“A…” Trong một căn phòng trong khách sạn tại Nam thành, vào lúc sáng sớm một tiếng thét chói tai vang lên.
Cả người Lâm Bắc Phàm, chỉ mặc một cái quần lót, đứng trên mặt đất, vẻ mặt kinh ngạc nhìn vào bản thân, hai tay ôm trước ngực, phảng phất như một tiểu cô nương vậy, bày ra một bộ dáng khóc không ra nước mắt.
“Người nào vậy? Mới sáng sớm, đã làm loạn gì đó?”
Trên giường bên trong chăn mền lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp động lòng người, hai bàn tay mãnh khảnh nhỏ bé nhẹ nhàng xoa xoa hai mắt, cái miệng đỏ tươi nhỏ nhắn có chút chu lên bên trong lời nói còn mang theo một chút bất mãn.
“Long Yên Nguyệt?”
Lâm Bắc Phàm sau khi thấy rõ dung mạo đối phương, há miệng lớn, thiếu chút nữa rớt cả cằm.
“Anh…anh là ai?”
Long Yên Nguyệt ngồi dậy, lộ ra thân thể tuyệt mỹ gợi cảm, dĩ nhiên chỉ mặc một cái áo ngủ màu đỏ, làm cho người ta có một loại cảm giác tuyệt luân. Khi nàng nhìn thấy hắn đứng trên mặt đất, cơ hồ cũng không khác gì so với Lâm Bắc Phàm, cũng là há cái miệng nhỏ nhắn ra, hai mắt trừng lên, rơi vào trạng thái đờ người, phải vài phút sau, nàng mới phát ra một tiếng thét chói tai:” A…”
Nàng vội vàng cầm lấy cái gối bên cạnh, giống như thiên nữ tán hoa vậy, hướng về phía Lâm Bắc Phàm đập, lớn tiếng kêu lên:” Anh…anh là tên đại hỗn đản, anh…anh tại sao lại ở chỗ này? Anh…anh đã làm gì tôi?”
“Ai yêu, trời ạ!”
Lâm Bắc Phàm còn chưa kịp phản ứng, trên đầu đã hung hăng bị đập một cái, mặc dù không phải rất đau, nhưng lại làm cho hắn lùi lại vài bước, trên cái trán còn có chút đau.
“Anh…anh…anh dĩ nhiên làm ra chuyện không bằng cầm thú như vậy, tôi…tôi muốn nói cho chị Vi!”
Trong đầu Long Yên Nguyệt đều nghĩ rằng bản thân là bị đối phương vũ nhục, nước mắt không ngừng chảy ra, đôi vai cũng rung lên nhè nhẹ.
“Cô…cô nói bậy bạ gì đó? Buổi tối ngày hôm qua xảy ra chuyện gì, tôi cũng không biết, là cô đưa tôi tới nơi này.”
Lâm Bắc Phàm thiếu chút nữa hộc máu, mặc dù bản thân đối với cô nàng này cảm thấy hứng thú, nhưng chung quy vẫn không thể thừa dịp đối phương hôn mê mà cùng đối phương phát sinh ra chuyện gì? Đây không phải là một chút thú vị cũng không có sao?
“Anh nói bậy, người nào mang anh đến nơi này?”
Long Yên Nguyệt hung hăng trừng mắt nhìn hắn một ací.
“Chẳng lẽ không phải là cô mang tôi tới nơi này?”
Lâm Bắc Phàm hỏi một câu.
“Nơi này? Chẳng lẽ là tôi đem cô tới nơi này?”
