“Trầm thị chẳng có cảm tình gì với Lỗ học nho, lão chết rồi ả chỉ khóc dối. Ả
mới ba chục tuổi đầu, Lỗ học nho lại không tiền không địa vị, đương nhiên ả
chẳng cam tâm. Đến lúc đến chỗ Triệu Bán tiên coi bệnh ta mới biết ả Trầm thị
này ba lần năm lượt đưa Lỗ Học Nho đi đến nhà hắn xem và trị bệnh mà vẫn không
bớt, tuy vậy cứ đến xem hoài, trong chuyện này tất có trò gì đây.”
“Lúc coi bói, ta nhận ra ánh mắt của Triệu Bán tiên nhìn Trầm thị rất ái muội,
còn Trầm thị thì đẩy đẩy đưa đưa, không hề cự tuyệt cũng chẳng tiếp nhận,
dường như là đang bỡn cợt với y, rõ ràng là trong lúc lòng trống vắng đi tìm
thú vui trong chốc lát.”
“Còn Triệu Bán tiên thì dường như cho rằng Trầm thị thật tâm để ý đến hắn. Hắn
cũng biết Trầm thị không an tâm thủ tiết với Lỗ Học nho, nhưng không tự nguyện
nhận tiếng cười chê là phụ rẫy Lỗ học nho lúc khốn cùng, đành sống dở chết dở
như vậy. Và thế là, Triệu Bán tiên quyết định dùng việc giết chết Lỗ Học nho
để làm vừa lòng Trầm thị. Có như vậy, một mặt vừa làm cho Trầm thị vui lòng vì
thoát cục nợ, mặt khác lại chứng minh bản thân xem bói rất chuẩn xác. Đây là
thế một viên đá ném hai chim.”
“Thế là ta đoán Triệu Bán tiên sau khi biết Lỗ học nho chết rồi, nhất định
ngay trong đêm sẽ đi tìm Trầm thị để lấy công cầu lợi, dù tay của y đã bị
thương, nhưng y vẫn nhất định nhân cơ hội lửa còn nóng đem nung sắt để tiếp
cận Trầm thị. Do đó, chúng ta ôm cây đợi thỏ, nhất định sẽ có thu hoạch. Không
ngờ ta đoán đúng, nếu không thì chúng ta mất công phí sức suốt cả đêm rồi.”
Hồ Giang và mọi người đến lúc này mới rõ tên Triệu Bán tiên này đã để lộ nhiều
chỗ hở đến như vậy mà họ chẳng phát hiện được gì, trong lòng không khỏi kính
nể và bội phục Dương Thu Trì hơn.
Tống Vân Nhi nghĩ đến một chuyện, hỏi: “Ca, tên Triệu Bán tiên này tự xưng là
dùng pháp thuật giết chết Lỗ học nho, hắn làm sao mà giết được vậy?”
Dương Thu Trì nghe thế, sắc mặt hơi biến, bất an nói: “Cái đó ta cũng không
biết – đúng a, tên Triệu Bán Tiên này có phép thuật, có thể dùng để giết Lỗ
Học nho, y có khi nào dùng phép thuật chạy trốn không?”
Hồ Giang cả kinh, vội hỏi: “Vậy làm sao bây giờ?”
Tống Vân Nhi đáp: “Dùng máu chó mực thì y sẽ không còn ẩn hình được đâu.”
Cô nhóc này quả là biết nhiều! Nàng còn nói tiếp: “Chúng ta hiện giờ đi tìm
người trong thôn mua con chó về cắt cổ lấy máu tưới lên người y, chỉ có điều
chó vừa thấy người đã sủa loạn, thật phiền!”
Mễ lý chánh khóac tay liên hồi: “Như vậy không được, người trong thôn coi chó
là bạn coi nhà canh vườn, chưa bao giờ giết chó ăn thịt cả, sẽ không ai đồng ý
bán chó cho chúng ta giết đâu.”
Tống Vân Nhi gãi gãi đầu, không biết phải làm sao cả.
Dương Thu Trì trầm ngâm nói: “Ta nghe nói người bị xuyên xương tì bà (xương
quai xanh) rồi, thì cho dù có pháp thuật lợi hại đến đâu cũng không sử dụng
được. Hay là chúng ta lấy đao xuyên hai lổ trên xương tì bà của hắn, chia ra
dùng xích sắt xỏ qua cột lại.
