Mưu Đồ Đã Lâu – Chương 4 – Botruyen
  •  Avatar
  • 52 lượt xem
  • 3 năm trước

Mưu Đồ Đã Lâu - Chương 4

Bùi Nam Yên không biết rằng, Tống Miễn bên ngoài thì có vẻ đang chăm chú nghe giảng đấy, trên thực tế dư quang đều đặt ở trên người Bùi Nam Yên. Lúc hắn mới ngồi xuống, Bùi Nam Yên có ít nhất 3 phút giấu đầu hở đuôi không dám nâng mắt lên, mi mắt khẽ run càng lộ ra rằng cậu đang căng thẳng bất an, da thịt trắng nõn hơi ửng đỏ lên thì hoàn toàn không có cách nào che được, mái tóc đen hơi dài vén ở đằng sau tai, tôn lên lỗ tai tinh xảo đáng yêu hơi hồng hồng.

Trước lúc tan học mấy phút, tầng đo đỏ phiếm hồng kia của Bùi Nam Yên biến mất dần, biểu tình căng thẳng trước kia cũng không còn sót lại gì, chỉ còn lại sự lạnh lùng như bình thường.

Tháng mười một ở phía Nam cũng không lạnh lắm, nhưng mưa lại rất nhiều, lá cây ngô đồng Pháp rơi lả tả xuống dưới đất, phiến lá khô vàng bị nước mưa dội ướt đẫm, phủ kín mặt đường màu xám đậm, tựa như một tấm thảm vàng trải trên nền đường, mỗi lần đi qua đều tạo ra tiếng vang nhỏ vụn. Lá khô theo mưa bụi bay xuống, nhiều lần như vậy thì người ta không còn thấy khó chịu nữa, người từng trải lại đột nhiên cảm thấy mất hứng.

Vào mùa đông, cơ thể Bùi Nam Yên rất dễ bị cảm, mưa dầm mưa dề như thế này, đương nhiên là cậu lại mắc bệnh, đầu óc mê man lại còn kèm theo tâm lý né tránh Tống Miễn, Bùi Nam Yên xin phép nghỉ bệnh hai ngày, ngoan ngoãn ở trong nhà nghỉ ngơi dưỡng sức.

Dưới chân là lá ngô đồng pháp dính đầy bùn đất và nước mưa, Bùi Nam Yên cầm ô trong suốt, cẩn thận từng li từng tí một, chán ghét mà di chuyển, mặc dù nửa khuôn mặt bị khẩu trang che mất, nhưng nhìn chân mày cau lại là đủ hiểu cậu khó chịu như thế nào.

Mọi người đi lại trên đường rất nhiều, nhưng không có ai đi lại khó khăn như Bùi Nam Yên hết, Phong Dao cách Bùi Nam Yên khoảng năm mét quay lại chờ Bùi Nam Yên đang đi chậm rì rì, thấy cậu nhăn mặt cau mày thì bật cười.

Nhưng vừa mới nhếch miệng lên cười, Bùi Nam Yên đã chầm chậm tiến lên, nhíu mày nhìn Phong Dao đang cười nhạo mình, biểu tình của Phong Dao rơi vào nơi đáy mắt cậu, từ nụ cười thoải mái sung sướng, ngay một giây sau lập tức trở nên cứng ngắc, nụ cười không kịp rút lại cứ thế ở trên khóe môi trông rất mất tự nhiên, thoạt nhìn vừa quái dị vừa buồn cười.

Bùi Nam Yên còn chưa kịp hỏi Phong Dao làm sao vậy bỗng nhiên dừng bước, cậu lập tức phát hiện ra cảm giác ngột ngạt này là do alpha.

Rốt cuộc miếng dán ức chế của Tống Miễn mất đi tác dụng, hay là do thể chất Bùi Nam Yên quá mẫn cảm, tại sao vẫn ngửi thấy tin tức tố của Tống Miễn một cách rõ ràng như vậy chứ? Nhưng Bùi Nam Yên bị cảm nên nghẹt mũi nghiêm trọng, vừa nãy tan học cậu đi cùng Phong Dao đến nhà vệ sinh thay miếng dán ức chế, khoảng cách rất gần mà còn không ngửi được tin tức tố hương bách hợp của Phong Dao.

Sau khi thêm wechat với Tống Miễn, dọc đường đi Bùi Nam Yên đều len lén lướt vòng bạn bè của hắn, tuy là không phát hiện ra bằng chứng Tống Miễn và Từ Lăng hẹn hò, nhưng mấy lời đồn đại không có lửa thì làm sao có khói, bây giờ Từ Lăng tin tưởng cậu như vậy, để cậu cùng với Tống Miễn đi mua đồ, cậu lẽ ra nên thức thời một tí, tự giác bảo trì khoảng cách với Tống Miễn mới đúng.

Bùi Nam Yên hơi cúi đầu, vì nghĩ bậy nghĩ bạ nên không chú ý, vô tình đụng phải người khác.

Là một alpha cao to, mặc com lê, không dùng miếng dán ức chế, cũng không thu tin tức tố lại, quanh người nồng nặc mùi bia.

Bùi Nam Yên tuy rằng thấy đối phương là alpha, đi ra ngoài lại không dùng miếng dán ức chế là không đúng, nhưng cũng là do mình đi không nhìn đường nên mới đụng phải người ta, cho nên lùi lại nói xin lỗi. Thế nhưng người kia lại không có vẻ gì khó chịu, thậm chí còn ôn hòa cười với Bùi Nam Yên nói không có gì, nhìn thấy gã ta bắt đầu đi về phía mình, Bùi Nam Yên lùi về phía sau, đúng lúc đó, tay cậu bị giữ lại.

“Nắm tay anh.” Tống Miễn kinh ngạc liếc nhìn tên alpha cố ý đụng phải Bùi Nam Yên, sau đó kéo tay Bùi Nam Yên đang sững sờ vòng vào khuỷu tay hắn, ánh mắt không biết là ôn nhu hay cương quyết nhìn cậu, “Mới một lúc không để ý em, không hiểu sao em có thể va vào người lạ chứ?”

Bùi Nam Yên bị hắn hỏi như vậy, bỗng nhiên nảy ra cảm giác như mình đã làm sai điều gì. Cậu cuống cuồng nhìn Tống Miễn lắc đầu, theo bản năng thu tay về, lại bị Tống Miễn nắm càng chặt hơn.

“Nắm chặt tay anh.” Tống Miễn chậm rãi lặp lại lời nói, giọng điệu uy hiếp. Hắn híp mắt lại nhìn chằm chằm alpha trước mặt, ánh mắt vừa lạnh lẽo vừa sắc bén, đủ loại cảm xúc khó chịu hiện lên trên gương mặt tuấn tú của hắn.

“Nhỡ đâu lát nữa em lại đụng phải mấy người kỳ quái thì biết làm thế nào?”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.