Nạp Thiếp Ký – Chương 111: Tâm sự của nữ nhân – Botruyen

Nạp Thiếp Ký - Chương 111: Tâm sự của nữ nhân

Lão lại quay sang Ngưu bách hộ nói: “Nếu không phải có Dương công tử giúp ta
phá án này, ta còn không biết làm sao bây giờ đây nữa.” Dứt lời, cùng Ngưu
bách hộ bật cười ha hả.

Sự cảm kích của Chu tri phủ đúng là phát từ nội tâm, bỡi vì hôm qua có chuyện
ra vùng ngoài phủ, đột nhiên nhận được tin người nhà cấp báo là Vương đồng tri
bị giết, lòng liền nóng như lửa đốt, đang đêm vội vã trở về. Nên biết, đường
đường là một vị Đồng tri có quan hàm ngũ phẩm của triều đình mà giữa thanh
thiên bạch nhật bị giết trong nha môn của tri phủ, nếu là một người thủ trưởng
hành chính tối cao của Ninh quốc phủ, lão không khỏi bị liên lụy. Nếu như án
kiện này không phá được thì càng thảm hơn, cái chức tri phủ này chỉ sợ đã đến
điểm cáo chung.

Chu tri phủ quay về Ninh quốc phủ trong đêm, biết được một vị bằng hữu của
Ngưu bách hộ đã giúp lão phá được đại án đặc biệt thế này, hơn nữa chỉ trong
vòng một khắc đồng hồ là phá được, rồi biết hung thủ nguyên là thân đệ đệ của
Vương đồng tri, liền thở phào nhẹ nhỏm. Những vụ hung sát trong gia tộc người
ta thì tri phủ lão không có biện pháp nào quản tới, như vậy không thể đổ trách
nhiệm lên đầu lão được. Do đó, trời vừa tờ mờ sáng, lão đã đến đăng môn bái
phỏng, đến trước tạ ơn.

Tống tri huyện cũng bước lên tham kiến, hai người này nhân vì là cấp trên cấp
dưới của nhau, nên đều là người quen cả. Tống tri huyện vốn đang lo Chu tri
phủ trách cứ chuyện xử sai án Long Tử Tư giết vợ, nhưng nhìn dáng dấp vui vẻ
của Chu tri phủ không giống với kiểu sẽ truy cứu trách nhiệm của mình, liền có
phần an tâm.

Sau khi phân chủ khách ngồi xong, Chi tri phủ thao thao bất tuyệt khen ngợi
Dương Thu Trì tuổi trẻ tài cao, tiền độ không thể hạn lượng. Ngưu bách hộ và
Tống tri huyện ngồi một bên phụ họa, nên buổi hội kiến này trở thành đại hội
biểu dương công trạng cho Dương Thu Trì.

Nói đến chuyện tiền đồ bất khả hạn lượng, Chu tri phủ hỏi: “Không biết công
danh của Dương công tử hiện thời như thế nào?”

Dương Thu Trì cười đáp: “Tôi một chữ cũng không viết xong, tứ thư ngũ kinh
chưa hề đọc qua hết, làm gì có bản lĩnh tham gia khoa cử khảo thí a. Do đó,
cái chữ 'công danh' này đối vợi tiểu đệ mà nói, thật là giống như vầng trắng
sáng trên trời, tuy đẹp nhưng mãi không với tới được.”

Chu tri phủ thấy Dương Thu Trì không làm ra vẻ khách khí, nên thành thật
khuyên: “Dương công tử, chúng ta ở Minh triều muốn làm quan mà không theo
đường khoa cử chỉ sợ không ổn a. Công tử còn trẻ tuổi, chỉ cần có thể học, thì
vẫn kịp mà.”

Chu tri phủ thấy trong phòng khách trừ Ngưu bách hộ ra, chỉ còn có sư gia của
Tống tri huyện và cân ban của Dương Thu Trì, thấy họ đều không phải là người
ngoài, bèn chồm người ghé sát vào Dương Thu Trì, thấp giọng nói với giọng đầy
ý vị, “Nếu như ngày nào đó công tử tham gia khoa cử, bổn phủ nguyện ý tiến cử.
Các cuộc thi hương thi phủ này công tử không cần lo, còn về chuyện thi đình,
thì bổn phủ và Phủ doãn của Ứng thiên phủ là bạn đồng niên, tư giao cũng khá
sâu, không thành vấn đề gì đâu.”

