Họ tiến vào thành, đến thẳng nha môn của cẩm y vệ, Ngưu bách hộ nghe nói có
quân vụ khẩn cấp, Tống Tình cùng mọi người khác đương nhiên không thể tham gia
nghị luận, nên cho thân binh đưa họ đến dịch sở của cẩm y vệ nghỉ ngơi, còn
bản thân thì cùng Dương Thu Trì, Tống tri huyện tiến vào nha môn.
Tống Tình cùng mọi người được bố trí ở dịch sở xong, liền lấy cớ đi nhà vệ
sinh, rời khỏi dịch sở nhanh chóng chạy tới nhà học Hác.
Tống Tình đến cổng sau, gõ cửa, lách người tiến vào.
Người gác cổng đóng cửa cẩn thận, dẫn Tống Tình đến một gian thư phòng, sau đó
đi báo cho Hác Dịch Phong. Một lúc sau, Hác Dịch Phong vén rèm bước vào, hỏi:
“Sao rồi? Tình hình thế nào?”
Tống Tình không hồi đáp, hỏi ngược lại: “Mẹ ta ra sao rồi?”
Hác Dịch Phong nhíu mày đáp: “Chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe lời, mẹ cô sẽ không
sao cả!” Dừng lại một chút, y lại hỏi: “Có phải là có tin tình báo gì trọng
yếu không? Mau nói!”
Sắc mặt Tống Tình tái mét, đáp: “Ta có thể báo cho ngươi một tin tức trọng
yếu, nhưng ngươi phải hứa là sẽ thả mẹ ta ra, và không làm khó chúng ta nữa!”
Hác Dịch Phong cười lạnh: “Làm gì có chuyện tiện nghi như vậy? Cô vốn là con
dâu chưa cưới của nhà họ Hác ta. Cô giúp Hác gia làm việc đó là chuyện đương
nhiên, còn nói điều kiện gì nữa chứ?”
“Ngươi ti bỉ!”
“Ha ha,” Hác Dịch Phong cười, “Là ta ti bỉ! Chờ chúng ta thành thân rồi, cô sẽ
biết ta còn nhiều thứ ti bỉ hơn nữa! Ha ha ha.” Sắc mặt Hác Dịch Phong đầy vẻ
dâm tà nhìn Tống Tình, ngồi xuống bàn đọc sách.
“Vô sỉ….!” Tống Tình đỏ mặt mắng, “Ngươi đừng có mơ, ta dù có chết, cũng
tuyệt không gả cho ngươi đâu!”
Hác Dịch Phong nheo mắt: “Tống cô nương à, cô có biết không, chẳng mấy ngày
nữa, hoàng thượng sẽ đoạt hoàng vị về lại trong tay, ta sẽ là phục quốc công
thần, cô gả cho ta, vinh hoa phú quý hưởng không hết đâu ấy mà……”
“Ta không thèm!”
Hác Dịch Phong cười cười: “Được rồi, khoan nói đến chuyện này vội, cô nói coi
rốt cuộc là có tin tức gì quan trọng?”
Tống Tình cắn răng, kiên quyết đáp: “Hác Dịch Phong, tin tức này rất trọng
yếu, do đó, trừ khi ngươi thề độc là sau khi nghe xong, tha cho hai mẹ con ta,
bằng không thì cứ chờ đó để mà hối hận!”
Hác Dịch Phong nhíu mày: “Tin gì mà trọng yếu dữ vậy? Cô nói đại khái trước để
ta tính coi nó có đủ sức đổi lấy tự do cho hai mẹ con cô không.”
“Chuyện liên quan đến Hiền phi!”
“Cô nói cái gì?” Hác Dịch Phong đứng phắt dậy, “Chuyện gì dính dáng đến HIền
phi?”
Tống Tình cười lạnh: “Ngươi thấy tin tức này không đủ phân lượng?”
Hác Dịch Phong trầm ngâm một chút, ngẩng đầu nhìn Tống Tình, dứt khoát: “Được,
cô nói đi, nói xong ta sẽ để hai mẹ con cô tự do!”
