Lãng Tích Hương Đô – Chương 330: Chương 330: Hỗn chiến – Botruyen

Lãng Tích Hương Đô - Chương 330: Chương 330: Hỗn chiến

Lâm Bắc Phàm vẫn luôn cảnh giác cao độ, mặc dù thấy hai cô gái này là y tá, nhưng mà vẫn giữ sự cảnh giác ở múc 100%, hơn nữa từ trên người hai cô y tá này hắn đã nhìn ra một chút manh mối.

“Bốp bốp!”

Hai cô y tá này vừa móc súng lục ra, còn chưa kịp nổ súng, thì đã bị hắn đá bay rồi.

“A, các nàng, các nàng là sát thủ?”

Cả đám Từ Chính đều trừng to mắt, hô lên.

Lâm Bắc Phàm kêu lớn: “Các người còn chờ gì nữa? Nhanh ngăn họ lại!”

Thân ảnh của hắn như tia chớp, lão thẳng đến hưởng hai cô y tá.

“Mau, mau cản hai nàng lại, đừng để hai nàng lấy được súng!”

Trương Minh Thắng bị tiếng hét của Lâm Bắc Phàm làm cho giật mình, vội vàng kêu lên, giơ lấy cánh tay không bị thương của mình, lao thẳng đển chố hai cô y tá này.

Những người khác làm sao mà ngờ hai cô y tá nũng nịu xinh đẹp dễ thương này lại là sát thủ? Nếu không phải vừa rồi có Lâm Bắc Phàm phản ứng nhanh, đá bay súng trong tay hai người đi, thì sợ rằng bọn họ đã chết thêm vài mạng, cả đám nhất thời nổi giận, trừng to mắt ra, quên cả nguy hiểm, lao về hướng các nàng.

“Con ** chó, dám nổ súng với bọn tao, thật to gan, một hồi lão tử không đis chết mày là không được… ôi, đau quá, bảo bối của lão tử bị mày phá rồi!”

Hai tay của Từ Chính ôm chặt lấy chân của một người, vừa dùng sức kéo vừa chửi, nhưng mà lại bị chân phải của đối phương đá một phát vào giữa hai chân, làm cho hắn lấy tay ôm lấy tiểu đệ đệ, nhảy tưng tưng như một con cóc.

“Mọi người bắt hai con nhỏ này lại, đừng để nó chạy!”

Trịnh Dũng cũng liều mạng vọt đến, hai tay mở rộng ra túm lấy phía sau của một cô y tá, nhưng mà khi ôm lại thì phát hiện ra có hai khối thịt mềm mềm, bóp nhẹ một cái, phát hiện ra không có áo ngực, cảm xúc cực kỳ sảng khoái, làm cho hắn thiếu chút nữa đã rên thành tiếng, nhưng mà ai ngờ cô y tá này không hiền, túm lấy tay của hắn, bẻ một vòng, rồi vung chân đá một phát làm cho cả người của hắn bay đi, lao như tên lửa về phía trước.

“Vèo….”

“Bốp!”

Trinh Dũng té cái rầm xuống đất, cách vị trí ban đầu khoảng năm mét, sau khi chạm đất bằng mông xong, hắn dùng tay ôm kín cái mông của mình luôn, ngất ngây nửa ngày không dậy nổi.

Những người khác thấy hai cô gái này lợi hại như vậy, cũng không dám ỷ y nữa, nhưng mà nghĩ rằng hai người cũng chỉ là hai cô gái, bản lĩnh căn bản là không cao, cho nên cả đám đều xoa tay và tìm chổ đánh lén.

Hai cô gái này làm sao mà ngờ kế hoạch của mình lại bị Lâm Bắc Phàm phá hoại? Kế hoạch ngay từ đầu của các nàng có lẽ là dùng súng bắn chết năm sáu người, còn những người kia thì sẽ không còn là đối thủ của các nàng nữa, như vậy thì các nàng sẽ hoàn thành nhiệm vụ, cuối cùng rời khỏi kinh thành. Nhưng mà bây giờ phải đối mặt với mười mấy tên côn đồ vô sỉ hạ lưu như vậy, trong lòng mặc dù cảm thấy không đáng, nhưng mà cũng có chút phiền phức. Các nàng nhìn thoáng qua nhau một cái, rồi gật đầu, thi triển hết bản lĩnh của mình, đá về hướng bọn họ hơn mười mấy cước, đạp cho ba tên xông vào đầu tiên là Trương Minh Thắng, Triệu Phong và Phó Cách văng đi ba bốn mét, rồi đấu với những người còn lại, nhanh chóng khiến cho đối phương bầm mặt bầm mũi.

Lâm Bắc Phàm nhân cơ hội này nhặt hai khẩu súng màu đen nho nhỏ lên, trên miệng xuất hiện một nụ cười như không có, giơ súng lên, chỉ vào hai người các nàng, cười nói: “Giơ tay lên!”

“Muốn chết!”

Thân thể của hai cô gái co rụt lại, lăn về hướng hắn, đồng thời đá chân phải ra, còn một người thì gạt ngang hai chân của hắn.

Lâm Bắc Phàm biến sắc, thật không ngờ tốc độ của đối phương lại nhanh như vậy, hắn vội vàng lui về sau vài bước, bắn liên tục bốn năm viên về hướng hai nàng, nhưng trong lúc hắn nổ súng, hai nàng đã nhanh chóng lăn đi tranh dạn.

Con mẹ nó, hai con nhỏ này cũng hơi bị ghê!

Lâm Bắc Phàm nhìn thấy công phu của hai cô gái này xong, trong lòng cũng không nhịn được nói thầm một câu, sau đó liên tục lui về sau vài bước, hai tay đồng loạt nổ súng, bắn tất cả đạn còn sót lại ra, nhưng mà, không có sự trợ giúp của Tiểu Kim, thì kỹ thuật của hắn quả thật là không tệ vì quá tệ, không bắn trúng các nàng không nói, còn xém làm cho đám Trương Minh Thắng bị thương.

“Ôi, lão đại, sao thuật bắn súng của anh cùi bắp quá vậy? Tại sao lại bắn về bọn em? A, cứu mạng…” Mười mấy người chạy trối chết, rất sợ bị Lâm Bắc Phàm làm “liên lụy”.

Hai cô gái nhanh chóng né đạn trước mặt hắn, sau đó chia ra hai bên trái phải tấn công hắn.

Lâm Bắc Phàm liên tục bắn, nhưng phát hiện ra đạn đã hết sạch không còn một viên, vội vàng ném hai khẩu súng vào mặt của các nàng, đồng thời hai chân đạp mạnh, cả người lao tới, đá vào chân nhỏ của các nàng, tốc độ cực nhanh, có thể nói là như sấm tới.

Hai cô gái không ngờ rằng đối phương lại dùng súng hết đạn làm vũ khí, tuy rằng không sợ, nhưng mà gần như vậy bị ném trúng thì ít nhiều gì cũng bị tổn thương, các nàng vội vàng tránh né vật thể bay không xác định kia, nhưng mà, đúng lúc này, cước của Lâm Bắc Phàm đã đến, các nàng giật mình, chuẩn bị lui về phía sau, thì phát hiện ra dưới chân đã bị đá trúng, nhất thời làm các nàng gục xuống.

Mười mấy người kia nhìn thấy cơ hội đến, đều hô to vài tiếng, sau đó lao lên.