Nạp Thiếp Ký – Chương 123: Mê Hoặc – Botruyen

Tải App Truyện CV

Nạp Thiếp Ký - Chương 123: Mê Hoặc

A? Kêu ta đi tham dự khoa cử? Dương Thu Trì trợn tròn con mắt, lập tức bị cái
tin này làm cho trí óc mờ mịt hẳn đi.

Tống tri huyện quay sang nhìn Dương mẫu, nói tiếp: “Ta, ta và mẹ của cháu trên
đường cùng thương lượng, lời của mẹ Tống Tình không, không phải là không có
đạo lý. Hơn nữa, bá phụ ta, ta cũng đã nói với cháu rồi, cháu rất có bản lĩnh,
nhưng nếu, nếu muốn làm đại quan đảm chuyện lớn, chỉ, chỉ sợ cần phải đi con
đường khoa cử mà thôi…”

Dương Thu Trì giờ như đã chết một nửa tấm lòng. Khoa cử? Khoa cử là khái niệm
gì Dương Thu trì không có cảm thụ cụ thể, chỉ nhớ hồi thời trung học có học
một bài về Phạm Tiến trúng cử. Phạm Tiến là người đi thi cho đến già người bạc
tóc, thậm chí còn suýt phát điên. Bản thân hắn không muốn thành người như lão.
Hơn nữa, cổ văn chính là thứ làm hắn đau đầu nhất. Cái gì mà chi hồ giả dã
loạn cào cào chẳng phân biệt sao cho minh bạch. Những tứ thư ngũ kinh người
xưa bỏ ra hai ba chục năm trời học mà chẳng dễ gì thi đỗ, bản thân hắn muốn
một hai năm mà thành tựu nổi sao? Chỉ sợ sớm điên lên vì thất tình lắm chứ
chẳng chơi.

“Hiền chất! Hiền chất!” Bên tai hắn truyền lại âm thanh của Tống tri huyện.
Dương Thu Trì từ trong sầu muộn tỉnh lại, nhìn lão chờ nghe.

Tống tri huyện bảo: “Hiền chất, cháu, cháu đang ngẩn ra gì thế. Lần trước Chu
tri phủ đã, đã từng đáp ứng sẽ giúp cháu, nhưng cháu đã cự tuyệt. Cháu có biết
không, nếu, nếu có Chu tri phủ trợ giúp, chuyện này có, có thể dễ dàng hơn rất
nhiều, ta và mẹ cháu cứ nhất mực cân nhắc, thậm chí còn chuẩn bị một phần lễ
vật, sẽ đi tìm gặp Chu tri phủ. Ông, ông ta rất coi trọng cháu, nhất định
không thành vấn đề.”

Dương Thu Trì cười khổ, cho dù có Chu tri phủ trợ giúp, nhưng lên trường thi
cần phải dựa vào chính mình, trong khi đó hắn một chữ phồn thể bẻ đôi cũng
không nhận ra cho được, bút lông viết chẳng ra hồn, lấy cái gì mà đi thi đây?
Dù gì thì không thể chỉ dựa vào chuyện “liên thăng tam cấp”, để rồi làm con
chó săn kiểu cổ theo đuôi người ta a.

Tuy bản thân hắn đã là cẩm y vệ chỉ huy sứ đặc sứ, nhưng chức vụ này không thể
nói ra. Cẩm y vệ chỉ huy sứ Kỷ Cương tuy xem trọng hắn, nhưng e rằng sẽ không
trợ giúp cho hắn chuyện này, hơn nữa đó không nằm trong phạm vi quyền hạn của
y. Dựa vào bản thân đi thi liều? Nhưng có thể tóc bạc lưng còng rồi mà không
biết có đậu không. Hơn nữa nếu đậu rồi thì lúc đó con nạp thiếp cái khỉ khô gì
nữa? Nạp thiếp để làm gì? Khóc xuống mộ phần hay sao?

Dương mẫu thấy con trai sầu khổ như vậy, cảm thấy đau lòng lắm. Bà là người
hiểu con trai nhất. Con trai bà chẳng qua chỉ là anh nhà quê học được một năm
ở cô giáo trường làng, tuy biết võ vẽ ba chữ, nhưng so với người mù chữ chẳng
khá hơn gì cho cam. Muốn con bà đi thi cho đậu cử nhân, nếu so ra thì bắt heo
nái trèo lên cây cho con bú còn dễ dàng hơn nhiều.

