Lãng Tích Hương Đô – Chương 246: Chương 246: Tôi là một bảo vệ nghèo – Botruyen

Lãng Tích Hương Đô - Chương 246: Chương 246: Tôi là một bảo vệ nghèo

Lâm Bắc Phàm thấy bộ dạng tức giận của Phùng Vĩ Kiện, tâm trạng tất nhiên cực kỳ vui rồi, hắn vốn cũng không phải loại tốt gì, không thể để người khác giương oai trước mặt mình, bây giờ thấy tình địch của mình tức giận như vậy, tâm trạng tất nhiên không thể tốt hơn rồi, suýt nữa rên lên, còn muốn rên rỉ vài khúc ca, điều tiết không khí nữa cơ.

Hôm nay đúng là ngày đẹp, xem ra thời tiết ngày mai chắc chắn rất đẹp, khí trời trong xanh, quang mây, trời trong, nắng ấm.

“Phùng Vĩ Kiện, bây giờ Tô gia loạn cả lên, đang làm thế nào giải quyết chuyện của ngươi và Tình Nhi, ôi, xem ra giữa tôi và Tình Nhi còn chênh lệch rất lớn, anh mới là người chồng thật sự của cô ấy. ngoài có thể chúc phúc cho hai người ra, tôi còn có thể nói gì nữa chứ? Xã hội này chính là như vậy, không tiền, không quyền, đâu có tư cách lấy vợ? Kết hôn xây dựng trên cơ sở vật chất, không tiền, lấy gì mà sống? Lấy gì để bảo vệ vợ mình? Lấy gì để nuôi dưỡng con cái? Một bảo vệ nghèo không có gì như tôi, sau này cũng chỉ có thể sống một mình thôi”.

Lâm Bắc Phàm rất giả bộ tỏ ra vẻ chán chường tới cực điểm, giống như tràn đầy tuyệt vọng và thất vọng với thế giới này. Tay phải hắn nhẹ vỗ trên bả vai Phùng Vĩ Kiện, khẽ lắc lắc đầu, sau đó vượt qua đối phương, tiếp tục đi về phía trước.

Phùng Vĩ Kiện nghe thấy Lâm Bắc Phàm nói như vậy, vốn nên tung tăng như chim sẻ, vô cùng vui sướng, nhưng bây giờ lại giống như ăn phải ruồi bọ, buồn nôn nói không nên lời. Mình lao lực mọi chuyện, còn không tiếc bảo cha mình dùng thủ đoạn này cướp Tô Tình Nhi từ trong tay Lâm Bắc Phàm về, nhưng ai biết được lại lấy về một cô gái đã bị người khác chơi đùa, cảm giác này thật khó chịu.

Lâm Bắc Phàm lắc đầu, thở dài một hơi: “Điều bi ai lớn nhất của đời người không phải hai người cách xa ngàn dặm, mà là rõ ràng yêu thương nhau, nhưng không thể bên nhau tới cuối cùng. Phùng Vĩ Kiện, anh mạnh hơn tôi nhiều, tôi hy vọng anh có thể chăm sóc tốt cho Tình Nhi. Có lẽ dây là chút chuyện cuối cùng tôi có thể làm cho Tình Nhi. Tôi và cô ấy có duyên nhưng không phận, không thể bên nhau được”.

“Người, ngươi…” Sắc mặt Phùng Vĩ Kiện trắng bệch, toàn thân không ngừng run lên.

Mình thành cái gì thế này? Chăm sóc tốt cho Tình Nhi, giống như mình là trạm thu mua đồ đã qua sử dụng vậy. Trong lòng Lâm Bắc Phàm cười thầm mãi không thôi: “Tên Phùng Vĩ Kiện này chắc chắn sẽ bị mình chọc cho tức chết, ha ha……..”