Hồ Giang gật đầu tán đồng, lớn tiếng ra lệnh: “Xỏ xương tỳ bà rồi trói hắn lại
cho ta!”
Mấy bộ khoái dạ vang đáp ứng, rút đao ra định động thủ.
Triệu bán tiên vốn đang đau đến chết lên chết xuống, vừa nghe Hồ Giang nói thế
liền sợ đến hồn bay ra khỏi chín tầng trời, vội vã kêu gào liên tục: “Đại gia
tha mạng, tôi không biết pháp thuật, là tôi gạt người ta thôi, cầu xin ngài
đừng xuyên xương tỳ bà của tôi.”
Mặt Dương Thu Trì bạnh ra: “Ngươi nói dối! Rất nhiều người thấy ngươi biết
pháp thuật, hơn nữa lại còn rất cao minh, cái gì là kiếm chém quỷ, cái gì là
dầu nấu quỷ, lợi hại quá đi chứ,” hắn quay sang hỏi Mễ lý chánh đang đứng sau
lưng, Lý chánh đại nhân, ta nói có đúng không?”
Lý chánh theo bản năng gật đầu, nhưng rồi nhìn lại cánh tay của Triệu Bán tiên
bị dầu sôi làm bỏng, lại bẻn lẻn lắc đầu. Lão không biết rốt cuộc pháp thuật
của Triệu Bán Tiên có phải là cao minh hay không.
Hai cánh tay của Triệu bán tiên hiện giờ đau khiến mồ hôi lạnh, giờ không thể
để xương tỳ bà bị xuyên thủng nữa, vôi vã kêu gào: “Đại nhân tha mạng a! Tôi
chỉ làm trò gạt người thôi, không phải là pháp thuật gì cả!”
Nghe đến đây, Mễ lý chánh và những người khác đều cả kinh, duy chỉ có Dương
Thu Trì không hề cảm thấy bất ngờ, cười cười hỏi: “Bán tiên bất tất khiêm
nhường nữa, rất nhiều người tận mắt chứng kiến như vậy, sao có thể gạt người
ta được? Cho ta cứ xuyên xương tỳ bà đi cho an tâm.”
Triệu Bán tiên bị dây thừng trói không thể nào chống trả được, nhưng chẳng
hiểu bằng cách nào mà vụt một cái ngồi ngay được dậy, kêu to: “Đại nhân, đại
nhân, xin tha cho tôi. Tôi thiệt là gạt người đó mà.”
Mễ lý chánh kỳ quái hỏi: “Ngươi khăng khăng nói là gạt người, vậy hãy nói rõ
coi gạt làm sao?”
Triệu Bán tiên lúc này nào dám ẩn man, đáp: “Cái gọi là dầu nấu quỷ chỉ là trò
lừa, là tôi để cho Tôn lão mụ tử bỏ vào trong nồi một lớp dấm, trên lớp dấm đó
mới đổ một lớp dầu. Sau khi đốt lửa, dấm ở phía dưới sôi lên rất mau, nhìn vào
rất giống như dầu đã sôi, kỳ thật chỉ mới hơi âm ấm, ai cũng có thể thò tay
vào.” Nói đến đây mặt mày y đỏ au, cũng không biết là vì đau hay là vì thẹn.
Mễ lý chánh đột nhiên hiểu ra, phẫn nộ nhìn Triệu Bán tiên, cảm thấy mình già
như vậy mà vẫn bị lừa, thật là căm phẫn quá đi đó mà. Nhưng ngay lập tức, y
hiếu kỳ hỏi: “Không đúng a, ta trước đây thấy người bỏ cục xương có quỷ hồn
vào trong nồi dầu nấu, con tiểu quỷ đó còn kêu thảm lăn lộn lung tung, cái đó
là vì sao?”
“Cái đó, cái đó là tôi đổ vào trong tủy của khúc xương một chút thủy ngân, chờ
khi dầu sôi thật sự, bỏ cục xương này vào sẽ phát ra tiếng chít chít giống như
quỷ đang kêu gào giãy giụa vậy.”
“Giỏi cho thằng chột nhà ngươi, dám lừa ta đó hả!” Mễ lý chánh tức khí không
chịu được, tát một cái thật mạnh, khóe miệng Triệu bán tiên lập tức lưu huyết
nhưng không dám rên rỉ tiếng nào.