Nhưng mẹ của Tống Tình nhà người ta nói cũng có đạo lý. Con gái người ta là
con nhà quan, sao có thể tùy tiện gả về cho một tên suýt theo nghề ngỗ tác làm
tiểu thiếp được? Nếu đổi lại thành con gái của bà, nhất định cũng sẽ không làm
như vậy. Xem ra, chuyện hôn nhân này coi như không thể nào thành rồi.

Tống Tình đoán được tâm tư của Dương Thu Trì, ôm cổ hắn bảo: “Thu Trì ca ca,
đừng có vội, mẹ nhất thời chưa nghĩ thông không hề gì, chúng ta từ từ nói với
người. Mẹ chỉ có một mình muội là gái, bức muội quá thì muội đi làm ni cô cho
rồi, coi mẹ làm thế nào. Rốt cuộc thì cũng sẽ đồng ý chuyện hôn nhân của hai
chúng ta mà thôi!”

Dương Thu Trì lại cười khổ, thầm nghĩ cô nhóc này thiệt là có ý nghĩa chẳng
khác nào con nít.

Tống Tình lại nói: “Chúng ta cứ đi thi thử coi, huynh chẳng phải là có Long Tử
Tư tú tài làm cân ban hay sao? Khiến y dạy huynh a, thi không được cử nhân thì
chúng ta thi tới tú tài, nói chung đó cũng được coi là công danh, mẹ một khi
cao hứng biết đâu sẽ đồng ý.”

Tống tri huyện gật đầu tán đồng: “Đúng vậy a, có, có bá phụ và chu tri phủ
giúp cháu, kỳ đồng thí này coi như không thành vấn đề. Đến, đến lúc đó lại tìm
học chánh, đi đường vòng, cấp cho cháu thêm thời gian học thêm một ít, bậc tú
tài xem ra chẳng phải là vấn đề gì lớn.”

'Vậy thì tốt a,” Chuyện đã đến nước này còn có thể nói gì được nữa, chỉ có thể
đi một bước tính một bước mà thôi. Dương Thu Trì miễn cưỡng gật đầu đồng ý.

Tuy đã đáp ứng, nhưng Dương Thu Trì thầm cảm thấy buồn. Mẹ của Tống Tình đã
biết hắn trước đây bất quá chỉ là một tên ngỗ tác tiểu học đồ. Còn hiện tại,
chỉ là một lao đầu dùng tạm, chẳng có nửa điểm học vấn nào, thế mà lại chỉ
định rõ là hắn phải thi đậu cử nhân, như vậy chẳng khác nào làm khó cho người
ta? Rõ ràng là bà ta muốn làm khó hắn, giao cho hắn một nhiệm vụ không thể
hoàn thành hay sao? Chẳng lẽ bà ta căn bản chẳng tính đem con gái gả cho hắn
làm tiểu thiếp? Nếu như vậy tại sao lại không nói rõ ra?

Tống Tình thấy Dương Thu Trì lại ngẩn đờ người ra như thế, liền cung tay đánh
vào ngực hắn đánh phụp: “Hù…! Nghĩ cái gì vậy?”

Dương Thu Trì sực tỉnh, ấp úng đáp: “Không, không có nghĩ gì.”

Tống Tình thần bí nói: “Còn có một chuyện nữa, Thu Trì ca ca huynh nghe rồi
nhất định sẽ rất cao hứng.”

“Có chuyện gì mà thần bí dữ vậy?” Dương Thu Trì bắt đầu hiếu kỳ.

Tống Tình quay sang nói với Tống tri huyện: “Bá phụ, hay là lão nhân gia người
nói cho Thu Trì ca ca nghe đi.”

Tống tri huyện hớn hở mặt mày nói: “Hiền chát, chúng ta khi đến nhà Hác gia
thối hôn, vị, vị Hác viên ngoại này thật là đại nhân đại lượng, không, không
những không có ý trách gì, còn, còn đề xuất nếu như hiền chất muốn, lão rất hy
vọng đem, đem con gái Hác Thiến gả, gả cho cháu làm tiểu thiếp.”

A? Dương Thu Trì quả thực là ngớ người ra, chẳng lẽ gián có thể xưng bá trên
thế giới này thiệt? Nếu vậy thì quả thực làm con người ta chẳng còn biết nói
gì hơn nữa!!