Lời của Chu tri phủ tuy Dương Thu Trì nghe không có phản ứng gì, nhưng Tống
tri huyện vừa lo vừa mừng, không ngừng nháy mắt ra hiệu cho hắn, bảo hắn quỳ
xuống khấu đầu đa tạ tri phủ đại nhân đề bạt. Chỉ có điều Dương Thu Trì ngơ
ngơ ngồi nhìn lão, thấy lão cứ cà chớp cà nháy mắt nhìn mình, thắc mắc chẳng
hiểu lão có ý gì.

Trong thời Minh Thanh, trước khi tham gia các kỳ thi chính thức, các thí sinh
cân phải tham gia “Đồng thí”, nếu vượt qua được sẽ trở thành “Tú Tài” (sinh
viên), khi đó mới có tư cách chính thức tham gia khoa cử khảo thí. Đồng thí
phân ra ba cấp ở huyện, phủ, và viện. Thi huyện được tiến hành ở các huyện, do
tri phủ chủ trì. Phủ thí do quan viên ở phủ chủ trì. Thi Viện do học chánh
hoặc học đạo ở các tỉnh chủ trì.

Có Tống tri huyện đỡ lưng, kỳ thi huyện của Dương Thu Trì nhất định là không
có vấn đề gì. Vừa rồi căn cứ vào lời Chu tri phủ, phần thi phủ của Dương Thu
Trì nhất định cũng không có vấn đề, ngoài ra còn ám chỉ khi tỉnh lý tổ chức
thi Viện, lão sẽ giúp đỡ, theo khẩu khí thì đây cũng không là vấn đề lớn. Như
vậy xem ra, ba cấp Đồng thí đối với Dương Thu Trì chẳng thành vấn đề, và sự
giúp đỡ này của Chu tri phủ không thể kể là nhỏ, nên chẳng trách Tống tri
huyện vô cùng cao hứng, vui thay cho Dương Thu Trì.

Nhưng mà, Dương Thu Trì cứ nghĩ đến cổ văn là cảm thấy nhức đầu, đừng nói gì
tới luận bàn tứ thư ngũ kinh. Thời còn học trung học, các môn ngữ văn, lịch sử
của hắn có điểm chẳng ra gì, huống gì mấy thứ “chi hồ giả giả” cổ văn chi đó
so với ABCD còn khiến hắn đầu to hơn cái đấu, nếu yêu cầu hắn viết cái thứ bát
cổ văn kỳ quái kia, thà rằng bóp cổ cho hắn chết còn hơn.

Dương Thu Trì chấp tay xá Chu tri phủ: “Đa tạ tri phủ đại nhân sĩ ái, nhưng
tại hạ không có hứng thú đối với khoa cử, chỉ sợ cô phụ một phen hậu ý của tri
phủ đại nhân mà thôi.”

Chu tri phủ có chút thất vọng, khoát tay: “Vô phương vô phương, người nào chí
đó mà.”

Tống tri huyện tức đến nổi muốn nhào tới vỗ vào đầu Dương Thu Trì mấy chưởng,
cần phải biết, một người đọc sách nếu như có tri phủ đại nhân giúp đỡ, thì coi
như đã tránh được rất nhiều năm đèn sách dùi mài, cơ hội tốt như thế mà bỏ
phí, thật đúng là đầu to mắt lồi mà.

Long Tử Tử cũng lấy làm tiếc cho Dương Thu Tri, y là tú tài, biết rõ Đồng thí
gian nan như thế nào. Y chịu cực chịu khổ mấy chục năm mới có được chút công
danh này, thế mà hiện giờ chỉ làm chức cân ban, nên không còn lời gì để nói
nữa.

Sở dĩ Chu tri phủ mạnh miệng hứa giúp Dương Thu Trì tham gia khoa cử, chẳng
phải chỉ vì cảm kích Dương Thu Trì giúp lão phá án vừa rồi, cũng không phải do
tâm huyết dâng trào. Lão lăn lộn trong chốn quan trường nhiều năm, đối với
những đường lối trong đó đơn giản là quen không gì bằng. Tối hôm qua trở về
nha môn, nghe từ miệng Thông phán và các thuộc hạ kể lại là sau khi phá án
xong, tên tiểu tử này vào ở trong Bách hộ sở của cẩm y vệ, Ngưu bách hộ còn vỗ
mông ngựa hắn nghe đôm đốp, liền đoán tiểu tử này không đơn giản.

