Lôi Bằng Phi vừa rời phòng bệnh bèn đến gặp ngay bác sĩ của Lâm Bắc Phàm, dùng mọi thủ đoạn để hắn nói ra tình hình bệnh của Lâm Bắc Phàm. Hắn nghiêng đầu nói:” Các cậu có ý gì? Chẳng lẽ nghi ngờ nhân phẩm của tôi? Nếu vậy thì các cậu cứ ra ngoài hỏi một người bất kì xem y thuật và y đức của tôi thế nào? Các cậu tuổi nhỏ nhưng bản lĩnh cũng lớn nhở? Tôi, tôi… “. Hắn đấm vào ngực, vén tay áo, chuẩn bị tư thế như đánh nhau nhưng nhìn người hắn lại chẳng thấy có chút sức mạnh nào.
Lôi Bằng Phi, toát mồ hôi. Chuyện là thế nào? Mình đến đây chỉ muốn hỏi tình hình Lâm Bắc Phàm đâu phải đến lấy mạng hắn? Chuyện này nếu như truyền ra ngoài, thì đúng là mất mặt bộ công an chúng ta.
Một người đàn ông trung niên đeo kính cười nói:” Lão tiên sinh, không cần như vậy, chúng tôi chỉ muốn vài câu thôi, không có ý gì, ông cũng phải hiểu cho chỗ khó xử của chúng tôi. Vụ án này nghiêm trọng, chúng tôi phải điều tra cẩn thận, dù sao bây giờ cũng có một số thầy thuốc vì lợi ích của mình mà làm ảnh hưởng đến lợi ích quốc gia.
Hắn là Trần Bách Vinh, là nhân viên bên công an bộ, bình thường cũng không phải nhân vật oai phong gì, nhưng cũng là đại diện đến Nam Thành điều tra, đương nhiên phải kiêu ngạo rồi.
Hắn không nói thì thôi, vừa nói vị bác sĩ đã trợn mắt nói:” Gì? Hiểu cho các anh? Cái gì mà khó xử chứ? Rõ ràng là đang coi rẻ y phẩm của tôi, xem thường đạo đức bệnh viện chúng tôi, lãnh đạo các anh là ai, tôi muốn gặp người đó.”
Giọng nói của ông ta to đến nỗi vang khắp hành lang, khiến cho bốn người bọn họ cũng phải lui về phía sau, thiếu chút nữa ngã lăn trên mặt đất.
Con mẹ nó, đây là thầy thuốc hay là sư tử? Giọng sao to vậy?
Người nhà và bác sĩ từ các phòng bệnh nhân mở cửa thò cổ ra nhìn, kinh ngạc hỏi: ” Bác sĩ Lưu chuyện gì xảy ra vậy, sao lại ồn ào vậy? Con chúng tôi cần phải nghỉ ngơi.”
“Bác sĩ Lưu có phải là ông thiếu tiền không? Nếu thế thì chúng tôi sẽ cho ông vay.”
“Bác sĩ Lưu đừng có chuyện gì xảy ra đó, con tôi còn phải nhờ vào ông.”
Mấy người nhà bệnh nhân đó không biết bốn người bọn Bằng Phi, thấy bộ dạng hung dữ của họ bèn kêu to. Xem ra tác phong của bác sĩ này khá tốt, được nhiều người yêu quý, bởi vậy mà đổ mọi trách nhiệm lên đầu bốn người này.
Vị bác sĩ nhìn thấy mấy người đó xong, cứ như nhìn thấy người thân mắt ươn ướt nói:” Mọi người nói xem, tôi làm việc ở đây ba mươi năm, cứu vô số mạng người, không nhận phong bì, không làm gì sai trái vậy mà họ lại uy hiếp tôi, nói tôi nếu như còn nói hưu nói vượn thì giam tôi vào ngục, tôi…tôi…”
Mấy người kia nghe thấy mặt đỏ tới mang tai.Thế mà được à? Không ra tay thì có phải là Nam Thành này chết hết rồi sao? Phải cho bọn chúng nếm mùi đau khổ, mấy người hung hãn nhìn bốn người bọn họ.
“Cái gì, các ngươi mà cũng dám bình phẩm đạo đức của bác sĩ Lưu? Các ngươi muốn chết hả? Ba thằng con trai hàng xóm nhà tôi đều là công an, các người còn dám nói bậy, ta sẽ bảo nó đến bắt các người.”
“Mẹ kiếp, đế ngay cả thầy thuốc cũng dám bắt nạt. Ta có quen vài anh em giang hồ, tối nay sẽ cho các ngươi tàn phế, vứt ở đầu đường cho chó gặm.”
“Đúng vậy, bốn người đàn ông bắt nạt một ông gì, lương tâm bọn chúng chắc là để cho chso gặm rồi. nếu như ta mà có đứa con như thế ta đã tự tử lâu rồi.”Một người phụ nữ trung niên cũng không chịu kém phần.
Mấy người Lôi Bằng Phi nghe xong thiếu chút nữa ngã lăn trên mặt đất.
Chuyện này là thế nào? Sao lại thành thế này? Cứ như thể bọn họ là lưu manh đầu đường xó chợ vậy. Đúng là uất ức.
Trần Bách Vinh vội ho một tiếng:” Chư vị, chư vị, không nên kích động, chúng tôi đều là người tốt!”