Lãng Tích Hương Đô – Chương 365: Chương 365: Kéo kéo bàn tay nhỏ bé! – Botruyen

Lãng Tích Hương Đô - Chương 365: Chương 365: Kéo kéo bàn tay nhỏ bé!

Liễu Vi cùng Long Yên Nguyệt hai người nhìn thấy Lâm Bắc Phàm không có việc gì, lúc này mới yên tâm trở về Bờ Biển Vàng, ai dè, vừa mới ngồi xuống, cô đã nhận được điện thoại của Diệp Phong. Điều này khiến cho đôi mi thanh tú của cô khẽ nhíu lại, trong lòng thoáng không vui.

Cô tất nhiên biết rõ Diệp Phong này thích mình, muốn theo đuổi mình, bất quá mình đã từng nói với hắn, nói người mình thích chỉ có có Lâm Bắc Phàm, không phải là hắn, để hắn từ bỏ, hơn nữa đã rất lâu rồi hắn không quấy rầy mình nữa, hôm nay làm sao lại tự dưng gọi điện tới?

Lúc này chắc chắn là có chuyện gì đó, tuy cô muốn mặc kệ đối phương, không nhận điện thoại, nhưng đây là phép lễ nghi cơ bản nhất, cho nên cô vẫn nhấc điện thoại, “Alo!” một tiếng.

“Là Vi nhi phải không?”

Diệp Phong sau khi nghe được là âm thanh vửa Liễu Vi, kích động thiếu chút nữa muốn nhảy dựng lên. Thật không ngờ một thời gian không gặp, giọng nói của đối phương vẫn quyến rũ, mềm mại như vậy, làm cho lòng mình không thể bình tĩnh nổi.

Một cô gái xinh đẹp như vậy, làm sao lại đi yêu mến cái loại bảo vệ nát như Lâm Bắc Phàm chứ? Chẳng lẽ bây giờ đang có mốt đi àm bảo vệ sao? Nếu thật như vậy, mình cũng phải xếp chút thời gian đi làm bảo vệ mới được.

Sắc mặt Liễu Vi có chút không vui, hai chứ Vi nhi để hắn xưng hô được sao? Trừ người thân thiết âu yếm mình ra, những người khác làm sao có tư cách xưng hô với mình như vậy. Giọng nói của nàng hơi lạnh nhạt nói: “Diệp Phong? Anh tìm tôi có chuyện gì? Tôi và anh hình như không có quan hệ tốt đến vậy, cho nên mong anh gọi tôi là Liễu Vi, không nên gọi tôi là Vi nhi, nếu gọi như vậy, lão công của tôi sẽ tức giận!”

Cô còn đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “Lão công” cho rõ ràng.

Diệp Phong nghe xong câu này, tức giận tới thiếu chút nữa hộc máu.

Nếu như trước kia, Liễu Vi còn ít nhiều để cho mình chút mặt mũi, nhưng bây giờ trong mắt nàng chỉ còn lại Lâm Bắc Phàm, ngay từ “Vi nhi” cũng không cho mình gọi, sau này còn thu phục nàng thế nào được? Trong đầu hắn không ngừng hiện ra thân hình mềm mại, gợi cảm cùng nụ cười dễ thương, hút hồn của Liễu Vi, thiếu chút nữa rên rỉ thành tiếng.

“Nếu như anh không chuyện gì thì tôi cúp máy đây!”

Liễu Vi thấy hắn không nói lời nào, rất không thoải mái nói.

“Ấy, đừng, đừng, anh có chuyện muốn nói với em!”

Diệp Phong vội vàng nói.

“Chuyện gì?”

Liễu Vi có một xúc động muốn ném bay cái điện thoại đi. Thật không biết cái tên Diệp Phong này có chỗ nào tốt, còn không phải dựa vào nhà lắm tiền, khắp nơi tác oai tác quái sao? So với Bắc Phàm của mình đúng là không có chỗ nào so sánh được.

“À, anh vừa nhìn thấy Lâm Bắc Phàm cùng một cô gái nào đó uống cà phê với nhau, nghe nói còn là một cô gái của đảo quốc. Anh sợ em bị hắn lừa, cho nên mới báo cho em một tiếng!”

Diệp Phong vội vàng đem chuyện này nói lại sơ qua một lượt, còn làm ra vẻ hiên ngang lẫm liệt, phảng phất như mình đang cứu một thiếu nữ vô tội thoát khỏi bầy sói dữ vậy.