Hồ Giang nghe mà cảm thấy rất tức cười, nhưng cũng rất kỳ quái, hỏi: “Sao lần
này ngươi lại bị dấm sôi làm nấu chính vậy?”
Triệu Bán tiên ráng nhịn cơn đau, đáp: “Tôi, tôi cũng không biết tại làm sao
nữa. Khi các đại gia đi rồi tôi có hỏi Tôn lão mụ tử, bà ta cũng không biết.”
Tống Vân Nhi cười hi hi nói: “Chuyện này ta biết rõ nhất!” Nói rồi quay sang
liếc Dương Thu Trì cười, xong quay lại nhìn Triệu Bán tiên hỏi: “Ngươi không
biết à? Đó là vì đấy là một nồi dầu chân chính, hi hi, đó chính là ca ca của
ta bảo ta đi đánh tráo nồi dầu của ngươi.”
Mễ lý chánh kỳ quái hỏi: “Đổi? Đổi làm sao?”
“Ta chạy vào trong giúp đỡ nhưng Tôn lão mụ tử không cho, nhưng ta vẫn thừa
lúc bà ta ra ngoài sắp xếp, đem nồi dầu đó đổ đi, sau đó lấy dầu trong bếp đổ
trả lại. hi hi…”
Triệu Bán tiên lúc này mới biết cả hai bàn tay của mình đều bị hủy về tay con
tiểu nha đầu này! Mễ lý chánh lúc này mới biết nguyên nhân vì sao pháp thuật
của Triệu bán tiên không linh, thì ra là dấm và dầu trong nồi bị cô nhóc này
lén đổi thành dầu tinh (*)!
Hồ Giang càng kỳ quái, hỏi Dương Thu Trì: “Dương công tử, công tử sao lại biết
hắn đang làm trò quỷ, và vì sao biết trong dầu có vấn đề?”
Dương Thu Trì đáp: “Ta trước giờ chẳng tin vào trò bói toán, đa phần là lừa
người, đương nhiên rất có khả năng là có phép thuật, ví dụ như vị Triệu bán
này đây!” Nói xong quay sang nhìn đầu vai của Triệu Bán tiên như đang nghiên
cứu xương tỳ bà nên xuyên qua làm sao cho gọn, khiến cho Triệu Bán tiên sợ rúm
ró người.
Dương Thu Trì nói tiếp: “Ta nghe Mễ lý chánh nói đã từng nhiều lần tận mắt
chứng kiến Triệu Bán tiên thi pháp nấu dầu giết quỷ, ta liền phán đoán Triệu
Bán tiên này đang làm trò. Nhưng mà phương pháp làm trò này có rất nhiều, ta
cũng không biết Triệu bán tiên dùng loại nào. Nhưng vạn biến bất ly kỳ tông,
du cho thay đổi đến muôn lần thì bản chất vẫn không thay đổi, đa phần là dùng
dầu làm trò, do đó ta bảo Vân Nhi tìm cơ hội đánh tráo nồi dầu đó đi.”
Dương Thu Trì nhìn Triệu Bán Tiên cười cười, tiếp, “Ta cố ý đánh lạc hướng sự
chú ý của vị bán tiên này, dây dưa thời gian với y chính là chờ cho nồi dầu
sôi lên chân chánh, dù sao thì vị Triệu Bán tiên này cũng có pháp thuật, nếu
như có thể đưa tay vào trong đó, thì dù dầu có sôi hay không sôi cũng chẳng có
gì khác biệt đâu đó hả?”
Mọi người đều bật cười lớn, Tống Vân Nhi hì hì nói: “Không ngờ vị Triệu bán
tiên này hiệu xưng là bán tiên mà chẳng có chút tiên thuật nào, bản thân lại
bị dầu biến thành chân heo luột!” Mọi người lại tiếp tục cười.
Mễ lý chánh lại hỏi Triệu bán tiên: “Vậy cái đào mộc kiếm chém tiểu quỷ, tiểu
quỷ máu chảy đầy mình hiện lên trên giấy đó lừa gạt thế nào?”
Triệu bán tiên vừa thẹn vừa đau, cố gắng cất giọng trầm thấp: “Trước hết tôi
dùng bút chấm nước muối vẻ hình quỷ lên trên giấy, sau đó phơi khô, hình quỷ
này biến mất. Chén thánh thủy trên pháp đoàn chính là nước nghệ do tôi chuẩn
bị từ trước. Nước nghệ phun lên tấm giấy đó, nước muối sẽ biến thành màu đỏ,
do đó sẽ hiện lên hình quỷ máu me chảy khắp người.”
