Lãng Tích Hương Đô – Chương 364: Chương 364: Mày đã bị tao nắm thóp! – Botruyen

Lãng Tích Hương Đô - Chương 364: Chương 364: Mày đã bị tao nắm thóp!

Lâm Bắc Phàm hơi sững sờ, nhìn Tiểu Điền Anh Tử, cũng nhìn thấy đối phương đang mặt mày kinh ngạc nhìn mình, rõ ràng cũng không biết cái tên vừa nói là ai. Hắn liếc mắt nhìn lại thì nhìn thấy một tên thanh niên ăn mặc bảnh bao đang đứng phía sau lưng mình. Hắn mặc một bộ tây phục trắng như tuyết, còn đeo cả cà vạt, bộ dáng ước chừng khoảng hai mươi tuổi, tay phải còn đang ôm một tiểu mỹ nhân, trên mặt còn treo một nụ cười ranh mãnh, phảng phất như vừa bắt được quả tang một đôi gian phu dâm phụ đang thông dâm vậy.

“Mày là ai?”

Lâm Bắc Phàm mặt mày nghi hoặc hỏi.

Tên thanh niên bảnh bao này lập tức tức tới suýt chút nữa thổ huyết, giận dữ kêu lên: “Chẳng lẽ mày không nhận ra tao?”

“e hèm, tao nhất định phải nhận ra mày sao?”

Lâm Bắc Phàm sờ sờ đầu, rất khó hiểu lại. Chẳng lẽ đối phương thực sự rất lợi hại sao? Nhưng những người lợi hại trong đất Nam Thanh này mình đều đã gặp qua mấy lần, làm sao lại chưa từng gặp qua đối phương? Hắn vẫn lắc đầu rất chắc chắn, tỏ vẻ mình không hề có nữa điểm ấn tượng về hắn.

“Tao chính là Diệp Phong!”

Tên thanh niên bảnh bao này buồn bực kêu lên.

Mình ở thành phố Nam Thành này cũng được coi như là nhân vật số một, vậy mà thằng khốn này cũng không chịu cho mình mặt mũi?

Lại càng không cần phải nói hắn đã từng gặp mình một lần. Mặc dù bị hắn chà đạp, nhưng đã để lại trong lòng mình ấn tượng khó có thể mất đi.

“Diệp Phong?”

Lâm Bắc Phàm trên mặt lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

“Thế nào? Nhớ ra tao chưa?”

“Cái này, tao thật sự không nhớ ra, trong những bằng hữu của tao hình như không có ai họ là cái bô!” ( hình như Diệp và cái bô tiếng trung đồng âm thì phải)

Lâm Bắc Phàm thành thật trả lời.

“Móa, bố mày họ Diệp không phải họ cái bô, ngày đó trong phòng an ninh Bờ Biển Vàng, tao đã thấy mày, thật không ngờ mày cũng khá quá ha, thông đồng với cấp trên cảu mình, bây giờ lại ở đây câu dẫn tiểu mỹ nhân khác. Thật không biết khi Vi Nhi biết tin này sẽ có phản ứng thế nào!”

Nghĩ đến bộ dáng tức giận của Liễu Vi, Diệp Phong không nhịn được bật cười như điên.

“À, thì ra mày chính là cái thằng Diệp Phong thua tao mười vạn lần trước. Cũng lâu lắm rồi, làm sao nhớ được mày. Ủa, sao mày lại ở chỗ này? Chẳng lẽ là có chuyện gì? Chẳng lẽ muốn để tao mời mày với bà nội của mày uống cà phê? Mà không sao, tiền mấy ly cà phê, tao vẫn xuất ra được.”

Lâm Bắc Phàm vỗ vỗ nhẹ đầu, trên mặt lộ ra vẻ không nỡ.

“Mày, mày nói bậy bạ cái gì đó? Ai là bà nội hắn? Tao bây giờ mới có mười tám tuổi.”

Cô gái đi cùng Diệp Phong lập tức giận run người, hung hăng trợn trừng mắt nhìn đối phương, nhận không thể xông tới, xé xác, ăn tươi nuốt sống đối phương, Bất quá khi mặt cô nàng run lên, lớp phấn dày đặc trên mặt cô nàng cũng rơi xuống lả tả.

“Cái gì? Mày, mày mà mười tám tuổi? Tao còn tưởng tám mươi tuổi ấy chứ. Xong rồi, xong rồi, tao thiệt thòi rồi, vậy mà tao lại kêu mày là bà nội, thế chẳng phải là loạn bố phận sao?”

Lâm Bắc Phàm cố ý ngạc nhiên kêu lên, so với với nhìn thấy người trên sao hỏa còn ngạc nhiên hơn mấy phần.

“Mày, mày, mày….” Cô gái kia bị hắn chọc giận tức gần chết.

Tiểu Điền Anh Tử học chữ Hán cùng khá giỏi, chải là khi phát âm vẫn hơi có một chút không chuẩn xác. bất quá cô nàng vẫn nghe ra là Lâm Bắc Phàm đang trêu chọc hai người kia, cũng không nhịn được yêu kiều bật cười.

Diệp Phong nhìn thấy cô gái mình vừa câu dẫn được lại bị đối phương dè bỉu, cái này không phải là không để mặt mũi cho mình sao. Hắn tức điên, mặt mũi dữ tợn, hừ lạnh nói: “Lâm Bắc Phàm, coi như mày lợi hại, đáng tiếc, nếu như tao đem chuyện hôm nay kể cho Vi nhi, không biết cô ấy sẽ có phản ứng gì nhỉ?”

Nói xong hắn cũng không nhịn được quay lại liếc nhìn Tiểu Điền Anh Tử một cái, đôi con người khẽ đảo một vòng. Bà nội nó, con bé này cũng xinh quá đi mất. Thật không biết thằng khốn này câu được ở đâu về, gái mình câu được so với người ta thật đúng Trương Mạn Ngọc đứng chung với Phù Dung tỷ tỷ. Đúng là không cùng một cấp bậc.

“Cái gì? mày, mày muốn nói Vi nhi?”

Lâm Bắc Phàm lập tức thất kinh kêu lên.

“Thế nào? Sợ rồi à?”

Diệp Phong còn đang lo lắng không sợ. Nếu như hắn sợ thì chuyện gì cũng giải quyết được: “Thật ra tao cùng cô ấy chỉ là bạn bè, không hề có quan hệ gì khác!”

Lâm Bắc Phàm ngượng ngùng cười.

“Hừ hừ, cái này cũng không nhất định!”

Diệp Phong rất đắc ý cười rộ lên.

Lâm Bắc Phàm vội vàng đứng dậy, làm bộ như đang muốn bỏ chạy, run giọng kêu lên: “Tao còn mấy việc phải làm, ta phải về trước đây!”

Nhưng hắn vừa xoay người thì đã bị Diệp Phong chặn đường.