Tốn bao công sức, lấy một cô gái bị ta chơi đùa rồi, trong lòng hắn chắc chắn khó chịu? Nếu mình tiếp tục nói bậy, hắn có lăn đùng ra đây không? Mình thật muốn nhìn tình cảnh hắn ói máu ra đây quá, cuối cùng là nằm bệnh viện, thế công lao của mình cũng không nhỏ.

Tiểu Kim cũng rất xấu xa truyền âm nói: “Lão đại, anh đúng là quá thâm hiểm, khiến Tiểu Kim vô cùng khinh bỉ, nhưng chuyện chơi đùa với hắn thế này, em thích, anh nói tiếp đi, em thật muốn nhìn thấy bộ dạng thêm thảm của hắn”.

“Cái này, không tốt lắm? Tôi là con người rất lương thiện”.

Lâm Bắc Phàm giả bộ truyền âm nói.

“Nhưng anh muốn cô gái của anh bị hắn cướp đi sao? Anh muốn cô gái của anh lên giường với hắn sao? Anh muốn cô gái của anh*** với hắn sao? Ngô Tam Quế người ta có thể vì Trần Viên Viên mà nổi giận, dẫn binh lính Thanh nhập thành, lẽ nào anh không thể vì cô gái của anh, giáo huấn tình địch của mình sao? Anh có còn là đàn ông không?”

Tiểu Kim ngôn từ chính nghĩa truyền âm tới.

Trán Lâm Bắc Phàm thêm mấy vệt đen, chỉ là chút chuyện nhỏ, hà tất liên hệ tới Ngô Tam Quế làm gì? Ngô Tam Quốc người ta nói thế nào cũng là một thân vương, thân phận hiển hách bày ra đó, muốn bao nhiêu oai phong có bấy nhiêu, mình chỉ là một bảo vệ quèn.

Hắn ho khan vài tiếng, quay người, có chút xấu hổ nhìn Phùng Vĩ Kiện: “Phùng tiên sinh, tôi còn chút việc, quên không nói với ngài, việc này, việc này, tôi vẫn thật là không tiện nói”.

“Ngươi…..nói!”.

Phùng Vĩ Kiện nghiến răng nghiến lợi.

“Anh cũng biết tôi là một bảo vệ nghèo, lương hàng tháng chẳng có mấy đồng”.

Lâm Bắc Phàm chớp chớp mắt rất vô tội, như đứa trẻ ngoan trong nhà mẫu giáo.

“Chuyện này tất nhiên tôi hiểu, lương của bảo vệ đúng là không cao lắm”.

Phùng Vĩ Kiện không biết đối phương nói như vậy có ý gì, nhưng nghĩ ngợi thân phận của mình, lại nghĩ tới công việc của đối phương, trong lòng không hiểu lại có thêm vài phần đắc ý và kiêu ngạo.

Con người mà, chính là phải tự biết mình, một bảo vệ nhỏ sao có thể so sánh với mình chứ?

Lâm Bắc Phàm xấu hổ nói: “Hôm đó tôi và Tình Nhi nhất thời hồ đồ, xảy ra chuyện không đáng xảy ra, nhưng lúc đó chúng tôi không mang tiền gì, nên cũng không mua bao cao su gì, cứ như vậy làm mấy lần, sau này cũng không thực hiện biện pháp tránh thai nào, nên lỡ ngày nào đó Tình Nhi có bầu, vậy anh hãy tha thứ”.

“Ầm”.

Gáy Phùng Vĩ Kiện ầm một tiếng rồi nổ tung, dáng người run lên bần bật, suýt nữa té trên đất.

Mình không chỉ phải lấy một cô gái bị người ta chơi đùa, còn phải chăm sóc con người ta?

Kiểu cắm sừng này cũng quá mức rồi thì phải? hắn tức tới mặt trắng bệch, toàn thân khẽ run lên, liên tục nói: “Ngươi, ngươi, ngươi,…..”

Khả năng ăn nói vốn lưu loát của hắn sau khi gặp phải đối phương vô lại này cũng biến thành á khẩu không thốt lên lời được.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.