Vừa rồi khi tiến vào Bách hộ sở, quả nhiên thấy Ngưu bách hộ vô cùng kính úy
đối với tên tiểu tử này, lòng Chu tri phủ càng khẳng định sự phán đoán của
mình. Tên tiểu tử thần bí này nhất định là có lai lịch cực lớn, Chu tri phủ
hiện giờ đề xuất ý tự nguyện giúp đỡ, chính là muốn cho Dương Thu Trì thấy lão
thật lòng muốn giúp hắn, rồi từ đó nảy sinh cảm kích, đó mới là cách nịnh cao
minh nhất, chứ còn khi biết thân phận của hắn rồi mới làm điều đó thì chẳng có
tác dụng gì. Người ta là đại nhân vật, cần gì sự giúp đỡ của lão già ngươi
chứ?

Chu tri phủ cứ làm ra vẻ không hề đoán được bối cảnh của Dương Thu Trì, cứ tắm
tắc bảo hắn là kỳ tài thiên cổ khó kiếm, vồ cùng nhiệt tình mời thỉnh hắn cùng
mọi người ở thêm một ngày nữa, lão muốn bày yến tiệc cảm tạ Dương Thu Trì.
Chối từ không được, Dương Thu Trì đành phải đồng ý.

Chu tri phủ mừng rỡ, nghênh tiếp Dương Thu Trì cùng mọi người đến nha môn tri
phủ. Đây là tu yến, tỷ muội Tống Vân Nhi đương nhiên có thể tham gia, không có
hai mỹ nữ này, Dương Thu Trì quả thật uống tượu không có hứng.

Chu tri phủ mời mọi người vào trong hoa viên ở nội nha uống trà trước, sau đó
bố trí cân ban trưởng tùy phát thiếp mời các trưởng quan và nhân vật nổi tiếng
trong Ninh quốc phủ tới tham gia tiệc riêng lần này.

Yến hội an bày vào ban đêm, hiện giờ còn sớm, nên Chu tri phủ an bày chỗ ở cho
Dương Thu Trì cùng mọi người xong liền cáo từ đi xử lý công vụ cùng một số
việc khác. Dương Thu Trì cùng mọi người bên bờ hồ trong hoa viên uống trà ngám
hoa. Hồ trong vườn không lớn, trồng toàn một loại bèo, trong tiết trời lành
lạnh lập đông đã bắt đầu điêu linh tàn tạ.

Tống Tình đến ngồi bên cạnh Dương Thu Trì, muốn nói gì đó lại thôi. Dương Thu
Trì hiểu ý, bèn đứng dậy vờ đến khóm hoa xa xa hân thưởng cỏ cây, tránh xa mọi
người một chút. Chẳng mấy chốc sau, Tống Tình len lén đi lại, nói: “Thu Trì ca
ca, có chuyện muội muốn nói với huynh, nhưng sợ huynh…” Nàng khẽ chớp đôi
mắt to, quan sát thần tình của hắn.

Dương Thu Trì lập tức ý thức được rất có thể chuyện nàng muốn nói có liên quan
đến nhà chồng. Nhưng mà, người ta chưa biết mình thì đã kết định hôn nhân rồi,
đâu thể nào trách móc gì người ta được. Hơn nữa, chiều hôm qua con gái người
ta chủ động hôn mình, là đã làm quá phần rồi, còn hy vọng nàng làm cái gì nữa
đây? Dương Thu Trì nhìn Tống Tình mỉm cười, không hề lên tiếng, chờ nàng nói
tiếp.

Tống Tình thấy mọi người xung quanh không chú ý đến họ, tiện bước lên một bước
ngắn, gần như nép sát vào lòng hắn: “Ca ca. Trong số khách Chu tri phủ mời hôm
nay, có…. có Hác viện ngoại và …. công tử.” Nói xong lời này, Tống Tình
nhìn chằm chằm vào hai mắt Dương Thu Trì, biểu tình khẩn trương hiện rõ trên
mặt.

Về điểm này thì Dương Thu Trì cũng có đoán ra, Hác viên ngoại là phú hộ trong
Ninh Quốc phủ, nhất định là người sẽ được thỉnh được mời. Dương Thu Trì dùng
khóm hoa làm vật chắn, khẽ vòng tay qua bờ eo nhỏ của Tống Tình: “Huynh không
quản chuyện đó, huynh chỉ muốn biết, muội có nguyện cùng ở một chỗ với huynh
không?”

Tống Tình thẹn hồng cả mắt: “Thu Trì ca ca, đến bây giờ, huynh, huynh còn
không biết lòng của muội nữa hay sao?”

