Lãng Tích Hương Đô – Chương 247: Chương 247: Cường đạo cũng tới – Botruyen

Lãng Tích Hương Đô - Chương 247: Chương 247: Cường đạo cũng tới

Đêm khuya.

Sau khi Lâm Bắc Phàm tìm được vị trí của Liêu Thiên Cửu, lúc này mới triển khai thân ảnh, giống một con quỷ, nhanh chóng chạy tới biệt thự quy mô không lớn lắm đó.

“Lão đại, số người trong biệt thự đúng là không ít,, tầng một có mười sáu người, tầng hai có tám người, bản lĩnh của hai tư người này cũng không tệ, tên Liêu Thiên Cửu đó, hình như ở phòng thứ ba bên trái tầng hai, bên cạnh hắn không có ai cả. Nếu anh không muốn kinh động tới những người này, e là rất khó làm được”.

Tiểu Kim dùng pháp lực của mình nhìn lướt một lần biệt thự phía trước, tự thuật lại tình hình bên trong.

Lâm Bắc PHàm cười rất thâm hiểm: “Hai tư người, xem ra chúng ta phải giở chút thủ doạn mới được, he he, cường đạo tới rồi”.

Hắn tiện tay nhặt một đoạn gỗ mục to như cánh tay, rón ra rón rén đi về phía cổng biệt thự.

“Gâu gâu…” thấy bốn con chó ngao Tây Tạng đã phát hiện ra bóng hắn, sủa nhặng lên.

Lâm Bắc Phàm tức giận tới trợn trắng mắt: “Sao mày không nói ở cửa còn có chó hả?”

Tiểu Kim bỗng giận chửi ầm lên nói: “Mấy con chó hoang này lại kêu loạn lên trước mặt ta, thật không nể mặt ta, im cho ta”.

Nó phóng thẳng ra một luồng kim quang, bốn con chó ngao Tây Tạng lập tức khẽ kêu lên một tiếng thảm thiết, mềm nhũn nằm trên mặt đất. Lúc này Tiểu Kim mới cười ngượng ngùng: “Lão đại, cái này, cái này là sai lầm, em chỉ lo nhìn người, không để ý bên trong còn có mấy con chó ngao Tây Tạng, hay là em giúp anh kiểm tra kỹ một chút là được rồi, ba bước phía trước anh có ba con kiến nhỏ, bên phải có sáu con kiến lớn, mười hai bước phía trước có bảy con muỗi đang đánh nhau, đường cống ngầm gần phía sau anh còn có mấy con chuột, chúng hình như đang làm động tác thân mật gì đó” Lâm Bắc Phàm chẳng buồn để ý tên vô lại này, nhẹ nhàng đi vào trong biệt thự, lại thấy một ngọn đèn lớn trong đại sảnh của biệt thự đột nhiên sáng trưng, hù hắn biến sắc, vội vàng nghiêng người né sang một bên.

“Ta***” Mấy con chó chết kia kêu ầm ĩ cái gì? Khiến ta không ngủ được”.

Một người đàn ông tức giận nói.

“Lão Tứ, ngươi qua đó xem thử, bây giờ là thời kỳ quan trọng, đừng để người nào xông vào” Một người đàn ông khác lớn tiếng nói. Chính trong lúc này, cửa đại sảnh ở tầng một của đại sảnh bị đẩy ra, một người đàn ông vạm vỡ hơn ba mươi tuổi***nửa người trên, sải bước từ bên trong ra, trên mặt còn có vẻ bất mãn, hình như rất khó chịu với mấy con chó ngao Tây tạng đã làm phiến giấc ngủ của mình. Hắn vừa nhỏ tiếng lẩm bẩm gì đó, vừa đi tới chỗ mấy con chó, lớn tiếng nói: “Mẹ kiếp, các ngươi….hai mắt hắn trừng lớn, như chuông đồng, nhìn bốn con chó ngao Tây Tạng nằm trên đất, thầm cảm thấy tình hình có điều bất ổn. Chính lúc hắn đang muốn lớn tiếng la lên, một bóng người đã lao tới phía sau hắn, côn gỗ rắn chắc hung hăng đập tới gáy hắn. “Bang”

Một tiếng đánh rất trong, người đàn ông đó chỉ cảm thấy sau gáy tê rần, hoa mắt, cả người đã mềm nhũn ngã trên đất, ngay cả phản kháng cũng không có.

Lúc này Lâm Bắc Phàm mới chỉnh lại tóc rất phong cách, nhỏ tiếng nói: “Bọn họ, chẳng qua cũng thế này thôi”.

Tiểu Kim suýt nữa ói máu, nếu không phải đối phương không hề có chút cảnh giác nào, e rằng bọn họ còn phải hao phí chút công phu.

“Này, Lão Tứ, xảy ra chuyện gì thế?”

Trong đại sảnh tầng một biệt tự truyền tới giọng một người đàn ông khác.

Sắc mặt Lâm Bắc Phàm thay đổi, vội vàng vỗ Tiểu Kim trong túi quần một cái, Tiểu Kim vội vàng giả giọng nói: “A, không sao, mấy con chó chết này vừa đánh nhau, làm ta giật mình, ngày mai sẽ lôi chúng ra ngoài làm thịt, cho chúng không quấy rầy ta ngủ nữa”.

Hắn học được giọng của người đàn ông đó, nghe cũng không sai biệt lắm.

Người đàn ông kia cũng không nghì ngờ gì, mà cười sảng khoái một tiếng: “Đó là chó ngao Tây Tạng chính cống mà anh Liêu bỏ bao tiền mua về, nếu ngươi dám giết chúng ăn thịt, anh Liêu không tháo ngươi thành tám khối mới lạ, thật không biết mấy ngày nay anh Liêu vì sao tinh thần không tập trung, còn mang về mấy con chó ngao Tây Tạng này”.

Tiểu Kim lại nói bậy theo: ” Cái gì mà chó ngao Tây Tạng, tôi vừa nhìn là biết giả, nhưng nấu rượu mận, mùi vị chắc chắn rất tuyệt”.

Lâm Bắc Phàm nghe mà toát mồ hôi lạnh, tên này quả thực là muốn dụ người đàn ông đó ra, đúng là rỗi việc.

Quả nhiên, người đàn ông đó vội vàng thấp giọng nói: “Lão Tứ, ngươi đừng ăn nói bậy bạ, để Liêu ca biết được, chắc chắn sẽ không tha cho chúng ta, ngươi mau vào ngủ một lát đi, không biết mấy ngày nay Liêu ca có chuyện gì, tối nào cũng bảo mấy người chúng ta trực ban, nói cái gì sợ có người tới báo thù anh ấy, thật không biết ngoài bang Hồ Điệp mới nổi ra, còn ai là đối thủ của chúng ta nữa” Tiếng nói phía sau hắn càng lúc càng nhỏ, có chút mơ hồ không rõ, hình như cũng có vẻ oán giận Liêu Thiên Cửu, đơn giản là cắt xén tiền lương của họ, giảm bớt thức ăn của họ, hạn chế tự do của họ, vv.. dù sao đều là những thứ liên quan tới lợi ích của bản thân họ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.