An Tiêu Dao bật cười, bóp mặt của cô cười một phen, “Anh có dự cảm, anh
nhất định là nam nhân tinh phúc tốt nhất trong mấy người..”
Hạ Thanh một cước đá đũng quần anh, “Lại bẩn thỉu có tin tôi phế đi anh hay không!”
“Ngoan, buổi tối lại thu thập em.” An Tiêu Dao hôn lại lão bà một ngụm, quyết
đoán ra buồng chỉ huy, Hạ Thanh chỉnh y phục, nhảy xuống tiếp tục lục
lọi, tới chạng vạng, Hạ Thanh cũng không ra buồng chỉ huy một bước.
Cố Thất Thất qua đây, thấy cô còn đang ở buồng chỉ huy, nhịn không được nói, “Này, cô có muốn khoa trương như vậy hay không?”
“Này rất có ý tứ, cô sẽ sảng khoái không để ý , tôi cũng không đâu, Tiêu Dao nói sẽ cho tôi thao tác.” Hạ Thanh cười hì hì nói, cô đã không sai biệt lắm quen thuộc tất cả công năng .
“Ai nói cho cô biết tôi sẽ .”
Cố Thất Thất không mãn nói, “Long Tứ còn chưa có không dạy tôi đâu, hơn
nữa… Bọn họ nói giá trị chế tạo quá cao, tái tạo một con thuyền thì
không thể tái tạo , dù sao có nhiều như vậy , tôi không có cũng không
quan hệ.”
“A, rất quá đáng, kia cũng không phải là nói chỉ có cô không có?”
“Không sai!” Nhắc tới chuyện này, Cố Thất Thất tràn đầy oán hận, quả thực cái ý nghĩ gì cũng không có, may mắn, cô đối với này theo đuổi cũng không
phải là rất lớn.
Hạ Thanh lòng đầy căm phẫn, “Chuyện này rất quá
đáng, không thể tha thứ, này không phải là đại biểu cho cô là công chúa
mọi người kết quả công chúa không có phúc lợi? Bọn họ trọng nam khinh
nữ, khiếu nại bọn họ!”
Cố Thất Thất, “…”
Người xác định lòng đầy căm phẫn như thế không phải cô nghĩ theo chỗ này của tôi chiếm tiện nghi sao?
Hạ Thanh vừa nhìn cô liền biết Cố Thất Thất đang suy nghĩ gì, “Cô tại sao
có thể nghĩ tôi như vậy, An Tiêu Dao có tàu chiến, tôi thật tình cho cô
không.”
“Tôi cảm thấy cô lấy An Tiêu Dao cảm thấy cật nhân chủy
nhuyễn*( thành ngữ gì đó mọi ngườif tự tra nha), bắt người tay ngắn,
không như lấy tôi .” Cố Thất Thất châm chọc.
Hạ Thanh bị chọc cũng không để ý.
Cố Thất Thất nói, “Được rồi, đừng nghiên cứu, thứ đồ này hư lúc nào không
thể nghiên cứu, ăn cơm đi, ở đây hải sản thế nhưng ăn ngon nhất toàn thế giới, đáng tin cô nghiện.”
“Cái gì sơn hào hải vị chưa từng ăn
a, còn có thể nghiện, cô cho tôi lần đầu tiên ăn hải sản sao?” Hạ Thanh
nói, tìm kiếm một chiếc giày, chạy đi đâu?
Chẳng lẽ vừa quá kích tình không biết đá đến đi nơi nào?
Cố Thất Thất mặt không thay đổi theo trên đài chỉ huy chiến đấu đem giầy
thể thao xốc lên đến ném cho cô, Hạ Thanh tiếp được, hướng trên chân.
“An Tiêu Dao đâu?” Hạ Thanh một bên nhảy một bên mang giày.
“Cô thế nào chân trần? Còn có, này giầy thế nào chạy đến trên đài chỉ huy ?”
“Vừa định thông đồng An Tiêu Dao thượng === sàng bị một người tên là An
Nhiên gọi đi rồi, cô nói cô gọi Tiêu Dao đi mở hội.” Hạ Thanh đi giầy,
một tay câu cô Cố Thất Thất, “Hi, cô có phải là ghen hay không, cho nên
gọi người đến phá hoại chuyện tốt tôi?”
Cố Thất Thất, “…”
Cô xác định vẻ mặt này không phải muốn tìm không mãn, cô xác định những
lời này theo trong miệng nữ nhân nói ra rất thích hợp sao?
Chỉ không quá…
“Tôi không kêu An Nhiên tới gọi Tiêu Dao đi mở hội.” Cố Thất Thất nói, giọng điệu bình thản, “Long Tứ kia tạc mao hỗn đản, tôi chỉnh một buổi chiều ở trấn an anh, kia có tâm tư gì hội.”
Hạ Thanh ý vị thâm trường ồ
một tiếng, sờ sờ mặt Cố Thất Thất, “Xem ra cô bị người tôi trở thành tấm mộc , ừm, thân là chính thất, tôi cảm giác được một cỗ vị đạo tiểu tam
đập vào mặt, cô không để ý cho tôi phổ cập khoa học một chút vị An Nhiên này là ai đi?”
Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com