Dương Thu Trì nghe thế thở dài, về mặt nào đó tên Triệu Bán tiên này còn biết
chút xíu về phản ứng hóa học nữa!
Mễ lý chánh kinh ngạc hỏi: “Sao lần này không linh nữa?” lão quay sang nhìn
Tống Vân Nhi: “Chẳng lẽ lại là cô nương thay xà đổi cột nữa?”
Tống Vân Nhi cười hi hi: “Không sai, ca ca của tôi bảo tôi đổi luôn chén thánh
thủy đó. Do đó lúc tôi trợ giúp trong phòng, nhân khi Tôn lão mụ tử ra ngoài
bố trí pháp đàn, đem chén thánh thủy đó đổi thành một chén nước sạch.” Rồi
quay sang
Dương Thu Trì: “Ca, huynh mới là bán tiên chân chánh, cái gì cũng không thoát
khỏi pháp nhãn của huynh.”
Dương Thu Trì cười a a: “Quỷ nhiều chuyện, ta chỉ là mèo mù vớ cá rán mà
thôi.” Mọi người cùng cười.
Hồ Giang hỏi Dương Thu Trì: “Nếu như phép thuật của tên Triệu Bán tiên này là
trò lừa gạt, vậy không cần xuyên xương tỳ bà của hắn nữa?”
Dương Thu Trì lắc lắc đầu: “Không được, vẫn phải xuyên, đừng quên là mấy trò
khỉ này dùng để lừa người, nhưng không thể nói rằng hắn thật không biết phép
thuật. Vừa rồi chúng ta đều đã nghe thấy là y thừa nhận dùng phép thuật giết
Lỗ Học nho, nếu như không có phép thật sự thì sao mà giết Lỗ học nho cho
được?”
Hồ Giang nói theo: “Đúng vậy! Rất may là công tử đã nhắc nhở. Người đâu, đem
xuyên xích sắt vào xương tỳ bà của hắn!” Bọn bộ khoái cùng dạ ran, bước tới
định động thủ.
Triệu Bán tiên sợ đến tái xám cả mặt, kinh khủng định phân biện, thì Dương Thu
Trì đã nói trước: “Còn nữa, sau khi chúng ta xuyên xương tỳ bá trói nghiến lại
giải về, cần phải nhanh chóng bẩm báo với Phủ doãn đại nhân, lập tức lăng trì
xử tử yêu nhân này, sau đó đem thiêu thành tro bụi để y không thể nào chuyển
thế đầu thai. Mọi người cứ nghĩ đi, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, chỉ
cần y thoát khỏi lao lung ở kinh thành, làm phép thuật muốn hại hoàng thượng,
thì…”
Hồ Giang giật mình lạnh tóc gáy, gật đầu lia lịa: “Dương công tử nhấc nhở rất
phải, quay về phải bẩm báo phủ doãn đại nhân ngay, lập tức lăng trì xử tử yêu
nhân này trước mắt mọi người, sau đó hỏa thiêu đánh tan xương cốt hắn thành
tro bụi!”
Lăng trì xử tử là hình thức tử hình tàn khốc nhất trong lịch sử, được xưng là
“Thiên đao vạn quả”, chết mà thống khổ vô cùng, vì quá trình tử vong quả thật
là sống không bằng chết. Hơn nữa sau đó còn thiêu đốt thây, giả xương thành
tro, đây chính là chuyện tối kỵ húy của người thời cổ, vì theo truyền thuyết
thì nếu bị như thế sẽ không có cách gì đầu thai chuyển thế, và mọi người ai
cũng tin vào kiếp sau.
Triệu bán tiên nghe thế liền sợ đến hồn bay đi đâu mất, run rẩy nói: “Đại nhân
tha mạng a! Tôi không biết pháp thuật gì, tôi thiệt không biết pháp thuật gì
mà!”
Dương Thu Trì quát: “Vừa rồi tự bản thân ngươi thừa nhận là dùng pháp thuật
giết chết Lỗ học nho, bây giờ còn giảo biện!”
'Tôi, tôi dùng độc hại lão chết đó. Không phải dùng pháp thuật gì đâu. Pháp
thuật của tôi đều dùng để lừa người đó mà.”
