Bọn Lôi Bằng Phi cảm giác như không theo kịp xã hội nàỵ.Chẳng lẽ lại có ca khúc nào như vậy sao? Sao ở kinh thành mình chưa nghe thấy bài hát nào như vậy nhi?
Bọn họ người co quắp. bắp chân mềm nhũn. vất vả lắm mới tìm thấy cái ghế salon ngồi xuống, hít một hơi thật sâu. khôi phục thể lực.
“Mấy vị tiên sinh. các vị muốn dùng gì?”Một cô gái xinh đẹp đi tới chỗ bọn họ. trên đầu đội một chiếc mũ thỏ. giống như là cô gái trong tiểu thuyết, hơn nữa đôi mắt sáng ngời. long lanh. lông mi dài Thật quyến rũ.
Trần Bách Vinh ngẩng đẩu. nhìn lướt cô gái bán hàng trong trang phục hấp dẫn nói:” Thật không ngờ Nam Thành lại có trang sức đẹp như vậy, thật đúng là đặc biệt.'*'
Vệ Dung Hòa Từ Hải Thanh hai người cũng là đều gật đầu. Nếu nói về mỹ nhân họ đã gặp không ít nhưng kiểu ăn mặc kì quái thế này khiến họ có cảm giác mới lạ. trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh làm họ ham muốn không thôi
Lôi Bằng Phi trước kia cũng đã tới nhưng nơi thế này. nhưng đầu óc đơn giản như hắn thì đâu có giống như ba người bọn họ. mục tiêu chính là để câu gái bởi vậy sau khi nhìn thấy người phụ nữ như thỏ. hắn giật mình nói: ” Cô. sao cô lại có hai cái tai thỏ thế kia?
Cô gái bị câu nói đó làm cho phi cười: ” Anh à. đó chỉ là đồ trang sức thôi.” Cô ta còn khẽ lắc đầu. rung lung cái tai thỏ trên đầu. đôi mắt long lanh nhìn hắn đầy say đắm.
Lôi Bằng Phi chưa từng gặp người nào như cô gái đó. cơ thể run lên. thiếu chút nữa ngã trên ghế salon.
Trân Bách Vinh. Vệ Dung Hòa. Từ Hải Thanh ba người đêu ôm bụng cười.
Lôi Bằng Phi lắp bắp nói:” Mọi người cười cái gì? mau gọi mấy chai rượu đo. tôi không thề chịu được nữa rồi. Trần Bách Vinh cầm lấy menu trong Tay phục vụ viên, nhìn qua thấy giá cả. mặt tái mét đưa cho Từ Hải Thanh nói: ” Lão Từ. anh. anh gọi đi.”
“Không phải là gọi rượu Thôi mà? Sao lại sợ hãi vậy chứ?”Từ Hải Thanh nhận lấy menu. nhìn lướt qua. hắn suýt ngất khi nhìn thấy giá cả.
Nơi này rốt cuộc là câu lạc bộ đêm hay là nơi lăng trì hả? Một chén rượu thường bốn năm trăm. một chén rượu đuôi giá một nghìn, nhưng loại rượu quý khác thì giá cắt cổ. một chén mấy nghìn
Từ Hải Thanh tái mặt- ho khan hai tiếng, cảm thấy có gì đó áp lực. khó thở. Nhìn cô gái phục vụ vẫn rất ân cần mặt hắn đỏ lên. đến ngay cả tai cũng đỏ lên. Hắn muốn nói là hắn không muốn gọi thứ gì nhưng mà hắn không đủ can đảm. hắn cười trừ đưa menu cho Vệ Dung nói: ” Lão Vệ. hay là anh gọi đi.”
“Gọi thì gọi. có gì mà cứ đẩy đi đẩy lại.Hắn lẩm bẩm một câu. nhìn lướt menu: “Bảy màu huvền ảo là thế nào? Mang đến cho chúng tôi được không?”
Hắn muốn cho mỗi người thưởng thức một chén của lạ nhưng khi hắn nhìn xuống dưới hắn thấy mình như sắp chết.Một chén bảy màu huyền ảo tám nghìn.Bốn chén chẳng phải là ba hai nghìn sao?
Hắn vuốt mắt nhìn lại gần. đúng tám ngàn. không phải Tám trăm, cũng không phải tám mươi. Tay hắn run lun thiếu chút nữa ném menu xuống đất. Trán hắn toát đầu mồ hôi, mặt trắng bệch. nuốt nước bọt. nữa câu sau không biết phải nói gì.
“VỊ tiên sinh này đúng là có con mắt, loại này là thượng hạng ở chỗ chúng tôi chỗ khác không có đâu. người bình thường không được nếm thử đâu. không biết anh muốn mấy chén? Cô gái tươi cười nhìn bọn họ. nụ cười đó đúng là ngây thơ. nhưng trong lòng cô ta đang lẩm bẩm. đại ca đúng là cao tay chiêu này cũng nghĩ:
“Tôi, tôi tôi…” Vệ Dung Hòa muốn đánh cho mình mấy cái bạt tai? Lắm miệng gì chứ? Hắn rốt cục hiểu tại sao Trần Bách Vinh và Từ Hải Thanh không gọi rượu. Hắn căm giận liếc nhìn hai người đó.
” Lão vệ, cậu sao thê? Không phải là gọi rượu sao? Sao lại nhăn nhó vậy?” Lôi Bằng Phi cũng không vừa. kêu lên:” Cô nói loại rượu đó ngon thật vậy sao? Cho chúng tôi mỗi người một chén. nếm thử xem sao. Ngon thì chúng tôi gọi tiếp.” xem tại TruyenFull.vn
Trần Bách Vinh. Vệ Dung Hòa. Từ Biển Thanh tái mặt thiếu chút nữa mở miệng chửi hắn.