“Ngươi phải thề độc kìa!”
Hác Dịch Phong lạnh giọng: “Hác mỗ là người hễ nói là giữ lời! Nếu như cô nói
xong, ta còn không tha cho hai người, thì Hác mỗ ta chết không toàn thây! Được
chưa?”
Tống Tình nhẹ thở phào, đáp: “Chuyện các người định bắt cóc Hiền phi đã bị họ
biết rồi.”
“Cô nói cái gì?” Hác Dịch Phong cả kinh hỏi, “Bọn họ biết cái gì?”
“Trước khi Đặng Hữu Lộc bỏ trốn, đã đem một phong thư liên quan đến chuyện này
đốt đi, không ngờ Thu Trì ca…. huynh ấy tìm được tàn tro, rồi từ đó đọc ra
nội dung thư, hiện giờ đang ở cẩm y vệ nha môn báo cáo chuyện này.”
“Cô xác định là hắn biết nội dung của bức thư?”
“Lúc huynh ấy báo với Tống tri huyện, ta cũng ở cạnh đó, huynh ấy nói các
người định bắt cóc Hiền phi.”
Sắc mặt Hác Dịch Phong ngưng trọng: “Họ Dương biết được chuyện này khi nào?”
“Sáng nay, lúc ta đi tìm huynh ấy, huynh ấy dường như dùng thứ thuốc nước nào
đó ngâm lớp tro đó suốt cả đêm, vào nhìn qua là phát hiện ngay, sau đó chúng
ta cùng đến báo cáo cho Tống tri huyện, rồi lên đường đến Ninh Quốc phủ ngay.”
“Như vậy là tin tức này vẫn còn chưa báo lên trên.” Hác Dịch Phong nhíu mày
nói, “Chúng ta cần phải đi trước một bước, lập tức phi cáp truyền thư tông tri
cho Diệp bá bá. Thời gian động thủ vốn dự định vào tối nay, xem ra sắp sữa
rồi!” Hác Dịch Phong ngồi xuống bàn, gõ gõ tay lên bàn, rồi cầm bút viết vài
chữ, bước đến cửa sổ lấy xuống một cái lồng chim, bắt một chim bồ câu đưa thư
nhốt trong đó ra rồi cột phong thư vào chân nó.
“Ta có thể giúp gì không?” Ngoài cửa vang lên giọng nói cửa một người, tiếp
theo đó là một trận cười dài, cửa rèm được vén lên, một hàng người tiến vào,
đi đầu là Ngưu bách hộ, tiếp sau đó là Dương Thu Trì, Chu tri phủ, Tống Vân
Nhi, Tống tri huyện, Long Tử Tư, ngoài ra còn Hầu Tiểu Kỳ và các cẩm y vệ
khác.
Tống Tình biến hẳn sắc mặt, lùi một bước nhìn Dương Thu Trì, đỏ bừng mặt kêu
lí nhí: “Thu Trì ca ca!”
Hác Dịch Phong cũng biến sắc, chuyển đầu nhìn ra cửa sổ, nhưng Ngưu bách hộ
cười bảo: “Hác công tử, không cần nhìn nữa đâu, ngoài cửa sổ phòng công tử
hiện giờ ít nhất cũng có hơn trăm cẩm y vệ và bộ khoái, công tử dù có mọc thêm
đôi cánh trở thành bồ câu đưa thư cũng bay không được nữa rồi!”
Hác Dịch Phong nhấc tay lên, định bỏ tờ thư vào miệng nuốt, nhưng Tống Vân Nhi
phất tay, hàn quang lóe lên, một thanh phi đao nhỏ xíu đã cắm lên cánh tay của
Hác Dịch Phong.
Hác Dịch Phong kêu lên thảm thiết, bức thư trong tay từ từ rơi xuống đất. Hầu
Tiểu Kỳ bước tới, nhặt phong từ từ dưới đất lên đưa cho Ngưu bách hộ.
