Cao Chí Bình nghe thấy tin con mình bị giết chết xong, thiếu chút nữa ngã gục. hắn hạ lệnh. để người của cục an toàn điều tra nguyên nhân cái chết của con mình từ hắn muốn kẻ hại con mình phải gặp báo ứng. nhưng khi biết kết quả hắn vô cùng tức giận. mắng cho cả cục an toàn từ trên xuống dưới một trận.
Con mình bị giết là vì tranh giành phụ nữ với kẻ khác?Câu trả lời đó sao hẳn có thể tiếp nhận được? Hắn mặc dù cũng biết con mình chết có liên quan đến cái người tên là Liêu Thiên Cửu. nhưng không nghĩ chuyện lại đơn giản như vậy, rằng cái tên Lâm Bắc Phàm cũng có liên quan.
Lần này hắn phải điều tra rõ mọi chuyện, bất kể đổi phưong là ai, chỉ cần bọn họ gây tổn hại đến con mình. thì phải để cho bọn chúng nếm mùi. Chứng cớ? Mình còn cần chứng cớ sao?
Chứng cớ chính là những gì những người bình thường này nói. trong mắt mình. Chỉ cần mình cho là sai thì là sai, chỉ cần mình cho rằng đúng thì là đúng, đây là ưu thế của mình.
Cao Chí Bình ánh mắt trở nên cực kỳ âm trầm. nước mắt chảy ra. hai tay nện mạnh trên bàn. nói:” Điều tra cho tôi điều tra rõ ràng cho tôi. nếu như quả thật có quan hệ tới Liêu Thiên Cửu thì giết cả họ nhà hắn.”
Đây chính là người vì cứu Cao Nham mà chịu mát đao được viết trong báo cáo của cục an toàn? Chẳng khác gì một cái xác chết? Vậy cũng là anh hùng, xem ra là cẩu anh hùng mới đúng.
Lâm Bắc Phàm bây giờ bị ném vào một phòng bệnh cao cấp. cả người đều bị băng kín. Chỉ còn mỗi khuôn mặt là lộ ra. đúng là chẳng khác gì cái xác ướp. nhưng sắc mặt hắn tái nhợt, không chút sức sống, hai mắt vô thần. dường như không có chút sức lực nào.
Nhóm điều tra thứ hai đã đến Nam Thành; tìm được người bị” trọng thương ” Lâm Bác Phàm.
“Anh chính là Lâm Bắc Phàm?”Lần này tông cộng có bốn người đàn ông. Tuổi cũng không lớn. ước chừng hơn ba mươi tuổi, bọn họ đều mặc đồ Tây, tướng mạo đường đường, mặt nghiêm nghị. đủ để dạo bất cứ một tên côn đồ nào. Nhưng bọn họ nhìn thấy Lâm Bắc Phàm lúc này xong cũng sợ chết dí
“Hắn chính là Lâm Bắc Phàm. bị Lưu Thiên Cửu chém mấy đao. mấy ngày nay hắn vẫn nằm trong bệnh viện nhưng vết thương vẫn chưa khỏi hẳn, ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng hơn.” số 15 khẽ lắc đầu thờ dài rồi một hơi, bất đắc dĩ, thương cảm nói không nên lời bi thương cứ như người nằm trên giường là cha đẻ của mình. thiếu chút nữa hai hàng nước mắt chảy ra. Bạn đang xem tại – www.Truyện FULL
Mẹ nó. tên khốn này đúng là quả ghê tởm. hẳn ở đây diễn trò. còn muốn người của cục an toàn giúp đỡ hắn. Chuyện này đúng là uất ức, nhưng ai dám chọc giận hắn? Mấy ngày nay cuộc sống có thể nói là tiêu diêu tự tại, mỗi ngày đều có rượu ngon. buổi tối lại có mấy cô nàng cùng nói chuvện đây đúng là chuyện hiếm có, thật đúng là có chút vui đến quên cả trời đất.
Mấy người của tổ hành động đặc biệt cũng gật đầu phụ họa theo.
Mấy người đàn ông nhìn nhau, khuôn mặt lộ ra vẻ mặt quỷ quái.Cha nội nó, các ngươi nói hắn là anh hùng thì là anh hùng. Vậy còn muốn chúng ta để làm chi? Các ngươi nói như vậy, chúng ta càng không đề các ngươi thỏa mãn, phải để cho các ngươi cáu phát điên lên.
Cục an toàn cục cùng bộ công an luôn tranh đấu nhau, vô cùng gay gắt lần này có thể tóm được nhược điểm của cục an toàn, bọn họ đương nhiên vô cùng sung sướng, thiếu chút nữa thì bắt Lâm Bắc Phàm, giam khoảng mười ngày.
Một người trung niên ít tuổi nhất ho khan hai tiếng nói:” Rốt cuộc có phải như vậy hay không, chúng tôi muốn kiểm tra.”
Hắn tên là Lôi Bằng Phi thân cao hai thước, vóc người khôi ngô. vốn không phải là nhân viên công chức. dựa vào thân thủ không kém của hắn. ở công an bộ cũng khá nổi tiếng, bình thường hắn rất hay đánh nhau gây chuyện. Thiên Vương lão tử cũng không coi ra gì. đương nhiên cũng sẽ không coi mấy tên” tiểu tử ” của cục an toàn này ra gì. hắn ngẩng cao đầu, lỗ mũi vừa như phát ra ám thanh vừa như không phát ra ám thanh.
Số 15 mấy người bọn họ đã tức gần chết rồi, cái tên Lôi Bằng Phi này đúng là quá kinh tởm. mỗi lần gặp mặt đều nhục nhã như vậy. nếu không sợ gây ra mâu thuẫn hoặc là đánh không lại đối phương thì e rằng bọn họ đã xẻ cái tên ngốc nảy thành tám mảnh rồi
Số 8 đứng ở một bên. hai tay ôm trước ngực. hừ lạnh một tiếng:” Sớm đã nghe nói người của công an bộ người này mạnh hơn người kia. ánh mắt lợi hại khó lường, chi cần nhìn vài lần. là có thể nhìn ra vết thương là thật hay giả. như vậv hy vọng các ngươi nhìn cho kĩ. đừng có tí lại trách chúng ta thế này lúc lại thế khác.”