Sau khi cúp điện thoại xong, Lâm Bắc Phàm sờ sờ mặt của mình, ánh mắt như muốn nói: “Tiểu Lâm ca thật quá thông minh, mỗi lần đều có thể giải quyết mọi chuyện dễ dàng, xem ra sau này mình cũng nên cho người khác cơ hội biểu hiện, không thể đoạt hết danh tiếng của họ được, nếu không mình sẽ bị oánh chết mất!”
Tiểu Kim trực tiếp che lỗ tai lại, lười nghe đối phương chém gió.
Lâm Bắc Phàm làm sao mà không biết động tác của Tiểu Kim? Hắn âm thầm chửi mắng đối phương vài câu, lúc này mới vuốt mũi, bực bội kêu lên: “Tuy rằng bọn họ bây giờ không đối phó lại Liêu Thiên Cửu, nhưng mà chúng ta cũng không thể để cho những tên khốn nạn này sống yên ổn được? Chúng ta có nên cho chúng một chút giáo huấn không?”
Tiểu Kim lập tức buông lỗ tai ra, kiêu ngạo la lên: “Đúng vậy, lão đại, chúng ta chạy đến chổ của tên Liêu Thiên Cửu kia, giết sạch đàn ông của chúng, hiếp sạch đàn bà của chúng, cướp sạch hết tài sản của chúng, hắn dám làm vậy với lão đại, quả thật là không coi anh ra gì, thật sự không thể nhịn, chúng ta không thể nhẫn nhịn nữa!”
Xem ra nó đã sớm chuẩn bị rồi, dù sao mấy bữa nay cũng rất buồn chán.
Trên trán Lâm Bắc Phàm xuất hiện vài giọt mồ hôi, Tiểu Kim biến thành bạo lực như vậy từ bao giờ?
Mình tựa hồ chỉ nghĩ muốn cướp đoạt một chút tài sản của Liêu Thiên Cửu mà thôi, chứ đâu có nghĩ rằng sẽ phóng hỏa giết người gì đâu.
Nhưng mà một người một rồng tựa hồ như có chung nhận thức rồi, vì thế trong phòng bảo vệ thì thầm to nhỏ với nhau, lâu lâu vang lên vài tiếng cười tà ác, làm cho những cô phục vụ bên ngoài nghe thấy, không nhịn được run lên, sợ Lâm Bắc Phàm đột nhiên nhào ra, “tử hình” các nàng ngay.
Một cô gái lãnh diễm đứng trên mái nhà của một cao ốc ở Nam Thành, hưởng thụ làn gió nhẹ thổi qua, theo nàng thấy thì cái thành phố này cũng không quá lớn, trong lòng không biết đang suy nghĩ cái gì.
Trên khuôn mặt trắng như ngọc của nàng, một mắt đen bắn ra từng đạo quang mang cơ trí, cặp môi hồng nhuận khiêu gợi hấp dẫn, làm cho người ta hận không thể cắn vào một cái, nàng mặc một bộ áo da bó sát người, thân thể hấp dẫn hiện lên lả lướt, tràn ngập một sự mê hoặc chết người, làm cho người nhìn có cảm giác không đứng đắn, tựa hồ giống một sát thủ lạnh lùng.
Một thành phố nho nhỏ như vậy mà dĩ nhiên lại gặp một cao thủ như thế, điều này làm cho các nàng phải coi trọng thành phố này.
Nàng giơ bàn tay mảnh khảnh của mình lên, nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen của mình, lẩm bẩm: “Lâm Bắc Phàm? Tôi thật sự muốn đấu với người thanh niên này, xem hắn rốt cục có lợi hại như trong băng ghi hình không?”
Nàng ta phảng phất giống như nhìn thấy một món đồ chơi yêu thích vậy, khóe miệng lộ ra một nụ cười hấp dẫn.
Thân ảnh của nàng chợt lóe, liền biến mất trên mái nhà.
…………………………………………..
“Cho mày năm kết bia, một chai rượu đỏ, không được đòi hỏi nữa!”
“Lão đại, anh đang lừa gạt, anh vơ vét tài sản, trong nhà của Liêu Thiên Cửu khẳng định có nhiều tiền, mà anh chỉ cho tôi một chút, giống như tôi đang xin cơm của nah vậy, tôi mặc kệ!”
“Trong nhà hắn nhiều tiền? Hắn ta đã bị chúng ta lừa đi mấy trăm triệu rồi, còn nhiều tiền sao? Có thể có được mấy trăm đồng đã là không tồi rồi, mục đích của chúng ta là quấy rối, chứ không phải đến lấy tiền, chúng ta là giữ gìn chính nghĩa, chứ không phải ăn trộm!”
“Tôi mặc kệ, mười kết bia, năm chai rượu đỏ, yêu cầu của tôi đã rất thấp rồi!”
Tiểu Kim không khách khí kêu lên.
“Mày… mày… được, tao đáp ứng mày, nhưng mà đến lúc đó động tác của mày phải nhanh một chút, đừng để cho người ta phát hiện, nế không, chúng ta sẽ bị quốc gia truy nã đấy!”
Lâm Bắc Phàm cuối cùng cũng không biết nói gì với vật nhỏ, nhưng mà ở lâu với nó một thời gian, cũng có chút tình cảm, cho nên đối với chút yêu cầu này cũng không để vào mắt.
Tiểu Kim dùng sức gật đầu, nói: “Lão đại, cái này anh ye6un tâm, có Tiểu Kim tôi ra tay, tôi bảo đảm là sẽ khiến cho Liêu Thiên Cửu không còn một cắc, về phần những thứ đồ trang sức kia, tôi cũng phải lấy hết, hắc hắc, cái này chúng ta chia đều sao?”
Lâm Bắc Phàm nhẹ nhàng búng tay một cái, cười gian nói: “Thành giao!”
Trong lòng hắn đã âm thầm cúng điếu cho đối phương rồi, xem ra tối nay Liêu Thiên Cửu sắp công bố phá sản lần hai.
“Hắc hắn, buổi tối hôm nay chúng ta phải làm cho hắn phá sản, làm cho hắn mặc quần lót ra đường!”
Tiểu Kim cười âm hiểm nói.
Lâm Bắc Phàm phát hiện ra mình ngày càng vô sỉ, ngay cả thủ đoạn này mà cũng có thể dùng, hắn đang muốn thương lượng kế hoạch với Tiểu Kim, thì bỗng nhiên nghe điện thoại vang lên, vội vã nghe máy: “Lâm Bắc Phàm, là tôi!”
Đối phương là một cô gái, và nói chuyện rất không khách khí.
“Cô? Cô là ai?” Lâm Bắc Phàm bị lời nói của đối phương làm cho hồ đồ, không biết là ai nữa.