Bản thân hắn nếu là công tước vương gia gì đó thì có có thể lý giải đây là
muốn trèo cao. Đằng này hắn chỉ là một tiểu lao đầu, một tiểu địa chủ nhà quê,
và với vị thế như vậy thì chẳng khác nào khối đá bên đường, quá phổ biến rồi,
không có gì đáng nói. Huống chi, Hác gia nhà họ vốn có rất nhiều tiền, chẳng
lẽ còn muốn tiền của mình chi đây nữa?

Không mưu đồ tiền bạc địa vị, Hác lão gia này định tìm cái gì? Chẳng lẽ thân
phận của hắn đã bị tiết lộ, bọn họ nhân vị cái chức chỉ huy sứ đặc sứ cẩm y vệ
mà đến hay sao? Không thể nào, cái này thuộc về tuyệt mật, ngoại trừ hoàng
thượng và Lý công công ban chỉ ra, chỉ có Cẩm y vệ chỉ huy sứ Kỷ Cương và
thiểu số lãnh tụ tối cao biết mà thôi. Vương đồng tri tuy nhiên biết, nhưng đã
lập tức bị đệ đệ của lão giết đi. Những điều người khác biết chỉ ở chỗ cẩm y
vệ phái đi đặc sứ, chứ không biết vị đặc sứ đó là hắn.

Nếu như Hác lão gia tử không biết, vì sao con dâu bị người ta cướp đi, mà còn
muối mặt gả luôn con gái cho? Chẳng lẽ bản thân đúng là cái gọi là “Thiên túng
anh tài” cái gì đó sao? Có quỷ mới tin.

Đến lúc này, Dương Thu Trì đã sớm tồn tại trong đầu nổi nghi ngờ ma quỷ đối
với nhà họ Hác: chẳng hay hai nhà họ đã thông đồng với nhau? Hác gia biết mẹ
của Tống Tình sẽ thách đố một nhiệm vụ bất khả hoàn thành để cự tuyệt hắn đề
thân, rồi chờ Tống tri huyện tới thối hôn, Hác gia rất rộng lượng đáp ứng luôn
bởi vì họ biết hắn chẳng thể nào hoàn thành nhiệm vụ, không có cách gì cướp
con dâu của họ được, nên Tống Tình vẫn còn là Tống Tình của nhà họ Hác.

Nếu là như vậy, sự lắc léo trong này thật là lớn: Vì sao mẹ của Tống Tình phải
dày công bắt mình làm chuyện giống như biểu heo nái cho con bú trên cây? Chẳng
lẽ vì để khiến cho Tống Tình và hắn dở dở ương ương ở mối quan hệ dứt cũng
không được mà ở cũng không xong? Nhưng quan hệ lửng lờ như thế thì giúp ích gì
cho họ? Hác gia vì sao muối mạt gả Hác Thiến cho hắn chỉ để làm tiểu thiếp?
Hác Thiến trở thành tiểu thiếp của hắn, đối với họ có lợi gì?

Tống Tình thấy Dương Thu Trì lại ngẩn tò te ở đó chẳng biết nghĩ gì, kỳ quái
hỏi: “Thu Trì ca ca, huynh chẳng cao hứng sao? Huynh chẳng những gần có thể
cưới muội, mà còn có thể cưới đệ nhất mỹ nhận của Ninh Quốc phủ chúng ta đấy!”

Sự bất an trong lòng Dương Thu Trì không có cách gì nói ra được. Sự bất an này
hiện lên trong ánh mắt kiều mỵ của Tống Tình không khỏi biết thành vẻ rất khác
lạ. Hắn chỉ biết cười cười, đáp: “Chuyện này sau này hẳn nói, ta đã phát hiện
nơi hạ lạc của hung thủ thực sự giết Đồ lão tứ, hiện giờ phải lập tức đi bắt
người.”

Tống tri huyện nghe thế, cực kỳ cao hứng: “Hiền chất, cháu nói có thật không?”

Tống Tình cũng vui lây: “Thu Trì ca ca thật là lợi hại! Hung thủ ấy là ai?
Muội muốn đi cùng bắt với huynh.”

Dương Thu Trì thưa với Tống tri huyện: “Bá phụ, cháu tra ra hung thủ ứng với
một vị bá tổng thủ hạ của Bạch thiên tổng. Y tên là Đặng Hữu Lộc, rất may là
mọi người về kịp hôm nay, cháu cũng đang định bẩm báo với Chu tri phủ để phái
người cùng đến Ứng thiên phủ bắt hung thủ đây.”

Tống tri huyện vô cùng cao hứng, cũng không kịp hỏi Dương Thu Trì làm cách nào
mà phát hiện được điều này, gấp gáp kéo hắn đi tìm Chu tri phủ.

