Cũng khó trách An
Tiêu Dao biểu tình như bị sét đánh , tùy ý là ai cũng như này, hệ thống
xạ kích này rất rườm rà, một chút không chú ý cũng sẽ bị chướng ngại vật bắn trúng. Huấn luyện giả cần hết sức chăm chú ở toàn trường chạy, xạ
kích. Kể từ đó, hắn sẽ không có dư thừa tâm lực đi chú ý Hạ Thanh, hơn
nữa ai có thể nghĩ đến, Hạ Thanh vậy mà gian lận, ra một chiêu này khiến anh trở tay không kịp, sao có thể kịp phản ứng.
Cũng là như vậy
hơn mười giây, An Tiêu Dao quyết đoán thua, đương nhiên, anh cũng thua
nhìn rất khá , hoàn thành xạ kích một lần cuối cùng, chướng ngại vật
thấp chia ra, thành tích cao 6 giây, Hạ Thanh không hề áp lực tuyên bố
kết quả, “Anh thua.”
An Tiêu Dao không nói gì nhìn Hạ Thanh , nói dối là một hạng mục đặc huấn của nữ đặc công a, thất sách a thất sách.
“Em gian lận!”
“Ai gian lận , ai quy định thời gian xạ kích, người ngoài không thể nói
chuyện sao, anh quy định sao? Tôi chưa nói đi,anh còn dám nói cái gì,
thua thì thua, phải có phong độ ước,buổi tối tôi muốn ăn gà cay.” Hạ
Thanh cười híp mắt gọi cơm.
An Tiêu Dao tự tiếu phi tiếu nhìn Hạ Thanh , mỉm cười nói, ” Được coi như em giỏi.”
Một ngày nào đó, An Tiêu Dao lại cam tâm tình nguyện buộc Hạ Thanh nói ra
câu “Em yêu anh” này. Ngày bình thường, lão bà là muốn cùng anh sống
qua ngày , tiểu đánh tiểu náo sẽ theo liền cô, coi như là cuộc sống chế
thuốc phẩm, anh cũng không tin lão bà anh không phục tùng được.
Hạ Thanh nghiêng đầu thầm nghĩ, biểu tình của An Tiêu Dao thực sự là quá
kinh điển , đáng tiếc không có quay lại, tuyệt đối là một tổn thất lớn,
khó có được có một cái cơ hội có thể cười nhạo An Tiêu Dao,cô không biết nhiều hài lòng.
“Em trước đây cùng người khác thi đấu, cũng là
chơi xấu như thế sao?” An Tiêu Dao ngồi xuống, cầm một chai nước uống,
Hạ Thanh le lưỡi, khẽ nói, “Tôi mới không vô sỉ như vậy đâu, tôi là
người chính trực có được không, sao có thể làm ra chuyện vô sỉ này, anh
suy nghĩ nhiều quá.”
“Anh vừa xem biểu hiện liền không nhìn ra em là người nhiều chính trực.”
“Đây tuyệt đối là lỗi của anh”. Hạ Thanh híp mắt cười nói, dời đi đề tài chỗ khác “Nói, anh thắng tôi như vậy , kỳ thực cũng không coi là nhiều
quang minh, dù sao các người cũng thường luyện tập .”
“Em suy
nghĩ nhiều”. Hệ thống huấn luyện này vừa mới cải tiến không bao lâu,
chúng ta cũng không có thử huấn luyện, không tính huấn luyện chính khóa, chỉ là thỉnh thoảng, cùng xuống luyện một chút. Trước đây chúng
ta huấn luyện hệ thống không có linh hoạt cùng rườm rà như thế, đây là hệ thống thăng cấp mới.
“Long Tứ đến bây giờ cũng chưa thích ứng đâu, đơn giản sẽ không luyện tập .”
“Thật hay giả?”
“Hạ Thanh em rằng anh và em vô lại như nhau sao?”
Hạ Thanh hừ một tiếng, có chuyện không phải không thừa nhận, “Hệ thống các ngươi so với phòng chống khủng bố quốc an cao cấp hơn, dự đoán mấy thứ
này bọn họ đều chưa từng thấy, nếu là xin bản độc quyền, thù lao cao a.”
“Bảo bối thăng cấp hệ thống.”
“Oa, bảo bối cháu trai của tôi?” Hạ Thanh kinh ngạc lại thập phần tự hào.
An Tiêu Dao gật gật đầu, mỉm cười nói, “Hạ Thiên biểu hiện vô cùng tốt,
trước đây hệ thống huấn luyện này là căn cứ vào đảo đặc công bắt chước làm, không có giả thuyết hình vẽ theo tổng số , khoa học kỹ thuật có
chút luôn theo không kịp, vô pháp giải quyết. Hạ Thiên huấn luyện lại,
trái lại bắt chước ra loại giả thuyết hình vẽ này đến rèn đúc năng lực
phản ứng đặc công cầm súng , vô cùng tốt. Chỉ bất quá thể năng huấn
luyện thường quy là không thể dựa vào loại giả thuyết hình vẽ này
để làm , duy nhất chỗ tốt chính là rèn đúc năng lực phản ứng.”
“Sở dĩ có đặc công chểt, chính là thiếu khuyết năng lực phản ứng, cũng không phải là do bản lĩnh không đủ.”
Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com