Phòng khách lần nữa lại chìm trong yên lặng.
Ngoài tiếng hít thở ra, không hề có âm thanh nào khác. Ai cũng biết chuyện này một khi bại lộ ra, sẽ tạo ra ảnh hưởng thế nào. Đầu tiên bệnh viện do Tô Kiến nam sáng lập ra sẽ vì chuyện này mà danh dự giảm sút, không chỉ ảnh hưởng tới lượng khách, thậm chí sẽ bị bên trên điều tra xuống. Ngoài đóng cửa ra, cũng không còn cách nào khác, mà người bạn đó của ông cũng sẽ bị liên lụy tới. Đây không còn nghi ngờ gì nữa chính là một chuyện kinh thiên động địa, khiến Nam Thành rơi vào rung chuyển, chẳng trách lại khiến Tô Kiến Nam khó xử như vậy.
Sắc mặt Tô Tình Nhi trắng bệch, cơ thể khẽ run lên, thấp giọng nói: “Tại sao, tại sao lại như vậy?”
“Bọn họ, bọn họ mở miệng là tám triệu, ba, ba sao có thể đồng ý yêu cầu như thế được? Mọi người cũng biết, rất nhiều viện phí ở bệnh viện của ba đều thấp hơn rất nhiều so với những bệnh viện khác, ngoài phát lương cho bác sỹ và y tá ra, hoàn toàn không còn lại bao nhiêu tiền, ba đâu có tiền đền bù cho họ?”
Tô Kiến Nam như đứa trẻ làm sai chuyện, thấp giọng nói.
“Tám, tám triệu? Bọn họ bị điên à? Nói gì thì đó cũng chỉ là sự cố điều trị, sao có thể đồi bồi thường tám triệu? Nói cho cùng, có được mấy chục vạn (nhân dân tệ) đã là đủ rồi, bọn họ đúng là giậu đổ bìm leo”.
Hai con mắt của lão béo trừng lớn, như một đôi chuông đồng, ngay cả tròng mắt cũng suýt nữa rơi ra ngoài.
“Nhưng bác sỹ trưởng kia là một người thân thích xa của tôi, hơn nữa là do sai lầm của ông ấy, mới khiến bệnh nhân chết thảm, nên bệnh viện phải gánh toàn bộ trách nhiệm, ông Tô sợ dính dáng tới tòa án, không tốt cho danh tiếng của bệnh viện, nên cuối cùng mới nghĩ tới giải quyết cá nhân, ai biết được chuyện càng lúc càng nghiêm trọng, bây giờ lại vì chuyện này mà ảnh hưởng tới chuyện lớn cả đời Tình Nhi”.
Mẹ Tô Tình Nhi cũng thở dài một cái, buồn bã nói. Nếu người đó không phải bà con xa của mình, nói không chừng sự việc còn có cơ xoay chuyển, nhưng lúc đó sao mình có thể không nghĩ tới hậu quả của chuyện này chứ? Bây giờ trong lòng bà cũng vô cùng hối hận. truyện được lấy tại TruyenFull.vn
Sắc mặt bốn ông lão cũng rất khó coi, ai có thể ngờ tới đột nhiên chuyện tranh chấp này? Bốn người họ đều có chút bản lĩnh, ở Nam Thành cũng coi như lời nói có trọng lượng, nhưng nếu chuyện này lan truyền ra ngoài, không thể khống chế được.
Khóe miệng Lâm Bắc Phàm khẽ nhếch lên, lộ ra nụ cười khó hiểu, giữ cả eo thon của Tô Tình Nhi ngồi trên ghế sofa, nâng chén rượu trước mặt khẽ nhấm một ngụm, không khỏi cười nói: “Rượu ngon, nếu cháu đoán không nhầm, đây chắc là rượu nho Pháp năm 80, có chút niên đại, giá trên thị trường cũng không thấp, xem ra bình thường bác trai cũng hơi xa xỉ”.
Mấy người họ đều ngây người, đối phương có phải là kẻ ngốc không? Bây giờ sắp loạn rồi, hắn vẫn còn tâm trạng thưởng rượu, lẽ nào cậu ta không sợ vợ mình bị cướp đi sao? Bọn họ nếu không phải hiện giờ tâm trạng bực bội, giận một nỗi không thể cho hắn một trận. Lòng Tô Tình Nhi càng lạnh lẽo, như rơi vào hầm băng vạn trượng. Trước kia còn tưởng rằng đối phương còn an ủi mình vài câu, ai biết được ngay chút ý cũng không có, thấp giọng nức nở nói: “Lâm Bắc Phàm, lẽ nào, lẽ nào em thật sự khiến anh khó chịu như vậy sao? Nếu như vậy, anh hà tất phải tới nhà em chứ?”
Lâm Bắc Phàm đột nhiên thốt ra một câu: “Ông Phùng không phải nói cho chúng ta thời gian bốn ngày sao? Thời gian bốn ngày đó tới rồi sao?”
“Anh, anh có ý gì vậy?”
Tô Tình Nhi ngẩn người.
“Kỳ hạn bốn ngày vẫn chưa tới, chúng ta sao phải tự mình làm khó mình, nói không chừng tới lúc đó sẽ có kỳ tích xảy ra thì sao?”
Trên mặt Lâm Bắc Phàm lộ ra nụ cười bí hiểm.
Tô Tình Nhi lập tức mặt hiện lên nụ cười vừa mừng vừa lo: “Anh, anh lẽ nào có cách sao?”
Mấy người Tô Kiến Nam cũng vẻ mặt ngạc nhiên nhìn Lâm Bắc Phàm, cậu ta chỉ là một bảo vệ, lẽ nào đúng là có cách giải quyết chuyện lớn thế này sao? Nếu như vậy, còn cần tới mấy lão gì này làm gì?”
Lâm Bắc Phàm lại lắc lắc đầu: “Anh, anh hết cách”.
“Sặc”.
Đã có vài người suýt ngã gục xuống đất.
Ngươi không có cách nào, vậy hà tất phải giả bộ ở đây? Khiến mọi người cụt hứng như vậy?
Ánh mắt vốn vui mừng của Tô Tình Nhi bỗng ảm đạm đi rất nhiều, thấp giọng nói: “Em còn tưởng anh có cách có thể giải quyết chuyện này, ai biết được anh cũng không có cách giúp em, xem ra ngoài cách gả em cho Phùng Vĩ Kiện, không còn sự lựa chọn nào khác rồi”.