Cố Thất Thất gọi điện thoại cho Lục Trăn, “Truy tung đến nguồn gốc điện thoại không?”
“Không có, quá ngắn, thời gian rất ngắn, chỉ còn lại có ba giây đồng hồ là có
thể thiếu chút nữa, đối phương rất cẩn thận, xem ra thường xuyên làm,
hiện nay chỉ có thể tra được ở Đông hải ngạn, phạm vi cụ thể không có
thể tra được.”
“Đáng chết!” Cố Thất Thất đấm tay đánh vào tay lái.
Lục Trăn đề nghị, “Michael nhắc tới Hạ Thần Hi, những người này không từ
thủ đoạn, nhất định sẽ tìm được Hạ Thần Hi, tôi một gọi điện thoại cho
cô ấy, làm cho cô nhiều chú ý.”
“Được !”
Thành phố A.
Trình Lam sinh một nữ nhi, gọi là Đường Phỉ Phỉ, thành sủng nhi mới Đường
gia, Tiểu Hạ Cảnh sau khi sinh không bao lâu, Trình Lam cũng truyền đến
tin vui, kiểm tra được là một nữ nhi, cả nhà cũng vui mừng.
Ngay cả Đường Bạch Dạ cũng thích vô cùng.
Đường gia dương thịnh âm suy, nuôi nữ nhi quá không dễ dàng. Đường lão thái
gia mặc dù miệng không nói, trong lòng cũng đừng nói nhiều cao hứng, đối với Trình Lam thái độ cũng tốt hơn nhiều, tiểu cháu gái vừa sanh ra
chính là vạn thiên sủng ái.
Tiểu Hạ Cảnh sau khi sanh, Hạ
Thần Hi xin nghỉ ở nhà mang hài tử, Trình Lam ở cữ, cô nhân tiện chiếu
cố hai đứa bé, ngày nhàn nhã, nhìn tiểu chất nữ phấn điêu ngọc mài, Hạ
Thần Hi cũng muốn sinh một nữ nhi.
Chẳng qua là, cô thân thể không dễ mang thai, Đường Bạch Dạ cũng không có ý định muốn nữ nhi, lấy lối nói của anh là, con nào cũng là nhi tử, không muốn cũng được, có
hai đứa con trai đủ rồi. Trình Lam dáng dấp Thiên Tiên một dạng, Đường
gia vốn là gien tốt rồi, Tiểu Phi Phi người gặp người thích, xinh đẹp vô cùng.
Cô đẩy hai hài tử đến công viên giữa sườn núi tản bộ, này khu biệt thự lưng chừng núi có một công viên, đặc biệt cho hộ gia
đình tản bộ, Đường phu nhân đi theo cùng nhau chiếu cố hài tử, có một vị Thiếu nãi nãi quan gia cũng đẩy hài tử tới tản bộ.
Cô muốn
sinh nhi tử, lại là một nữ nhi, nhìn Tiểu Hạ Cảnh rất thích, Tiểu Hạ
Cảnh gặp người liền cười, giống như là một đóa hoa mà, đem vị kia Thiếu
phu nhân chọc cho rất vui vẻ, “Con trai của cô thật đáng yêu, một chút
cũng không sợ, cười đến thật đáng yêu, xem mắt đào hoa, dáng dấp phải mê chết bao nhiêu cô nương.”
Tiểu Hạ Cảnh dáng dấp cực tốt,
một đôi mắt hoa đào xinh đẹp nhất, hơn nữa yêu cười, không biết bao
nhiêu người nói lớn lên là một họa thủy, nào sợ Tiểu Hạ Cảnh cũng bị
người coi thành một nam họa thủy.
Sau giờ ngọ ánh mặt trời
hết sức sáng ấm áp, chiếu xạ ở trên người ấm áp rất thoải mái, Đường phu nhân ôm Tiểu Phi Phi, Hạ Thần Hi ở trong công viên trải thảm để cho Hạ
Cảnh ngồi chơi, cô cùng Thiếu nãi nãi tán gẫu.
Tiểu Hạ Cảnh đột nhiên khóc lên, Hạ Thần Hi cười ôm lấy bé, hôn một cái, “Bảo bối, tại sao khóc?”
Tiểu Hạ Cảnh nước mắt rơi, đột nhiên, mặt Hạ Thần Hi liền biến sắc, ôm nhi
tử ngay tại chỗ lăn một vòng, địa phương cô mới vừa đứng yên đạn đánh
trúng thảm cỏ, văng lên cỏ xanh, Hạ Thần Hi quay đầu lại, hô to một
tiếng, “A di, ôm Phỉ Phỉ núp ở phía sau cây, không muốn thân đầu.”
Nghe được tiếng súng, hài tử cũng dọa sợ, ba đứa bé cũng khóc lên, thiếu phụ kia luống cuống tay chân ôm nữ nhi chạy trốn, mục tiêu của đối phương
hiển nhiên cũng không phải là cô, để cho cô trốn thoát, Hạ Thần Hi theo
bản năng sờ hướng sau lưng, đột nhiên nguyền rủa một tiếng.
Cô không có súng!
Đường phu nhân che miệng Tiểu Phi Phi, núp ở phía sau cây, cũng không dám thở mạnh, dọa cho sợ đến nước mắt vẫn rơi, Hạ Thần Hi ôm Hạ cảnh, dụ dỗ nhi tử, Tiểu Hạ Cảnh cũng đừng khóc, khéo léo nằm ở trong ngực mẫu thân.
Hạ Thần Hi gọi cho Đường Bạch Dạ, để cho anh lập tức phái người tới đây.
Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com