Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc – Chương 1922: Một Đóa Vang Vang Hoa Hồng 26 – Botruyen

Tải App Truyện CV

Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc - Chương 1922: Một Đóa Vang Vang Hoa Hồng 26

Mặc dù cô cùng An
Tiêu Dao từng có tư thù, nhưng cô lại nhìn không được có người nhục nhã
anh như vậy. Anh bây giờ trông rất nhếch nhác, không còn lực mà đánh
trả, trông như một danh tướng quân bị một danh binh lính càn quấy trả
thù, cảm giác kia rất không tốt.

Đám người kia, chết chắc rồi!

Bọn họ ngồi ở nơi cản gió ăn đông ăn tây, uống nước, An Tiêu Dao một người
hôn mê bất tỉnh nằm ở trên mặt tuyết, hai má cũng dán trong tuyết .

Hạ Thanh cắn răng, anh nằm như thế sẽ lạnh mà chết mất. Nếu người bị lạnh đến đông cứng thì làm sao bây giờ?

Đám người kia chỉ cần quan tâm là anh còn sống, cái khác cũng sẽ không để ý.

Không được, không thể đợi được nữa.

Bọn họ đã đi đến nơi này, dù cho là bò cô cũng có thể đem An Tiêu Dao mang
ra khỏi núi tuyết. Cô sẽ không để cho bọn họ làm nhục anh như vậy nữa.

Hạ Thanh cúi đầu nhìn vết thương của chính mình, hơi nhíu mày, có một
người muốn đi vệ sinh, tạm cách đoàn người, Hạ Thanh khom lưng, lén lút
đi theo phía sau người này, chờ lúc anh ta cởi dây lưng ra, đột nhiên cô lủi đi lên, một tay bưng miệng, một tay vặn gãy đầu người này.

Cô kéo người đàn ông ra phía sau phiến đá, mọi việc xảy ra không một tiếng động, nhưng mà, Hạ Thanh cũng coi như xui xẻo, vừa mới đem người kéo
tới phía sau liền nghe thấy một người đàn ông hô to, “Người phụ nữ kia
còn sống, người phụ nữ kia còn sống…”

Cô giận dữ, quay người
lại bắn phá một trận, nam nhân tránh né được mau, nhanh chóng nấp vào
phía sau một phiến đá. Hạ Thanh nguyền rủa một tiếng, cũng nhanh chóng
ẩn nấp. Cô không dám cứng đối cứng, bởi vì chân cô còn đang bị thương,
không thích hợp vận động kịch liệt, nếu không chắc sẽ gãy lại.

Cô cắn răng một cái, từ trên mặt tuyết nhặt lên một tảng đá, hướng một
phương hướng khác văng ra, lập tức có ba loạt đạn từ các phương hướng
khác bay bắn tới phía đấy, bọn họ tạo thành một vòng vây, đem cô vây
khốn.

Hạ Thanh cười lạnh, theo mặt khác hơi nghiêng vòng ra, có
gió tuyết yểm hộ, kiên nhẫn ẩn mình, lúc này phái rất kiên trì, một điểm động tác cô cũng không dám có, không đầy một lát, phía sau tảng đá bên
kia lộ ra một cái đầu.

Hạ Thanh một đòn đã đánh trúng đầu người
đó, tiếng súng vừa vang lên, cô lập tức chạy đến chỗ núp bên cạnh. Đạn
bắn phá tứ tung văng lên vô số hoa tuyết, một người trong nhóm đó có góc nhìn rất tốt, đuổi theo Hạ Thanh bắn phá, bởi vì quá phẫn nộ, khuôn mặt anh ta rất dữ tợn, đứng lên cuồng khiếu một trận bắn phá.

Đây là tối kỵ.

Hạ Thanh nằm ngửa ở trên mặt tuyết trượt ra, sau đó hướng anh ta bắn một phát súng trúng lồng ngực anh ta.

Sau đó, cô vội vàng đứng dậy, đuổi kịp một người khác, đột nhiên có một
tảng đá đen từ phía trên rơi xuống, Hạ Thanh quay đầu lại nổ súng không
kịp, bị đụng té trên mặt đất, súng ống bị đụng văng ra thật xa.

Họng súng cua người đàn ông này liền chỉ đúng vào đầu Hạ Thanh, đôi chân Hạ
Thanh giơ lên, hướng tay anh ta đá một cái. Anh ta cảm thấy đau, họng
súng mất chính xác, bay qua đầu của Hạ Thanh, Hạ Thanh một cước đá vào
trong ngực anh ta.

Nhất thời cô quên mất, chân của cô còn đang bị trọng thương, một cước như thế, không đả thương người khác, tất cả lực
lượng cũng phản thương chính mình, cô chợt cảm thấy chân tê rần, thiếu
chút nữa đau ngất đi.

Một người khác nắm lấy cơ hội, họng súng chỉa về phía cô hô to, “Đừng cử động!”

Hạ Thanh ngồi xổm trên mặt đất, một tay chống tuyết .

Cô đang bị thương nên đánh nhau thật bất tiện. Cô thường thường sẽ quên
chính mình đang bị thương, giờ đi đứng còn không thể động đậy được, hơi
nhúc nhích cũng cảm thấy đau nhức vô cùng.

“Mạng cô thật lớn, hai người cũng không chết, chúng ta lại chết người nhiều như vậy.” Một
người trong đó không cam lòng nói, hơi cắn răng, ánh mắt nhìn Hạ Thanh
đều là thống hận, An Tiêu Dao bị một người khác kèm hai bên .

Lúc này vậy mà anh lo lắng chuyển thành tỉnh.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com