu Trì.

Kinh qua ba tháng kiểm tra đánh dẹp của Dương Thu Trì, nguyên khí của Bắc trấn
phủ ti đại thương, còn Kỷ Cương thì xa tít ở Quảng Châu, tin tức không thể lưu
thông dễ dàng, hơn nữa hoàng thượng lại có ý nâng đỡ gầy dựng cho Dương Thu
Trì, cho nên ba tháng sau khi Kỷ Cương chống gậy trở về kinh thành, thế lực
của y đã bị yếu đi rất nhiều, trong khi đó Dương Thu Trì đã cải tạo Nam trấn
phủ ti hoàn tất, đã kiến lập được quyền uy khá lớn ở cẩm y vệ trong kinh
thành.

Kỷ Cương trở về kinh thành, đã buộc phải chống quài trượng mà thượng triều.

Buổi triều sớm ngày ấy, chúng quan viên đã đến sớm chờ ở phòng dành cho cửu
khanh. Dương Thu Trì mặc quan bào cẩm y vệ chỉ huy phó sứ đang cùng mọi người
nói chuyện, thì Kỷ Cương dựa vào hai cây nạng với nét mặt âm trầm từ ngoài cửa
cà nhắc đi vào.

Ba tháng không thấy, thân hình vốn khôi ngô của Kỷ Cương trước kia đã ốm o lòi
cả xương, chỉ có đôi mắt là vẫn âm hiểm và ngoan độc như mắt ưng.

Chúng quan bất quản là to hay nhỏ đều đua nhau nhường đường, cũng có một bộ
phận bước tới ra mắt Kỷ Cương, hỏi này hỏi nọ.

Chỉ có Dương Thu Trì là coi như không thấy, vẫn nói cười với các quan khác y
như cũ.

Dương Thu Trì và Kỷ Cương có quan hệ như thế nước và lửa đã được các quan viên
trong kinh thành biết cả, hiện giờ thấy hai lão hổ gặp nhau, đều biết sắp có
trò vui để xem. Còn về chuyện họ đặt đít ngồi qua bên nào, thì cần phải xem
hướng gió xong rồi quyết định. Để lỡ khi ngồi sai vị trí, mất chức quan là
chuyện nhỏ, mất mạng mất luôn cả chính họ mới là chuyện lớn.

Các quan viên đang chuyện phiếm với Dương Thu Trì thấy Kỷ Cương tiến vào, cảm
thấy vô cùng bối rối, họ không dám đắc tội với Kỷ Cương, cũng không dám đắc
tội với Dương Thu Trì.

Dương Thu Trì không muốn làm khó họ, nên cũng không nói nữa, chuyển thân lại
đưa mắt nhìn trời, dường như là nhìn thấy chuyện gì đó vô cùng ly kỳ vậy.

Kỷ Cương chống quài trượng từ từ đến trước mặt Dương Thu Trì, cười khan hỏi:
“Dương đại nhân, ngài đang nhìn gì đó?”

Kỷ Cương hận Dương Thu Trì thấu xương, nhưng ngoài mặt thì vẫn cố tỏ ra hiền
hòa thân thiện, bản lĩnh ấy khiến cho Dương Thu Trì vô cùng bội phục. Hắn cười
nhẹ đáp: “Bổn quan đang nhìn một con nhện con trên nóc nhà, con oắt này bình
thường đi nghênh ngang, không ngờ giờ bị què một chân, chỉ có thể đi cà nhắc
lặt lẹo mà tiến.”

Dương Thu Trì là cẩm y vệ chỉ huy sứ phó sứ, từ góc độ này mà giảng thì là
người phó của Kỷ Cương, nhưng hiện giờ hắn căn bản chẳng nễ mặt gì Kỷ Cương,
trước mặt y tự xưng bổn quan, điều này đã đủ khiến cho chúng quan viên kinh
ngạc. Hơn nữa câu vừa rồi hắn lại cười nhào trào phúng Kỷ Cương, các quan viên
cạnh đó càng cảm thấy tức cười hơn, chỉ có điều muốn cười mà không dám cười,
cố nhịn khổ sở vô cùng.

Kỷ Cương quét mắt nhìn các quan, từ từ nói: “Con nhện này thật lý thú, tuy
chân đi cà nhắc, vẫn có thể bắt côn trùng để ăn, đặc biệt là những con côn
trùng tự cho là vỏ của mình cứng.”

“A, vậy sao? Ta ngược lại cảm thấy chưa chắc, nếu như bát được giáp xác nhỏ
thì cũng có khả năng, nhưng mà rơi vào lưới nhện lại là một con chim vàng anh,
thì kẻ xui xẻo chỉ sợ chính là con nhện này.”

Hai ngươi tranh hơi với nhau, các quan ngầm bội phục Dương Thu Trì vô cùng,
bỡi vì hắn chính là người đầu tiên dám trực tiếp trào phúng Kỷ Cương như vậy.
Biết tính của Kỷ Cương, họ tuy bội phục Dương Thu Trì, nhưng cũng ngầm lo cho
hắn.

Thời khắc thượng triều đã đến, từng lớp người từ từ ra khỏi phòng Cửu Khanh,
bước lên dãy bậc thang dài bằng ngọc thạch, đi lên Cẩn thân điện.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.