“Như vậy là được rồi.” Chỉ cần nàng chưa cưới, bản thân hắn còn có cơ hội cạnh
tranh công bình. Hơn nữa, Tống Tình thích hắn, như vậy tên Hác Dịch Phong này
chẳng qua là sản vật của một cuộc hôn nhân sắp đặt trước mà thôi, làm gì có
năng lực khiêu chiến. Hác gia chẳng phải là có tiền hay sao? Nhưng bản thân
hán cũng có tiền, mà lại có quyền, đặc biệt là quyền lực đặc cấp tiền trảm hậu
tấy, nếu cạnh tranh không được, thì lấy việc công làm việc tư, nhất định là sẽ
ổn thỏa mọi chuyện!

Tống Tình đương nhiên không biết Dương Thu Trì có chủ ý quỷ quái như vậy, thấy
hắn không bực mình, liền thở phào nhẹ nhõm, định rời đi, nhưng bờ eo nhỏ vẫn
bị hắn ôm chặt không rời.

Tống Tình phất hiện Tống tri huyện cùng mọi người đã quay đầu về phía này,
liền đỏ mặt: “Ca ca, nếu để Vân Nhi nha đầu đó nhìn thấy, nhất định sẽ đau
lòng lắm đó nha!”

Dương Thu Trì hơi rúng động, nhanh chóng bỏ tay ra, Tống Tình lùi một bước,
khẽ nới rộng cự lì, nhìn Dương Thu Trì cười khúc khích.

Tống Vân Nhi là cô gái Dương Thu Trì quen biết đầu tiên sau khi xuyên thời
gian tá thi hoàn hồn trở lại Minh triều, nhưng ấn tượng đầu tiên lại không
tốt, vì nàng chẳng những cướp tiền của hắn, mà còn ngược đãi chó con, làm ra
vẻ con ông cháu cha (kỳ thật chẳng phải là con ông cháu cha gì), trong mắt
không người. Nhưng khi hai người quen biết nhau lâu rồi, Dương Thu Trì phát
hiện Tống Vân Nhi còn rất nhiều ưu điểm khác. Sau đó đến trận chiến ở Vân Nhai
sơn, khi Tống Vân Nhi nhào vào lòng hắn khóc, Dương Thu Trì cảm giác được sự
lưu luyến của nàng đối với hắn, nhưng không tin đó là tình yêu chân thật. Điều
đơn giản đó là vì nàng mới có mười lăm tuổi, trong xả hội hiện đại mới chỉ là
một học sinh đầu cấp III, vẫn chưa được phép yêu đương!

Trước khi Tống Tình đến, hai người Dương – Tống chưa trao cho nhau lời hẹn hò
luyến ái nào. Và tuy Phùng Tiểu Tuyết chính là người con gái có quan hệ xác
thịt đầu tiên của Dương Thu Trì, nhưng nàng với hắn thực ra chỉ là “cưới trước
– yêu sau”, chưa từng trãi qua cái lãng mạn e ấp của thủa đầu chặp chững tình
trong như đã mặt ngoài còn e. Cho nên dù Dương Thu Trì rất yêu thương Phùng
Tiểu Tuyết, thậm chí không tiếc vì nàng mà trở mặt với Bạch Thiên tổng, nhưng
mà xét cho cùng, thì tình của hắn đối với nàng chỉ là sự thương hại cùng trách
nhiệm mà thôi.

Tần Chỉ Tuệ là tiểu thiếp đầu tiên của Dương Thu Trì, nhưng tiểu thiếp này
được cưới từ mệnh lệnh chính tông của phụ mẫu, thông qua mai mối, vừa mới biết
là đã kết hôn, vừa kết hôn là đã lên giường, (thậm chí vừa lên giường liền bị
đâm một phát), chưa chân chính hẹn hò luyến ái gì là đã một bước lên thiên
đường, phát sinh quan hệ nam nữ rồi. Tuy hai người kinh qua trận phong ba do
mưu sát, nhưng tình cảm ngày càng thâm sâu, chỉ có điều mới tới đó thì Tần Chỉ
Tuệ bị võ lâm tiền bối thần bí cướp đi mất.

Chân chính khiến Dương Thu Trì có cảm giác yêu đương chính là cô búp bê bùn
Tống Tình này, có thể nói vừa gặp mặt đã có ý chung tình. Chỉ có điều, Dương
Thu Trì vừa định xuất kích, thì người ta đã xốc ngựa đánh tới, dù hơi bất ngờ
nhưng sự cảm động trong tâm càng dày thêm. Và Tống Tình cũng là người khiến
hắn cảm thụ được thế nào là ghen tuông trong tình cảm yêu đương nam nữ, lần
đầu tiên nếm trải mùi vị vừa chua vừa ngọt của ái tình!