Tống Tình nhanh chóng cản lại, dẫu môi nói: “Nếu biết còn phải đến Ứng thiên
phủ, chúng ta sẽ không trở về đây làm gì. Trên đường thật là mệt, muội chỉ hít
bụi dọc đường, trên người dơ muốn chết, muội phải đi tắm thay đổi y phục, mọi
người nhất định phải chờ muội đấy.”

“Được…! Nhất định chờ muội.” Dương Thu Trì đáp ứng, nhưng trong mắt khẽ lóe
lên chút nghi vấn không dễ phát giác.

Dương Thu Trì cùng mọi người đi tìm Chu tri phủ, trình bày việc phát hiện hung
thủ, Chu tri phủ cực kỳ cao hứng, lập tức phái một đội bộ khoái cùng Dương Thu
Trì và mọi người cưỡi ngựa đến Ứng Thiên phủ bắt người.

Tên Đặng Hữu Lộc này là thủ hạ của Bạch thiên tổng. Dương Thu Trì có thể nói
là ân nhân cứu mệnh của cả nhà họ Bạch, tuy hai nhà suýt chút nữa trở mặt vì
chuyện Bạch thiên tổng yêu cầu hắn bỏ vợ cưới con gái Bạch Tố Mai của lão,
nhưng sau đó hai vợ chồng Bạch thiên tổng có đến xin lỗi, coi như mọi sự đã êm
đẹp. Do đó lần này thông qua Bạch thiên tổng bắt người xem ra không có vấn đề
gì.

Dương Thu Trì và bộ khoái chuẩn bị xong xuôi, Tống Tình cũng tắm rửa thay đồ
xong, mặc một bộ đồ ngắn màu hồng nhạt, rõ ràng là xinh đẹp nhanh nhẹn vạn
phần. Dương Thu Trì thỉnh Chu tri phủ an bài người đưa Dương mẫu trở về Quảng
Đức huyện, sau đó dẫn đầu đoàn người kéo thẳng đến Ứng Thiên phủ.

Vào năm Vĩnh Lạc thứ 19 (tức năm 1421), Minh Thành tổ mới dời đô lên Bắc Kinh.
Hiện giờ là năm Vĩnh Lạc thứ 7, kinh thành của Minh triều vẫn còn ở Nam kinh,
chính là Ứng Thiên phủ.

Đây là lần đầu tiên Dương Thu Trì đến kinh thành, không phải đến gặp hoàng đế
làm quan, mà là đi bắt hung phạm. Cho dù thế nào, lần đầu lên kinh rốt cuộc
vẫn là chuyện đáng cho tim rộn rịp, hơn nữa còn có thể gặp lại người mà hắn đã
từng tiếp xúc thịt da – Bạch Tố Mai.

Ninh Quốc phủ cách kinh thành khoảng hai ngày đường. Dương Thu Trì cùng mọi
người từ từ tiến, đến sáng ngày thứ ba thì đến Ứng Thiên phủ.

Kinh thành dù sao vẫn là kinh thành, dĩ nhiên khác xa so với những địa phương
nhỏ hẹp khác, to hơn Ninh Quốc phủ không biết bao nhiêu lần. Trường thành vừa
cao vừa hùng vĩ, trong thành náo nhiệt phi phàm, người đi như nước cuốn, chạm
vai sát cánh, ồn ào xô đẩy, đúng là một cảnh tượng phồn hoa.

Dương Thu Trì là anh chàng nhà quê mới vừa lên kinh, thấy cái gì cũng thấy kỳ
quái hấp dẫn. Hắn từ xã hội hiện đại đến đây, lại là lần đầu tiên đến nơi náo
nhiệt nhất của Minh triều, có thể nói là đô thị phần hoa nhất trên thế giới
thời bấy giờ, đương nhiên là nhìn quanh ngó quất không chớp mắt.

Tống tri huyện và những người khác không có lòng nhìn những cảnh ấy, vì dù sao
đối với họ chúng quá thường, chỉ hỏi cho rõ Thiên tổng phủ sở của Bạch thiên
tổng ở chỗ nào rồi thẳng đường đi tới. Chỉ có điều, kinh thành thực tế quá
lớn, họ đi quanh quất cả nửa ngày mới tìm được Thiên tổng phủ.