Hồ Giang hỏi: “Hạ độc? Hạ độc gì? Làm sao hạ độc?”
Triệu bán tiên ú ớ không nói thành lời.
Dương Thu Trì cười lạnh: “Ngươi không nói ta cũng biết, ngươi lợi dụng Lỗ học
nho tìm ngươi xem bệnh đau răng, lừa Lỗ học nho nuốt lá trúc đào làm độc chết
lão, ta nói có sai không?”
Triệu Bán tiên kinh khủng vô cùng nhìn Dương Thu Trì, không biết người trước
mặt cái gì cũng biết này có phải thật là thần tiên hay không.
Căn cứ vào lời nguyên phối Phạm thị khai thì bà ta chỉ ngâm vào trong mật ong
mấy cánh hoa trúc đào đã được nghiền nát, nhưng Dương Thu trì thu được từ chỗ
ói mửa của Lỗ học nho những phiến lá xanh nhai nát. Hắn cứ mãi không nghĩ ra
là mấy phiến lá này là cái gì, bởi vì lúc đó hắn không biết Lỗ học nho trúng
độc trúc đào tử vong. Cho đến khi hắn phát hiện ở ngoài nhà Lỗ học nho có rất
nhiều trúc đào, mới hoài nghi đó chính là lá của chúng.
Lúc ấy khi hắn hái lá trúc đào làm nát ra, phiến lá quả nhiên rất giống với
vật ói ra của Lỗ học nho, cho nên mới hoài nghi Lỗ học nho ngoại trừ dùng cánh
hoa trúc đào ngâm vào mật để trị lở loét, còn nuốt lá trúc đào để rồi tử vong.
Nhưng sau khi tra hỏi Phạm thị, biết trong bài thuốc chỉ cho thêm cánh hoa
trúc đào, không dùng lá, nên khiến Lỗ học nho nuốt lá trúc đào phải là người
khác.
Khi kiểm tra thi thể, Dương Thu Trì phát hiện Lỗ Học nho bị sâu răng và viêm
loét rất nghiêm trọng, sau này khi biết Lỗ học nho có tìm Triệu Bán tiên để
xem bệnh răng, liền cố ý nói mình bị đau răng không ngủ được, đến nhà Triệu
bán tiên coi bói trị bệnh.
Triệu Bán tiên trước hết bày cho Dương Thu Trì bài thuốc ngâm lá trúc đào vào
nước mà ngậm, hiển nhiên y cũng đem bài thuốc này bày cho Lỗ học nho. Chỉ có
điều nội dung trong bài thuốc dành cho Lỗ học nho rất khác, là vì y muốn kết
liễu tính mạng của Lỗ Học nho, cho nên chẳng những nâng cao liều lượng thuốc,
mà còn bảo Lỗ học nho nhai nuốt lá trúc đào.
Lá trúc đào là bộ phận có hàm lượng độc tính cao nhất, sau khi nhai nuốt vào
sẽ dẫn đến việc đau đầu, buồn nôn, ói mửa, nói chung là sẽ dẫn đến sự nguy
hiểm đến tính mệnh, gây ra hiện tượng tim đập và co bóp cực nhanh, cơ tim bị
nhiễm độc dẫn đến đột tử. Nếu lúc này tiến hành giải phẩu thi thể, sẽ thấy
triệu chứng bệnh sưng cơ tim.
Chỉ còn một điều mà Dương Thu Trì chưa thông là lá trúc đào có độc ai ai đều
biết, vì sao Lỗ học nho gần sáu chục tuổi đầu rồi lại không? Cho dù lão tin
vào bài thuốc, sao lại tin và nhai nuốt nhiều lá trúc đào cùng lúc để dẫn đến
trúng độc như vậy? Hơn nữa, vì sao lão nhất mực chờ đến ngày thi thứ ba mới sử
dụng, trúng độc rồi chết?
Chú thích:
(*) Thật ra có rất nhiều trò ảo thuật liên quan đến giấm, ví dụ như biến trứng
gà thành hình vuông (ngâm trứng gà vào giấm 7 ngày, nhét nó vào 1 cái hộp hình
vuông, bỏ vào nước lạnh trứng sẽ cứng lại). Trò thò tay vào dầu sôi có cách
làm dễ hơn là bỏ vào đáy nồi một lớp hàn the, chỉ hơi nóng là hàn the sẽ cuồn
cuộn lên y như dầu sôi vậy.
————o0o—————