Nolan cảm thấy từ
ngày biết Lục Trăn vẫn còn sống thực sự cùng thần tiên như nhau. Michael và thuộc hạ của anh ta mỗi ngày đến xem Nolan đều cảm thấy tinh thần
của Nolan đã khá hơn trước rất nhiều. Mặc dù so với lúc trước không thể
đợi muốn tiễn khách nhưng đã không còn loại cảm giác tuyệt vọng nữa. Mặc dù thoạt nhìn sắc mặt băng lãnh không có tình tự nhưng Michael có thể
cảm nhận được tâm tình của Nolan đang dần dần chuyển biến tốt.
Michael cũng nghe được Nolan đã định kỳ đi khám bác sĩ tâm lí tảng đá lớn trong lòng cũng buông xuống , Michael nghĩ chung quy cuối cùng Nolan cũng đã
buông .
Michael cũng mất đi người yêu nên anh biết loại tư vị
này, anh cũng biết buông tay thực sự không dễ dàng. Cả đời này chúng ta
gặp phải người tốt đẹp như vậy nhưng bây giờ phải mạnh mẽ quên đi chỉ có thể để ở trong lòng, nhớ lại cùng tưởng niệm là loại cảm giác như thế
nào.
Nước Mỹ bầu không khí trừ tịch cũng không quá ngột ngạt, mặc dù là người Mỹ nhưng Lục Trăn từ nhỏ lớn lên ở đảo đặc công, đảo nhỏ
người đông chỗ thì rất nhiều. Sang năm là một đại sự, mỗi lần sang năm
mới đảo nhỏ đều vô cùng náo nhiệt. Thời gian Lục Trăn ở cùng Nolan đã
qua năm mới nhưng tháng giêng còn chưa có qua, mỗi lần Vương bài tiếp
cận cửa ải cuối năm đều rất bận. Năm nay bởi vì Lục Trăn chết, vương bài cũng là không khí trầm lặng.
Hơn nữa xảy ra chuyện của Lợi Á dự
đoán không ai có tâm tư đón mừng năm mới. Lục Trăn rất muốn liên lạc An
Tiêu Dao nói cho anh ta biết thực tình nhưng Tiểu Tuyết đề nghị Lục Trăn đợi qua tháng giêng rồi liên lạc lại, để bầu không khí này lan tràn một khoảng thời gian.
Càng có thể thủ tín địch nhân( ý nói địch tin tưởng), đã làm được một bước này , cũng là không sai mấy ngày này.
Lục Trăn nghe Tiểu Tuyết đề nghị cũng chưa có trở về vương bài.
Cũng đã nhiều năm, lần đầu tiên Lục Trăn không có ở vương bài đón năm mới.
Mùa đông giá lạnh Lục Trăn cũng chịu không nổi khí lạnh, Nolan hai mươi bốn tiếng đồng hồ đều mở lò sưởi nhiệt độ điều chỉnh đến mức thích hợp với
Lục Trăn,trong phòng ấm áp dễ chịu , chỉ cần mặc một bộ áo sơ mi là được
Tiểu Tuyết gửi cho Nolan một phần kế hoạch bảo dưỡng Lục Trăn. Lấy lời của
Tiểu Tuyết đến nói, Lục ca ca bây giờ là mèo Ba Tư tự phụ, chăm sóc tốt
không thể có một chút sai sót. Mặc dù đã khỏi nhưng sợ có thể tái phát
trở lại.
Nolan quả thực đem kế hoạch của Tiểu Tuyết trở thành
thánh chỉ cũng không cho phép Lục Trăn ra cửa, trời lạnh như thế này anh sợ Lục Trăn chịu không nổi. Lục Trăn cũng không phải rất thích tuyết
rơi đơn giản là ở trong chăn đọc sách, chơi trò chơi, xem video đến nỗi
ăn cơm đều có Nolan bưng lên hầu hạ giống như tiểu tổ tông.
Trời
lạnh lẽo gì đó cùng người yêu của mình ở trong chăn cùng nhau xem video, cùng nhau chơi đùa, chơi trò chơi không có gì so với chuyện này càng
hưởng thụ hơn .
“Đúng rồi, anh lúc nào trở lại bộ đội?”
“Khoảng ba tháng nữa.” Nolan nói: “Tinh thần của tôi bây giờ báo cáo còn chưa
có kết quả tiếp đến còn phải tái thẩm hạch một thời gian nữa. Khi tất cả được thông qua tôi mới trở lại làm việc nhưng hiện giờ tôi không muốn
quay trở về.”
Nolan còn muốn bồi Lục Trăn một khoảng thời gian.
Cả ngày 24 tiếng đồng hồ cơ hồ không tách ra làm Nolan có cảm giác hưởng thụ.
Bọn họ đều nói, yêu đương cùng hôn nhân là hai việc khác nhau. Đối với
người khác, hôn nhân là khô khan vô vị, chung quy có nhiều phiền chán
trong lòng. Nhưng vì sao ở với nhau thời gian dài như vậy, Nolan lại
phát hiện ra anh lại càng thích ở bên cạnh Lục Trăn, cái này sợ nói ra
không đáng tin nhưng chỉ cần Lục Trăn đọc sách anh ở một bên đi ngủ ,như vậy anh cũng cảm thấy vô cùng thoải mái.
“Thời gian ba tháng cũng nhanh.” Lục Trăn nghiêng đầu, không biết đang suy nghĩ gì.
Nolan cười: “Đúng vậy đến lúc đó, con của chúng ta cũng hẳn là có hình dạng ban đầu đi.”
Lục Trăn o(╯□╰)o “Đứa nhỏ? Cái gì đứa nhỏ?”
Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com