Đây là lưu manh đùa
giỡn a lưu manh đùa giỡn, Hạ Thanh cô nương lớn như vậy, chỉ có cô lưu
manh người người khác, chưa từng có người dám lưu manh cô, cô nắm lên
gối ôm ném qua, đây là xích lõa lõa sàm sỡ cô, “Nghĩ đến tốt!”
An Tiêu Dao khóe môi mỉm cười, Hạ Thanh trái lại một chút cũng không quẫn
bách, An Tiêu Dao cũng không phải cảm thấy có cái gì không ổn, đùa giỡn
Hạ Thanh hai câu chỉ do bình thường, anh lần đầu tiên nghe được Cố Thất
Thất nói nguyên nhân thực sự cô chọn nam nhân là dở khóc dở cười.
Thực sự là một đóa hoa lạ.
Hoa lạ đáng yêu.
Hạ Thanh nói, “An Tiêu Dao, sớm nghỉ ngơi, tôi và anh không có khả năng,
dù cho anh trên giường lực kéo dài một giờ cũng vô dụng.”
An Tiêu Dao nghiêng đầu nghĩ nghĩ, “Nam nhân nếu như chống một giờ còn không bắn, tuyệt đối có bệnh.”
Hạ Thanh o(╯□╰)o.
Cô tại sao muốn cùng An Tiêu Dao thảo luận loại vấn đề ngốc ép này a a a.
“Xéo đi!” Hạ Thanh thẹn quá hóa giận, trực tiếp hạ lệnh trục khách.
An Tiêu Dao thoải mái thân dài quá chân, “Mấy ngày nay tôi ở nơi này .”
“Anh nghĩ tốt, không có cửa đâu.” Hạ Thanh trực tiếp cự tuyệt, “Đây là phòng ở của tôi thuê, anh muốn ở, chính mình đi thuê, tôi không có thói quen
cùng người khác ở một dưới mái hiên, đi thong thả không tiễn.”
“Nơi này lớn như vậy, dưới lầu cũng có gian phòng, sợ?”
“Phép khích tướng với tôi không dùng được, nói không cho anh ở, chính là
không cho anh ở.” Hạ Thanh nói, thập phần kiên trì, nếu là cô thỏa hiệp, cô có dự cảm, cô sẽ vẫn thỏa hiệp đi xuống, thật sự là rất không cam
lòng a.
Cô đối với An Tiêu Dao, thủy chung không có cách nào, hình như một đường thoái nhượng thỏa hiệp, cô cũng có chút ăn không tiêu.
“Tôi cho em hai lựa chọn, một, tôi ở nơi này, em không ý kiến, hai, chúng ta đánh một trận, em thắng, tôi nghe lời em.”
Hạ Thanh trả lời là trực tiếp lên lầu, xem như là ngầm thừa nhận anh ở nơi này.
Cũng không phải là cô chịu thua đánh không lại An Tiêu Dao.
Chỉ là An Tiêu Dao gãy chân không tốt là hơn, thương gân động cốt một trăm
thiên, Vương bài dược cho dù tốt, anh dưỡng cho dù tốt, thời gian ngắn
như vậy, vẫn không thể có vận động kịch liệt, cô có lẽ không cẩn thận,
nhưng điện quang hỏa thạch gian, nhìn nhìn anh từng đoạn qua chân, vừa
định phải đáp ứng đánh một trận quyết định nuốt xuống, đơn giản lên lầu
cầu nhắm mắt làm ngơ.
Nhưng mà, cô hơi chút đảo qua liếc mắt một
cái ánh mắt bị An Tiêu Dao bắt, anh khẽ cười cười, khóe môi mang theo
một chút ngọt ngào.
Hạ Thanh lên lầu, tức giận không thôi, níu
chặt gối đấm vài đấm, hôm nay gió có chút lớn, thổi bay rèm cửa sổ vang
ba ba, Hạ Thanh đi tới bên cạnh đóng cửa sổ, đột nhiên nhìn thấy trên
đường phố sát vách một đạo bóng người quen thuộc, chính nhìn biệt thự
nhỏ của cô.
Chính là Mang Phi.
Anh thoạt nhìn đảo cũng không phải là lén lút, chỉ là Hạ Thanh cũng không thích nhà của mình bị người khác nhìn chằm chằm.
Quá xa, nhìn không thấy biểu tình trên mặt anh.
Cô không động thanh sắc lui lại mấy bước, giấu ở sau rèm cửa sổ, trái lại muốn nhìn một chút anh muốn làm cái gì.
Kết quả, anh cái gì cũng không làm, đứng một hồi liền đi, Hạ Thanh nguy
hiểm nheo mắt lại, trong lòng tổng có một loại cảm giác không an, lại
không nói ra được, Mang Phi hiện tại rốt cuộc đang làm cái gì? Lời anh
nói, lại có vài phần chân thực?
Cô tâm phòng nặng, trong lòng một khi có nghi vấn sẽ rất khó thoải mái, bây giờ muốn tra, chỉ có thể là
An Tiêu Dao đến tra, cô vừa mới cùng An Tiêu Dao náo như thế một trận,
chỗ nào sẽ đi tìm anh, thấp thỏm không an đến tối, cô mới xuống lầu, An
Tiêu Dao tắm rửa, mở nhạc trên máy vi tính, anh ở tại phòng bếp bận rộn.
Cô lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng anh xuống bếp, không khỏi kinh ngạc.
Đây cũng quá nghịch thiên đi.
Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com