Hai cô gái làm sao mà ngờ sẽ gặp phải thủ đoạn vô lại như vậy? Không có bất kì chiêu thức gì, cũng không có bất kì kỹ thuật gì, những cái sử dụng đều là chiêu thức hạ lưu bậc ba, đánh lén, bóp vú con gái, mò xuống giữa quần, cắn người…. tùy tiện làm một chiêu thôi cũng rất là mất mặt rồi, nhưng mà những chiêu thức này khiến cho các nàng dù có một thân bản lĩnh cũng không thể có biện pháp gì, dù sao thì bốn năm người kết hợp lại thì dĩ nhiên có sức lực lớn hơn các nàng, hơn nữa trong tay các nàng không có vũ khí, điều này làm cho các nàng ít nhiều gì cũng có cảm giác luống cuống tay chân, tức giận đến nổi mặt trắng bệch, hận không thể cho đám người này đi chết đi.
Trên người của đám Trương Minh Thắng đều đầy bụi đất, nhìn thế nào cũng giống như bị người ta cưỡng hiếp vậy, mười mấy người mà lại không thể khống chế được hai cô gái, cái này nếu mà truyền ra ngoài thì bọn họ làm sao lăn lộn được ở kinh thành nữa? Bọn họ không quản hình tượng mặt mũi nữa, lao đến hướng hai cô gái, khống chế các nàng lại, nhìn cảnh tượng này tự nhiên cảm thấy mất mặt cho đàn ông.
Lâm Bắc Phàm thấy cả đám đột nhiên dũng mãnh như vậy, ngay cả một chút mệt mỏi cũng không có, cũng không muốn phá hư tâm tình đang tốt đẹp của mọi người, cho nên thẳng thắn đứng một bên, nhìn bọn họ hỗn chiến, đồng thời nhún vai, truyền âm nói chuyện với Tiểu Kim: “Hai con nhỏ này không mang theo vũ khí khác?”
Tiểu Kim nằm một cục trong túi quần của hắn kêu lên: “Lão đại, vừa rồi pháp lực của tôi tiêu hao quá độ, thật sự là không nhìn ra cái gì cả, trời ơi, đường đường là một con rồng cao quý mà lại lưu lạc đến trình độ này, nếu mà truyền ra ngoài, chảng phải sẽ khiến long muội muội thương tâm sao? Các nàng khẳng định sẽ cho rằng các phương diện của tôi đều hạ thấp, thật sự rất đáng buồn!”
Nó tự nhiên khóc nức nở lên, nghe giọng vô cùng bi thương.
Rồng vốn là một sự tồn tại kinh khủng, nhưng mà bây giờ pháp lực của nó đã mất hết, sau này làm sao mà lăn lộn?
Lâm Bắc Phàm chớp mắt, mặc kệ đối phương diễn trò, hai tay ôm ngực dựa vào hành lang, đứng xem cảnh tượng trước mặt.
“A, tao bắt được rồi, mau cho nó biết lợi hại đi!” Trương Minh Thắng nhào đến, hai tay ôm chặt lấy cái eo của một cô y tá, vừa kêu lên, kết quả là bị cô gái này hung hăng đá cho một cái, lại chạm vào vết thương cũ, làm cho hắn kêu thảm thiết, thân thể mất cân bằng, thế là, cái thân hình hơn một trăm ký của hắn ngã xuống, đè lên cô y tá, khiến cho nàng ta thiếu chút nữa nghẹt thở mà chết.
“Cái tên mập chết tiệt này, mau buông ra!”
Thân thể của cô y tá dù sao cũng nhỏ bé, làm sao mà chịu nổi nguyên một ngọn núi khổng lồ này? Nhất thời cảm thấy hô hấp của mình khó khăn, nghẹn đến đỏ mặt, cả người run lên, giơ hai tay lên hung hăng bóp cổ đối phương.
“Cái… cái con gái mẹ mày, dám… dám bóp cổ tao… tao liều mạng với mày!”
Trương Minh Thắng bị đối phương bóp cổ làm cho khó thở, mặt đỏ lên, hai bàn tay của hắn cũng liều lĩnh chộp đến cái cổ trắng của đối phương.
Sức lực của cô y tá rõ ràng là mạnh hơn Trương Minh Thắng gấp mấy lần, nhưng mà thể trọng của Trương Minh Thắng lại gấp hai lần nàng, hai người bóp cổ lẫn nhau, lăn qua lăn lại trên mặt đất, ai cũng không phục, ai cũng muốn bóp chết đối phương, trong khoảng thời gian ngắn không phân thắng bại, làm cho những người chung quanh đều trừng to mắt.
“Ê ê ê, Trương ca, anh ôm chặt một chút, em… em dùng dây trói nó lại, ơ? Ai có dây? Nhanh kiếm dây trói lại, đừng để nó chạy!”
Triệu Phong và Trịnh Dũng hai người vội vàng chạy đến, muốn dùng dân để trói cô y tá này lại, nhưng mà tìm mãi cũng không thấy dây đâu, tức đến nổi dậm chân ngó quanh.
“Đúng rồi, dùng dây nịt, dùng dây nịt trói lại, cái đó còn chắn hơn dây thường nữa!”
Từ Chính và vài người khác đang đối phó với cô y tá bên này, nhìn thấy bọn họ sắp thành công, vội vàng kêu lên.
Triệu Phong nghe vậy, gật đầu nói: “Cái chủ ý này không tồi, dùng dây nịt, Trương ca, anh cố gắng lên!”
Hắn liền cởi dây nịt của mình ra, ai mà ngờ vừa rút dây nịt ra khỏi quần, thì cái quần dài cũng bị tụt xuống đất, để lộ ra cái quần lót đường viền hoa, tuy rằng là quần lót của nam, nhưng mà nhìn cũng có vẻ rất gay.
“A? Khụ khụ…” Những người khác vừa nhìn liền hộc máu, ai mà ngờ tiểu tử này lại mặc cái quần lót kinh dị này.
Trịnh Dũng sờ sờ mũi, cười không ngừng nói: “Hèn chi Triệu Phong lại có thói quen cất giữ quần lót của đàn bà, thì ra là vậy…” Bọn họ đều cười xấu xa lên, quên cả nguy hiểm còn đang ở trước mặt.
Triệu Phong làm sao mà ngờ quần dài của mình lại tụt xuống? Bị chọc quê làm cho mặt của hắn đỏ lên, căm tức chỉ bọn họ, rống lớn: “Các người ít nói nhảm con mẹ nó lại đi, lão tử còn không phải là vì giúp các người khống chế hai con nhỏ này sao, các người mà còn nói nữa, tôi sẽ không giúp…” Nói xong, liền chuẩn bị kéo quần lên.
“Đừng, đừng, nhanh trói con nhỏ này lại, đừng để nó chạy!”
Trịnh Dũng cười làm lành nói.
Triệu Phong thẳng thắn ném cái quần dài của mình qua một bên, chỉ mặc cái quần lót đường viền hoa đi đến trước mặt cô y tá đang vật lộn với Trương Minh Thắng, nhưng mà hắn còn chưa đến gần đã bị cô ta đá cho một cái vào thằng nhỏ, nhất thời ôm lấy nó, kêu la thảm thiết.
Trịnh Dũng vội vàng lao đến chụp lấy cái dây nịt trong tay của Triệu Phong, nhào đến chổ cô y tá, kêu lên: “Trương ca, anh đừng lộn xộn, em trói nó lại cho, ôi, con gái mẹ mày, dám đá lão tử à, một hồi lão tử cho mày biết lợi hại!”