Long Yên Nguyệt cũng lén lén lút lút ghé tai vào gần điện thoại, muốn nghe thử xem Liễu Vi đang nói chuyện với ai, nhưng khi vừa nghe được câu này, cô nàng lập tức giận dữ tới trợn trừng cả hai mắt: “Chị Vi Vi, ai thế? Làm sao giọng điệu lại giống nương nương Khang ( pede) thế, thật mắc ói!”

Nàng tuy không biết đối phương la ai, bất quá ý trí đã khiến nàng ngăn cản chị Vi Vi suy nghĩ lung tung.

“Móa, mày, mày là đứa nào?”

Diệp Phong nghe đối phương nói xong liền tức tái mắt, thiếu chút nữa là phun ra một câu thô tục.

Vậy mà mặt mày Liễu Vi vẫn rất bình tĩnh, đến nhịp tim cũng chẳng nhanh hơn một chút nào, nàng cười nhạt một tiếng nói: “Chẳng lẽ chỉ có chuyện này thôi ak?”

Diệp Phong đang vô cùng đắc ý, cười ngoác tới tận mang tai, nhưng nụ cười đó lập tức cứng đơ lại.

Chẳng lẽ chỉ có chuyện này thôi à?

Nghe giọng điệu Liễu Vi, hình như chuyện này cũng quá là bình thường, chẳng lẽ Liễu Vi đã biết hắn ở ngoài ngắt hoa sờ lá? Hoặc là nàng đã đồng ý cho đối phương quyến rũ những cô gái khác ở bên ngoài? Cái này cũng quá khó tin đi.

“Cái này, cái này, anh sợ em bị hắn lừa cho nên mới báo cho em một tiếng….”Khẩu khí Diệp Phong không còn kiêu ngạo như lúc trước, phảng phất như một con cừu non đang kinh hãi, đến thanh âm cũng có chút run rẩy.

“Bắc Phàm đã sớm nói cho chúng tôi rồi, cho nên không cần phải lo lắng!”

Liễu Vi lập tức dập máy.

Diệp Phong nghe điện thoại truyền đến tiếng “ông ông ông!” từ bên kia, cả người đều ngây ngẩn cả ra.

Con mẹ nó, đây là cái quái gì thế? Thằng bảo vệ nát Lâm Bắc Phàm tại sao lại có vận khí tốt như vậy chứ, đoạt được một cô gái đoan trang, lại không hay ghen tuông như Liễu Vi tới tay chứ? Nếu như đổi lại là mình, cuộc đời cũng quá tươi đẹp đi?

Hắn hung dữ nhìn thoáng qua Lâm Bắc Phàm đang đi ở phía xa, hai con người đảo một vòng, đột nhiên nảy ra một kế, lặng lẽ bám theo, phảng phất như ăn trộm vậy, ngay cả tiếng gọi của cô nàng kia hắn cũng chẳng để vào tai.

“Chị Vi Vi, cái tên Nương Nương Khang vừa rồi rốt cuộc là ai vậy?Không ngờ lại mập mà mập mờ, gọi là Vi nhi cơ đấy!”

Long Yên Nguyệt cười hì hì ôm lấy bả vai Liễu Vi, nhìn thế nào cũng thấy như nụ cười của ác ma.

“Làm sao vậy? Tiểu Nguyệt, làm sao hôm nay em lại kỳ lạ thế? Bình thường chỉ hận không thể làm cho Bắc Phàm cùng chị không có bất cứ quan hệ nào, bây giờ lại sợ chị bị người khác đoạt đi, chẳng lẽ em không có chút lòng tin nào với chị sao?”

Liễu Vi nhìn vẻ mặt của cô nàng, tức giận nhéo nhéo cái mũi tinh xảo của Long Yên Nguyệt, cười cười nói.

“Ái, nếu như em mà làm đàn ông, chắc chắn em sẽ liều mạng theo đuổi chị, ai bảo chị Vi Vi của em lại xinh đẹp như vậy!”

Long Yên Nguyệt cố sý than thở, rồi bất ngờ chụp lấy bộ ngực căng tròn, tràn đấy tính có giãn của đối phương, thật không ngờ so với trước kia còn lớn hơn nhiều, sắp đuổi kịp mình rồi, xem ra tất cả đều là công lao của tên đại sắc lang Lâm Bắc Phàm kia.