Lãng Tích Hương Đô – Chương 363: Chương 363: Đổ thần đại tái của đảo quốc – Botruyen

Lãng Tích Hương Đô - Chương 363: Chương 363: Đổ thần đại tái của đảo quốc

“Tiểu Kim, cô nàng này thật sự đáng sợ như chú nói sao? Chú không gạt anh đấy chứ?”

“Lão đại, Tiểu Kim em là con rồng thiện lương thuần khiết đệ nhất long cốc, làm sao lại có thể đi lừa anh? Anh đừng để bộ dáng thuần khiết, mỹ lệ, đáng yêu của ả mê hoặc. Em nói cho anh biết, ả bây giờ chẳng khác nào một quả bom hẹn giờ, nếu môt phát nổ, chỉ sợ anh chết không hiểu tại sao luôn, đến lúc đó đừng trách em không báo anh trước.”

“Nhưng một cô gái xinh đẹp như vậy là bị chú nói so với cái kia còn lợi hại hơn, anh thật sự là hơi nghi ngờ!”

“Lão đại, sắc tức không,không tức sắc. Bên cạnh anh đã có nhiều gái gú như vậy mà còn chưa đủ sao?”

“E hèm, chú nói bậy bạ cái gì đó? Anh chỉ là cảm thấy hơi đáng tiếc, chứ làm sao lại đi tham lam sắc đẹp của nàng ta!”

“Nhưng vừa rồi em nhìn thấy anh chảy nước miếng mà!”

Lâm Bắc Phàm cùng Tiểu Điền Anh Tử cùng ngồi đối diện nhau, trong một gian sạch sẽ sáng sủa của quán và phê, mà hắn lại cùng tiểu Kim nói mấy chuyện không đâu, may mà Tiểu Điền Anh Tử không biết bọn họ đang nói với nhau cái gì, bằng không chắc thổ huyết ngất luôn đương trường.

“Lâm tiên sinh, không biết như thế nào anh mới có thể thả sư tỷ tôi?”

Tiểu Điền Anh Tử thấy đối phương cúi thấp đầu, không nói câu nào, trong lòng cũng có chút buồn bực, kìm không được lo lắng trong lòng, thấp giọng hỏi dò một câu.

“Hả? Sư tỷ cô? Tôi tất nhiên sẽ thả cô ấy ra rồi, tôi giữ cô ấy ở lại TQ, chưa nói những chuyện khác, chỉ riêng chuyện mỗi ngày phải lo chuyện cơm nước đã mệt rồi, đây hoàn toàn là chuyện không có lợi gì cả!”

Lâm Bắc Phàm mỉm cười nói đùa.

“Lâm tiên sinh thật biết đùa, nhưng tôi nghe bọn họ, anh có cả một hộp đêm, mỗi ngày thu vào ít nhất cũng phải hơn 10 vạn, người như ngài chẳng lẽ lại để ý một ít tiền lẻ sao?”

Tiểu Điền Anh Tử che miệng cười yêu kiều.

“Đương nhiên, cô chắc cũng biết sư tỷ cô rồi, ngày nào cũng chăm chăm bóc lột gia sản của tôi. Hôm nay mua cái này, ngày mai mua cái kia, chỉ hận không thể phá tan tành gia sản của tôi. Bây giờ tôi bị cô ấy làm cho phát nghèo rồi!”

Lâm Bắc Phàm vẻ mặt cầu xin, phảng phất như tiểu muội muội bị người ta bắt nạt, còn thiếu mỗi mấy hạt nước mắt nữa là giống như thật.

Tiểu Điền Anh Tử nào đã gặp qua người nào như hắn? Thật sự là rất thú vị. Nàng bật cười một tiếng, cũng không nói thêm gì, chỉ đưa tay vào túi lấy ra một tờ chi phiếu, nhẹ nhàng đặt lên bàn, thấp giọng nói: “Lâm tiên sinh, đây là ba trăm ngàn đô la, coi như chi phí của sư tỷ tôi mấy ngày hôm này, không biết ngài thấy thế nào?”

