Lãng Tích Hương Đô – Chương 334: Chương 334: Bạch Minh Phong – Botruyen

Lãng Tích Hương Đô - Chương 334: Chương 334: Bạch Minh Phong

Cả đám Lâm Bắc Phàm hơi sửng sốt, không ngờ rằng đột nhiên xuất hiện một người, bọn họ đều quay đầu lại nhìn.

“Ê, anh là ai? Chẳng lẽ không biết gõ cửa? Biết lịch sự không?”

Cả đám Triệu Phong đều thấy đối phương rất là kiêu ngạo, trong lòng liền thấy bất bình, hận không thể cho người này một đạp.

Người thanh niên này là một trong những người đến coi buổi trình diễn của Bạch Nhạc Huyên ngày đó, cũng ngồi trong hàng khách quý. Ngay hôm nay người này mặc một bộ đồ màu trắng, tràn ngập sức sống dị thường. Dung mạo của người này anh tuấn vô cùng, mang theo nụ cười nhàn nhạt, tựa hồ như có một khí thế kỳ lạ, giống như là đối mặt với thiên quân vạn mã, mà trong nháy mắt cũng có thể tiêu diệt được.

Người này dựa lên trên tường, khoanh tay trước ngực, cười nói: “Tôi thấy cửa phòng của các người không khóa, cho nên mới đẩy cửa đi vào, thật là xin lỗi, mục đích của tôi rất đơn giản, muốn đến mang hai nàng đi!”

“Cái gì? Mang hai nàng đi?”

Trương Minh Thắng mở to mắt ra nhìn, kêu lên: “Anh không phải là lão đại của họ chứ?”

“Khụ khụ, theo lý thuyết thì đúng là vậy!”

Người thanh niên ngượng ngùng nói.

Trương Minh Thắng trừng to mắt hét lên: “Anh làm cái gì vậy? Có hai cô nàng đanh đá này làm thủ hạ, chẳng lẽ anh mở hộp đêm? Đàn ông cũng có thể làm tú bà được sao?”

“Phụt!”

Người thanh niên kia thiếu chút nữa đã hộc máu, thân thể run lên, thiếu chút nữa trượt vai té xuống đất.

Cái tên Trương Minh Thắng này đúng là danh bất hư truyền, ngay cả những lời này mà cũng nói ra được, nhưng mà anh ta dường như đã sớm biết đức hạnh của đối phương, cho nên tuy rằng tố chất thừa nhận hơi yếu, nhưng mà cũng có chuẩn bị tâm lý trước.

Lâm Bắc Phàm thấy đối phương quen mắt, nhất thời nghĩ không ra, nhưng mà, sau một hồi suy nghĩ, lập tức nhớ ra đối phương là ai, trên mặt liền xuất hiện nụ cười vui vẻ: “Thì ra là anh, thật không ngờ chúng ta lại gặp ở đây!”

“Ồ? Cậu biết tôi?”

Người thanh niên hơi sửng sốt, hứng thú nhìn Lâm Bắc Phàm.

Lâm Bắc Phàm nhún vai, đi đến hướng anh ta, nói: “Không nhận ra, nhưng mà trong buổi biểu diễn của Bạch Nhạc Huyên, chúng ta đã gặp nhau rồi, hơn nữa trước đó chúng ta cũng đã gặp mặt, nếu như tôi đoán không lầm, anh chính là anh hai của Bạch Nhạc Huyên,a Bạch Minh Phong, không biết tôi có nói sai hay không?”

Hắn nói ra những lời này xong, toàn trường ồ líp pồ lên một tiếng: “Cái gì? Hắn ta là anh trai của Bạch Nhạc Huyên Bạch Minh Phong à?”

Bọn họ há to mồm ra, đủ để nhét trứng gà vào.

Bọn họ làm sao mà nghĩ rằng sẽ gặp anh trai cũa Bạch Nhạc Huyên tại đây? Cái này đúng là bất ngờ.

