Trong văn phòng của Mục Nghiên Kỳ.
Lâm Bắc Phàm cùng Mục Nghiên Kỳ cách nhau khoảng hai mươi centimet, bốn mắt nhìn nhau tóe lửa.
Thời gian chầm chậm trôi qua.
Lâm Bắc Phàm chỉ cảm thấy mình như người đẹp bị cởi sạch đồ, bị ánh mắt của đối phương nhìn hết từ trên xuống dưới, kiểu ánh mắt tham lam muốn chiếm đoạt làm cho hắn thấy cực kỳ khó chịu, nội tâm thấp thấp thỏm thỏm không yên.
Đối phương chẳng lẽ muốn xxoo mình ngay trong văn phòng? Như vậy mặc dù có chút ***, nhưng cũng quá thô bạo phải không? Hơn nữa đối phương xinh đẹp như vậy, chẳng lẽ trong lòng có gì đó không đúng, một nữ vương thích vui đùa? hắn trong đầu đã hiện ra một hình ảnh khó coi, hắn bị lột sạch như con cừu non, còn đối phương tay cầm còng tay, nến, roi da, nhìn về phía hắn đi tới “Anh, anh, đầu hàng, nếu như em ức hiếp anh, hy vọng em dịu dàng một chút, anh vẫn còn zin!”
Lâm Bắc Phàm đột nhiên ra vẻ đau khổ như thể hắn là một cô gái mười lăm mười sáu tuổi, đối mặt với một người đàn ông lực lưỡng, trong lời nói còn mang theo chút cảm giác hy sinh.
“Xi!”
Mục Nghiên Kỳ thiếu chút nữa thì thổ huyết, trên thế giới này tại sao còn có người như vậy chứ?
Chính mình chỉ là muốn đến gần xem cái tên mà tổ chức mình để ý là người thế nào, không ngờ hắn lại liên tưởng đến chuyện khác, thật đúng là vô sỉ.
Lâm Bắc Phàm hai mắt nhắm nghiền, vẻ mặt thương cảm, thấp giọng nói: “Em tới đi, mỗi người đàn ông đều phải có lần thứ nhất như vậy, không thể giãy dụa thì chỉ còn cách cố gắng mà hưởng thụ thôi!”
“Anh, anh tên khốn này, anh nói bậy bạ gì đó?”
Mục Nghiên Kỳ cáu giận nâng nhấc chân lên đá hắn.
“Ôi, em làm gì vậy? Còn có cái kiểu lạm dụng tình dục như thế này sao? Thật đúng là quý hiếm”.
Lâm Bắc Phàm kêu đan thảm thiết.
Lạm dụng tình dục?
Mục Nghiên Kỳ trừng mắt nhìn hắn thiết chút nữa muốn nôn ra.
Ở trong nhóm hành động đặc biệt là như vậy, chưa từng có ai dám nói với cô như vậy. Cái tên khốn này lại nói mình có xu hướng lạm dụng tình dục, nói vậy lẽ nào không khiến cô điên lên?
Mục Nghiên Kỳ, ngươi là số một của đội hành động đặc biệt, ngươi là một người phụ nữ mạnh mẽ, tuyệt đối không thể yếu thế trước mặt hắn.
Mục Nghiên kỳ im lặng, trong bụng lẩm bẩm vài câu, trên mặt mỉm cười nói: “Lâm Bắc Phàm, lần này bảo anh tới đây là có chút chuyện nhỏ muốn thương lượng với anh”.
“A? Hóa ra không phải là quy tắc ngầm, làm mình sợ muốn chết.
Lâm Bắc Phàm cố ý vỗ vỗ lồng ngực, ra vẻ lo lắng hãi hùng, ra vẻ thiếu chút nữa mình bị…
“Anh…”
Mục Nghiên Kỳ dường như muốn đánh cho hắn một trận.
Tên này vô sỉ như vậy? hắn lại có thể nói đến quy tắc ngầm, một từ thịnh hành đến vậy.
Lâm Bắc Phàm tùy tiện túm lấy cái ghế ngồi xuống, tùy tiện nói: “Đã không phải quy tắc ngầm, vậy thì anh yên tâm rồi, em nói xem, rốt cuộc tìm anh có chuyện gì? Anh là một công dân lương thiện, nên không làm những chuyện nguy hại cho quốc gia, cho nên em không được dùng những từ ngữ thẳng thắn, nghiêm túc làm anh rối lên”.
Mục Nghiên Kỳ bị đối phương làm cho chết lặng, ngoại trừ muốn đánh vỡ đầu hắn ra, còn muốn dìm hắn xuống nước, cho hắn chết chìm trong sự cáu giận.
Hắn sao có thể vô sỉ như vậy? So với những kẻ thù mà mình từng gặp còn vô sỉ hơn nhiều.
Hắn là công dân lương thiện? Công dân lương thiện mà dám dùng xẻng đánh chết thị trưởng sao?
Mục Nghiên Kỳ hít một hơi thật sâu, cố nén giận, tận lực không cùng hắn tranh cãi. Cô ngồi trở lại vị trí của mình, trên khuôn mặt trắng nõn hiện ra một nụ cười tươi tắn: “Tôi chưa giới thiệu nhưng có lẽ anh đã biết tôi, giờ đây tôi giới thiệu qua, tôi là Mục Nghiên Kỳ, hiện thuộc đội hành động đặc biệt cục an ninh quốc gia, biệt hiệu là số 1!”
“Đội hành động đặc biệt cục an ninh quốc gia?” Lâm Bắc Phàm hơi sững sờ.