Long Yên Nguyệt nhìn thoáng qua căn phòng này một lại, lại nhìn hắn một chút, lúc này mới chợt nhớ lại, buổi tối ngày hôm qua dường như đúng là bản thân mang hắn tới khách sạn này, lại còn cởi hết quần áo dính đầy máu trên người hắn ra, giúp hắn tỉ mỉ lau hết toàn thân, ngay cả con quái vật lớn của nam nhân kia cũng không có lưu lại, lại còn giúp hắn thay một cái quần lót mới tính, chính bởi vì nguyên nhân này, mới làm cho hai má của nàng ửng hồng cả buối tối, trái tim đập loạn cả lên, chỉ là sau đó do quá mệt mỏi, cho nên cũng quên chuyện gì xảy ra, chỉ nhớ rõ bản thân tắm nước nóng sạch sẽ, cuối cùng nằm bên cạnh hắn ngũ thiếp đi, ai biết được một giấc tỉnh đây, hai người dĩ nhiên đều đắp chung một cái chăn, mà cái chăn của nàng đã sớm bị nàng đá xuống dưới giường. Nàng nghĩ tới đây, có chút xấu hổ thấp giọng nói:” Là tôi đem anh vào bên trong khách sạn này, làm sao vậy, chẳng lẽ anh không nhớ rõ buổi tối ngày hôm qua phát sinh chuyện gì sao? Nếu không có tôi, chỉ sợ anh đã có thể bị chảy máu cho đến chết rồi.”
Sau khi nàng nghĩ thông suốt, ngay lập tức lại không thèm nói lý.
Trên cái trán của Lâm Bắc Phàm đã có thêm mấy đạo hắc tuyến, cô nàng này cũng quá cường hãn đi?
Hắn vào buổi tối hôm qua hiển nhiên không phải là thiếu máu mà ngất đi, vốn chỉ là muốn chiếm chút tiện nghi, ai biết được cả ngày bận rộn, sau khi tinh thần được thả lỏng, liền mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, hiển nhiên biết bản thân cũng không có cùng đối phương phát sinh quan hệ thân mật gì, chỉ là nghe thấy nàng ta nói như vậy, phảng phất như bản thân chiếm tiện nghi vậy.
“Tôi bị thương? Tôi làm sao có thể bị thương?”
Lâm Bắc Phàm rất vô sỉ phản bác lại một cái, phảng phất như bản thân là bất tử tiểu cường vậy. Chỉ là cánh tay phải, trước ngực cùng bắp chân trái ba chỗ này đều bị băng bó dày, có thể thấy là hắn đã bị thương, chỉ là không phải bị người khác chém trúng, mà làn hắn vì ứng phó với chuyện phát sinh tối qua, mà cố ý chém mình ba đao, mặc dù không có quá nghiêm trọn, chỉ thoạt nhìn tàm tạm mà thôi, cũng đủ lừa gật những người khác.
“Thiết, buổi tôi ngày hôm qua anh bị chém bi thẻm như vậy, còn ở nơi này đánh rắm!”
Long Yên Nguyệt rất không thích trừng mắt liếc đối phương một cái. Bất quá buổi tối hôm qua sau khi nhìn thấy ba vết đao đáng sợ dữ tợn trên người đối phương, nước mắt của nàng không ngừng chảy xuống, trong lòng khó chịu không thôi.
Vì mình mà hắn không để ý tới an toàn của bản thân, tinh thần như vậy chẳng lẽ còn chưa nói rõ hay sao?
Long Yên Nguyệt bình thường mặc dù chẳng muốn suy nghĩ mấy vấn đề này, nhưng hiện tại ngẫm lại, những chuyện mà Lâm Bắc Phàm đã làm đối với mình, dường như đúng là rất nhiều, đầu tiên là giúp mình tìm lại súng đã mất, sau đó lại còn cứu mình từ trong tay sát thủ, còn lúc bản thân sắp bị người ta làm nhục, liền đem hai người Tống Kiến Quốc cùng Tống Nhân Hóa đánh chết, hiện tại vì bản thân mà bị thương nặng như vậy, cái này không phải chỉ hai câu cảm ơn đơn giản mà có thể nói rõ được.
Lâm Bắc Phàm cúi đầu nhìn ba chỗ bị thương của mình một chút, lúc này mới kêu lên:” Là chỗ này bị thương? Chỉ là không lưu ý, bị bọn họ chạm nhẹ một cái, không tính là bị thương, cho dù là mấy trăm người tôi cũng không để vào mắt, ai yêu, chỉ là đầu tôi đúng là có chút choáng, ta trước tiên phải ngủ một lát, ngủ một lát!”