Người thanh niên này chính là anh trai của Bạch Nhạc Huyên, Bạch Minh Phong. Mấy ngày trước vừa mới trở về kinh thành, thứ nhất là vì muốn gặp em gái, thứ hai là muốn xem người mà em gái giới thiệu là dạng người gì, ai mà ngờ vừa mới về kinh thành liền nghe tin Kiều Duyên bị đánh, và người đánh tựa hồ là người mà em gái mình thích, cho nên anh ta cũng bắt đầu có hứng thú với người tên Lâm Bắc Phàm, muốn nhìn xem người này rốt cục có bản lĩnh gì, mà có thể chiếm lấy trái tim của em gái, ai mà biết được càng điều tra, càng kinh ngạc, thật không ngờ người thanh niên thoạt nhìn không có chút danh tiếng gì, lại có địa vị lớn như vậy.

Đánh chết con trai thị trưởng và thĩ trưởng, chỉ vì một người con gái.

Đem một em gái xã hội đen ra khỏi cục cảnh sát, làm chấn động toàn bộ Nam Thành, ngay cả cục trưởng cục cảnh sát cũng không có biện pháp can thiệp, chỉ là vì em gái xã hội đen kia.

Đánh Kiều Duyên nửa sống nửa chết trước mặt cảnh sát, cũng chỉ vì em gái của mình.

Chỉ ba chuyện này thôi, cũng đủ làm cho đời một thằng đàn ông huy hoàng không tắt, trở thành vốn khoác lác của bản thân, càng không cần phải nói những chuyện mà anh ta biết được sâu hơn, ví dụ như là đoạt quán quân tại giải đấu thần bài ở Las Vegas, còn có chuyện đối phương tay không chụp lấy viên đạn.

Một người đàn ông như vậy, sao có thể chỉ là một bảo vệ bình thường? Cái này ít nhiều gì cũng nói không thông, nhưng mà, anh ta cũng biết rằng trên đời này có rất nhiều siêu nhân không thích nổi tiếng, chỉ thích cuộc sống cam chịu mà thôi.

Bạch Minh Phong nghĩ đến đây, khóe miệng hơi nhếch lên, trong ánh mắt lộ ra nụ cười.

Một người đàn ông như vậy, khẳng định sẽ nổi tiếng toàn thế giới, trở thành sự quan tâm cao độ của quốc gia, nhưng tại sao lại quen biết với em gái mình? Anh ta cũng không trách Lâm Bắc Phàm đi đến dâu phong lưu đến đó, lưu tình để lại, không công bằng với em gái mình, bởi vì theo anh ta thấy, một người đàn ông có năng lực và bản lĩnh càng lớn, thì đàn bà bên cạnh càng nhiều, cũng không có gì đáng trách, chỉ là em gái của mình có tính cách lương thiện, không có bất kì tâm địa gì, nếu như vậy thì có thể đấu lại những người phụ nữ khác của hắn không? Sau này chẳng phải là chịu thiệt sao?

“Cậu đoán không sai, tôi là Bạch Minh Phong, là anh trai của Bạch Nhạc Huyên!”

Bạch Minh Phong cười nói.

Lâm Bắc Phàm đoán đối phương là Bạch Minh Phong, thật ra cũng có đạo lý, đầu tiên là hai cô gái này lại là thủ hạ của người ta, hơn nữa người ta cũng không có ác ý, mà trong những người mình biết, tựa hồ ngoại trừ anh trai của Bạch Nhạc Huyên ra, thì chẳng có ai ở trong quân đội cả, cho nên hắn đã đoán được tám chín phần đối phương là Bạch Minh Phong rồi.

Hắn cũng cười, giơ tay lên nói: “Quả nhiên là Bạch đại ca, mời vào trong ngồi!”

Hắn thấy cả đám Trương Minh Thắng còn đứng ngơ ngác, lập tức đá họ một cái, sau đó nhìn về hướng hai cô gái.

“A… cởi trói, cởi trói!”

Bọn họ giật mình, vội vàng chạy đến cởi trói cho hai cô gái.