Vừa rồi Tống Tình nói, nếu lỡ để Tống Vân Nhi thấy họ thân mật, nhất định sẽ
đau lòng. Tuy Dương Thu Trì không tin, nhưng dù sao cũng lo lắng Tống Vân Nhi
sẽ tổn thương thật, nên vội vã bỏ tay ra, liếc nhìn về phía nàng, thấy nàng
đang nói cười với Tống tri huyện, không hề chú ý gì đến bên này, nên hơn yên
tâm. Hắn thầm than cô búp bê bùn này lợi hại, vừa điểm ra là trúng ngay tử
huyệt của hắn, con gái dù sao đều rất mẫn cảm với sự tình như thế này, và rất
may là Tống Vân Nhi không để ý!

….

Nhưng, Dương Thu Trì đã đoán sai, sai hoàn toàn, Tống Vân Nhi kỳ thật là rất
để ý, và tuy lúc này nàng cười, nhưng lòng lại đau như dao cắt!

Từ khi chị họ Tống Tình đến Quảng Đức huyện, lại nhất mực bám sát Dương Thu
Trì, Tống Vân Nhi cứ thầm so sánh mình với chị, luận về vẻ ngoài, tuy hai
người đều đẹp, nhưng Tống Tình đẹp rất đầy đặn, ngọt ngào, bất kể là má lúm
đồng tiền, hay là hai hàm răng đều tăm tắp, đừng nói gì nam nhân, ngay cả một
cô gái như nàng cũng cảm thấy rất thích; Luận về tính cách, tuy hai người đều
hoạt bát vui vẻ, nhưng nàng quen thói giả trai, còn Tống Tình thì đầy ấp mùi
vị con gái; Hơn nữa, Tống Tình vô cùng nghe lời Dương Thu Trì, có nam nhân nào
không thích nữ nhân như con chim nhỏ líu ríu lít rít chứ? Còn nàng, suốt ngày
cứ thích gây sự, đánh nhau.

Chiều hôm qua, khi Dương Thu Trì và Tống Tình nói chuyện riêng với nhau ở phía
sau, Tống Vân Nhi đã dự cảm được nhất định sẽ có chuyện, tuy nhiên giả vờ
không để ý, nhưng khóe mát vẫn lén quan sát hai người. Quả nhiên, nàng thấy nụ
hôn vụn vội vàng lên môi Dương Thu Trì của Tống Tình.

Tống Vân Nhi vốn cho rằng nàng nhất mực coi Dương Thu Trì là anh ruột, nhưng
khi lén nhìn họ hôn nhau như thế, suốt cả đêm nàng không ngủ được. Nàng vốn
cho rằng mình nên mừng cho ca ca, nhưng trong lòng cảm thấy cảm giác đau nhoi
nhói như thế nào ấy.

Đến lúc đó, nàng mới nhận ra rằng, tình cảm của mình đối với Dương Thu Trì
không biết đã vượt qua tình huynh muội từ khi nào rồi nữa.

Hiện giờ nàng mới biết, lần trước khi Dương Thu Trì nạp thiếp, nàng mượn cớ là
chiếu cố Dương Tố Mai cho tốt, không đến tham gia hôn lễ của hắn, kỳ thật là
đang trốn tránh: Nàng không muốn nhìn thấy Dương Thu Trì cưới người ta, bỡi vì
sâu kín trong lòng nàng, hay tiềm thức của nàng cứ muốn độc chiếm Dương Thu
Trì, nhưng mà lúc đó nàng không hề hay biết điều đó.

Vừa rồi, Tống Tình tỷ tỷ cùng Dương Thu Trì ôm nhau nói chuyện sau khóm hoa,
Tống Vân Nhi cố gắng không để ý, cố gắng nói chuyện với cha cùng mọi người,
tưởng phân tán sự chú ý của mình. Có điều, nàng đã thất bại. Khi nàng cảm thấy
nước mát sắp trào ra, nàng vội mượn cớ cố chạy đến bên đình cạnh bờ hồ, ngồi
một mình ở đó, khóc không thành tiếng.

Cá trong hồ bơi qua lại dưới chân khua khoắn của Tống Vân Nhi, tuy tự do nhưng
đầy lo sợ. Đúng rồi, trước khi biết Dương Thu Trì, nàng là một con chim chít
nhảy nhót vô tư lự. Nàng không thích cảm giác khó chịu như hiện giờ, không
thích cái cảm giác đau trầm trầm, nhoi nhói trong tim. Nhưng, nàng không còn
cách nào khác, ngoại trừ hy vọng những giọt nước mắt vô thanh kia có thể mang
đi ít nhiều nổi đau đớn trong tim.

————o0o—————

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.