“Ba trăm ngàn đô la? Cái này, cái này cũng, cũng quá….” Lâm Bắc Phàm há miệng kinh ngạc nói.

“Kỳ thật đây cũng là chuyện chúng tôi phải làm!”

Tiểu Điền Anh Tử còn tưởng đối phương bị con số này dọa chết khiếp.

“Cái này hình như cũng hơi ít, nhưng mà chắc cũng đủ để sư tỷ cô tiêu xài mười ngày. Bất quá tôi cũng không tính toán nhiều nữa!”

Lâm Bắc Phàm tỉnh bở phun ra một câu, phảng phất như mình đang bị thiệt thòi rất nhiều vậy.

Ngất mất, ba trăm ngàn đô la chỉ đủ tiêu mười ngày? Cho dù sư tỷ mình có ăn toàn sơn hào hải vị, ngày nào cũng đóng đô trong khách sạn năm sao cũng dùng không hết. Nhưng mà cô nàng chẳng thể cãi lại được, vạn nhất người ta lại trở mặt không thả sư tỷ nữa, đến lúc đó chẳng phải là công toi sao?

Những lần này nàng chỉ mang tổng cộng có ba trăm ngàn đô la, không thể nào đưa ra nhiều tiền hơn nữa. Trên khuôn mặt trắng nõn của nàng lộ ra vẻ mặt khó xử, bộ dáng thật khiến người ta đau lòng, nói: ” Lâm tiên sinh, anh nói rất đúng, nhưng trong thời gian ngắn tôi cũng không có nhiều tiền như vậy, anh xem có thể bớt một chút không?”

Nói xong, đôi tay mảnh khảnh nhỏ bé của nàng khẽ đan vào nhau, có chút ngượng ngừng nhìn đối phương.

Lâm Bắc Phàm cơ hồ muốn sụp đổ, đông tác này của cô nàng thật sự qua mê người đi.

Khó trách nhiều tên nhìn thấy cô nàng xong, đến cả tên mình là gì cũng quên mất luôn, quả thật so với hồ ly còn lợi hại hơn.

Tiểu Kim có chút xấu xa truyền ân nói: “Lão đại, em cảm giác được tim anh đang đập thình thịch. He he.”

“Đi chết đi, nếu tim không đập thì hóa ra anh là người chết hả!”

Lâm Bắc Phàm thầm khinh bỉ hắn.

“E hèm, ý em nói là tim anh đập nhanh hơn bình thường rất nhiều. Anh đến cả ý tứ câu nói cũng không hiểu được, ta khinh.”

Tiểu Kim lập tức cãi lại, hơn nữa còn nói đạo lý rất rõ ràng.

Lâm Bắc Phàm cứng họng, đành mặc kệ. Ngẩng mặt lên đã thấy Tiểu Điền Anh Tử đang nhìn mình rất tội nghiệp, lúc này hắn mới vội ho khan một tiếng nói: “Kỳ thật, tôi cũng không thiếu chút tiền này, nhưng mà các cô đã đưa ra, tôi mà không nhận thì đúng là không nể mặt mũi, đa tạ!”

Nói xong hắn liền nhanh chóng cầm lấy tấm chi phiếu, đút tọt vào túi của mình.

“Rất cảm ơn anh, không biết sư tỷ tôi khi nào có thể rời khỏi TQ?”

Tiểu Điền Anh Tử mặt mày vui mừng hỏi.

“Cái gì rời khỏi TQ?”

Lâm Bắc Phàm mặt mày kinh ngạc hỏi.

“Đương nhiên là sư tỷ của toi, anh không phải nhận tiền rồi sao?”

Chiếc miệng nhỏ nhắn của Tiểu Điền Anh Tử khẽ dẩu lên nói.