Theo lời người ta hay nói, chẳng đến kinh thành chẳng biết đường to nhỏ thế
nào. Quân đội của Bạch thiên tổng thuộc Kinh doanh Trung ương quân, chính là
quân nội vệ. Trong kinh thành có ba mươi lăm vệ đội Kinh doanh quân phủ trách
thủ bị kinh sư. Vệ do vệ chỉ huy sứ soái lĩnh, mỗi vệ có năm Thiên hộ sở. Bạch
thiên tổng chính là một thiên hộ dưới trướng của một vệ tướng, tương đương với
chức chi đội trưởng đại đội cảnh sát ở một quân thuộc đô thành thời hiện đại.
Do đó cái gọi là Thiên tổng của y đừng nói gì so với vương công đại thần, so
với trong Kinh doanh binh chỉ là một cán bộ lãnh đạo bậc trung mà thôi. Trong
địa phương mà đại quan như kiến cỏ thế này, chức Thiên tổng có thể nói là
thường không gì thường hơn.

Tuy nhiên, Thiên tổng phủ vẫn có khí phái của nó, trước cửa có bốn thân binh
đứng gác. Dương Thu Trì trình bái thiếp xong, chờ một chút đã nghe tiếng cười
sảng khoái từ trong vọng ra. Ngay sau đó, Bạch thiên tổng cười ha ha bước ra
nghênh tiếp: “Dương công tử, ngọn gió nào đưa các người đến nơi đây.” Vừa ra
tới cửa, lão đã vội nắm lấy tay Dương Thu Trì lắc lắc, thể hiện vẻ vô cùng
thân mật.

Tống tri huyện và Tống Vân Nhi cùng mọi người bước lên ra mắt, Bạch thiên tổng
mỉm cười hoàn lễ. Trong những người này chỉ có mỗi mình Tống Tình là lão chưa
gặp qua, nên Dương Thu Trì nhanh chóng giới thiệu vị tiểu thiếp chưa quá môn
(cưới về) của mình, lại còn nói nhà mẹ nàng ở Ứng thiên phủ. Bạch thiên tổng
vừa nghe nhắc đến tiểu thiếp, thần tình hơi ảm đạm, nhưng sau đó nhanh chóng
lấy lại vẻ nhiệt tình mời họ vào trong Thiên tổng phủ.

Dương Thu Trì không thấy Bạch Tố Mai, có hơi thất vọng. Hắn không hứng thú gì
việc hàn huyên, nói thẳng ra mục đích đến đây hôm nay. Bạch thiên tổng nghe
xong, sắc mặt lập tức ngưng trọng, cho ngay hai thân binh đi gọi Đặng Hữu Lộc
tới.

Thân binh đi rồi, Bạch Thiên tổng cứ nhất mực trầm ngâm không nói chuyện. Điều
này cũng có thể lý giải, thủ hạ của lão phạm tội sát nhân, mặt mũi của lão
đương nhiên là không dễ coi rồi. Thủ đoạn phá án của Dương Thu Trì lão đã từng
chứng kiến, tuyệt đối tin phán đoán của hắn sẽ không có điểm gì sai. Đặc biệt
là tên thủ hạ Đặng Hữu Lộc của lão đây, nếu như Dương Thu Trì không có bằng
chứng xác thực, thì tuyệt không đến tìm lão làm phiền.

Chẳng mấy chốc sau, hai người được phái đi vội vã chạy vào thở dốc báo rằng
Đặng Hữu Lộc đã ra đi từ canh năm, đi ra khỏi quân doanh mà không được phép,
dùng sức mà đi, không biết đi đâu.

Đặng Hữu Lộc chạy trốn? Hắn cưỡng ép lính canh rời khỏi quân doanh, hơn nữa
lại ra đi vào lúc canh năm, trong khi đó hiện giờ mới vừa hừng sáng, chẳng lẽ
hắn đã biết được tin có người muốn đến bắt, nên vội vã bỏ trốn?

Có hay không có chuyện tình cờ, Đặng Hữu Lộc rời khỏi quân doanh vì một lý do
khác? Không đúng, nếu như có nguyên nhân khác, sẽ không tấu xảo như vậy. Bỡi
vì nếu như vậy sẽ dẫn đến hoài nghi, chỉ có những trường hợp cấp bạch hán mới
bất chấp tất cả mà bỏ chạy. Như vậy xem ra, khả năng tin tức bị lộ là vô cùng
lớn.

Là có nội gian hay là có người vô ý tiết lộ tin tức? Đầu Dương Thu Trì như
muốn nổ tung.

————o0o—————