Ngưu bách hộ nhìn Tống Vân Nhi, khen: “Phi đao của Tống cô nương thật lợi hại,
đa tạ!” Nói xong y tiếp lấy bức thư, xem qua rồi hắc hắc lạnh giọng: “Hác Dịch
Phong, nhân chứng vật chứng rõ ràng, ngươi còn gì muốn nói nữa không?” Y phất
tay, các cẩm y vệ từ phía sau lưng tràn đến, đè nghiến Hác Dịch Phong xuống
đất, dùng dây thừng trói chặt lại, sau đó kéo xốc đầu dậy.
Hác Dịch Phong kêu lên: “Dương Thu Trì, thủ đoạn của các hạ thật là lợi hại,
Hác mỗ thật thập phần bội phục! Nhưng mà ngươi đừng có quên, Tống Tình chính
là cháu ruột của Tống tri huyện, mưu phản là đại tội sẽ bị tru diệt cửu tộc,
ha ha, lần này ngươi lôi Tống lão đầu và con gái của lão vào rọ luôn rồi, công
lao của ngươi thật là lớn a! Ha ha ha!”
Tống tri huyện lập tức biến sắc, nám chặt tay con gái nhìn Dương Thu Trì. Tống
Vân Nhi cũng sợ đến tái xám mặt mày.
Dương Thu Trì quay sang dịu dạng cầm tay Tống Vân Nhi, lắc lắc đầu an ủi nàng
đừng sợ, rồi quay lại đáp: “Hác Dịch Phong, chuyện này không cần ngươi lo, nếu
không phải Vân nhi nhắc nhở ta còn có xỉ than trên mặt đất ở hiện trường, ta
sẽ không phát hiện được Đặng Hữu Lộc chính là hung thủ, cũng không lần ra được
âm mưu động trời này của các ngươi. Hơn nữa, nếu hôm nay không phải Vân nhi
theo dấu Tống Tình, kịp thời thông tri cho chúng ta, thì chúng ta sẽ không
phát hiện bộ mặt thật của hai người. Do đó, Vân Nhi và cha nàng chẳng những
không bị liên lụy gì, mà còn lập được công to!”
Tống Vân Nhi nhẹ đáp: “Ca ca, nếu chẳng phải huynh nói cho muội biết, muội làm
sao lại đi nghi ngờ tỷ tỷ ấy… để rồi lén theo dõi chứ. Nếu không phải huynh,
toàn gia của muội….” Nghĩ đến hậu quả sau đó, nàng không khỏi rùn mình sợ
hãi. Tống tri huyện cũng cảm kích nhìn Dương Thu Trì.
Hác Dịch Phong hét lên: “Tên gian tặc Chu Lệ này đại nghịch bất đạo, soán đoạt
ngôi vua, tất sẽ bị trời phạt! Các ngươi trợ Trụ vi ngược, giúp cho kẻ ác,
nhất định sẽ chịu hậu quả không tốt lành gì! Các ngươi cứ chờ đó mà xem!”
Ngưu bách hộ phất tay, các cẩm y vệ rút ra một cái khăn nhét vào miệng Hác
Dịch Phong, lối hắn ra khỏi phòng.
Những cẩm y vệ khác muốn bước lên trói Tống Tình, Ngưu bách hộ giơ tay ngăn
lại, quay sang nói với Dương Thu Trì: “Dương huynh đệ, chuyện của Tống cô
nương do huynh đệ quyết định a.” Dương Thu Trì gật gật đầu, khẽ nói lời cảm
tạ.
Ngưu bách hộ dẫn cẩm y vệ rời khỏi phòng, bắt đầu cho bắt hết Hác lão gia tử
cùng mọi người của Hác gia. Long Tử Tư, Hầu Tiểu Kỳ biết người trong nhà họ
cần nói chuyện, nên cùng bước ra ngoài chờ.
Trong phòng chỉ còn lại Dương Thu Trì, Tống trị huyện cùng hai tỷ muội Tống
Tình, Tống Vân Nhi.
————o0o—————