Hôn Trộm 55 Lần – Chương 715: Vợ chồng Lục Kiều (11) – Botruyen

Hôn Trộm 55 Lần - Chương 715: Vợ chồng Lục Kiều (11)

Cho dù động tác của Hứa Gia Mộc rất nhanh, nhưng trang giấy vẫn bị cháy một
cái lỗ nhỏ.

Nghiêng đầu, xuyên qua kính xe, Hứa Gia Mộc thấy Kiều An Hảo và Lục Cẩn Niên
một trước một sau đi đến trước cửa nhà, lúc Lục Cẩn Niên nhập mật khẩu, không
biết Kiều An Hảo nói gì đó, ngược lại tự mình mím môi rồi cười khúc khích,
chọc cho Lục Cẩn Niên vươn tay, vuốt nhẹ tóc cô, sau đó mở cửa ra.

Cũng không có lập tức đóng cửa, anh có thể nhìn rõ hai người đứng trước cửa,
Lục Cẩn Niên cuối xuống thay Kiều An Hảo tháo giày, rồi cầm một đôi dép đến
trước mặt cô, lúc Kiều An Hảo đổi giầy, còn nhón chân hôn lên hai bên má của
Lục Cẩn Niên, rõ ràng khiến cho Lục Cẩn Niên hơi khựng lại, sau đó liền đưa
tay ra, nắm lấy cánh tay của Kiều An Hảo, kéo tới trước mặt mình, bộ dáng muốn
hôn xuống, kết quả lại bị Kiều An Hảo cầm hoa che ở phía trước, làm người sau
giật mình, rồi bỏ chạy vào nhà.

Có vẻ tâm tình của Lục Cẩn Niên rất tốt, đứng trước cửa, chăm chú nhìn theo
Kiều An Hảo chạy đi mấy giây, mới đổi giày, thuận tiện đóng cửa lại.

Hứa Gia Mộc ngồi trong xe, lúc này mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó cúi đầu, tầm mắt rơi vào chỗ kí tên trên văn kiện phân chia tài sản
trong tay.

Tuy rằng là bản photocopy nên chữ viết không được rõ ràng lắm, nhưng anh vẫn
có thể nhận ra ba chữ rồng bay phượng múa, là tên của Lục Cẩn Niên.

Tay anh nắm xấp giấy tờ bắt đầu run rẩy, sự tình đã qua một ngày một đêm,
nhưng anh luôn cảm thấy như là đang nằm mơ, tại sao đột nhiên, mọi chuyện lại
biến thành như vậy?

Rõ ràng trước kia khi anh gặp Lục Cẩn Niên, liền cười hì hì tiến tới gọi anh
hai.

Rõ ràng trước kia mỗi lần Kiều Kiều nhìn thấy hắn, đều ôn nhu nở nụ cười yếu
ớt kêu anh Gia Mộc.

Tại sao đột nhiên, đột nhiên, anh không thể đối mặt với hai người bọn họ nữa
cơ chứ?

Hứa Gia Mộc ở trong xe, ngồi nhìn chằm chằm mấy tờ giấy hồi lâu, mới khởi động
xe, chậm rãi chạy ra khỏi Cẩm Tú viên.

Lúc này vừa vặn là thời điểm tan tầm, trên đường phố Bắc Kinh xe chạy đông
nghịt, một giây trước đạp chân ga, một giây sau phải phanh lại, Hứa Gia Mộc mù
quáng đi theo dòng xe vừa đi vừa nghỉ, cuối cùng do quá xuất thần, thế nhưng
***ng vào đuôi xe phía trước, cũng may không nghiêm trọng lắm, đối phương là xe
taxi, lo công việc bị chậm trễ, chỉ yêu cầu nói chuyện riêng, mở miệng muốn
một ngàn đồng, anh cũng không cò kè mặc cả, trả tiền, tiếp tục khởi động chiếc
xe đã bị hỏng một bên đèn, chạy lung tung không có mục đích.

Bóng đêm dần dần buông xuống, đến khi Hứa Gia Mộc phục hồi tinh thần lại, anh
phát hiện mình thế nhưng lái xe đến khu nhà Tô Uyển.

Anh sửng sốt một chút, cuối cùng vẫn đạp phanh, sau đó ngừng lại, nhìn chằm
chằm cửa nhà trọ, cả người có chút sững sờ.

Đây là nhà của Tống Tương Tư…Anh và cô đã tính toán xong cẩn thận, cũng phải
năm, sáu tháng rồi chưa gặp mặt… Hẳn là cô sống rất tốt, thời gian trước ở
trong một bữa tiệc, còn nghe nói có Đài Truyền Hình tổ chức tiết mục nghệ
thuật giải trí muốn mời cô làm ban giám khảo, ra giá chừng một trăm triệu!

Hứa Gia Mộc mở cửa xe, bước ra, đứng dựa vào xe nhìn chằm chằm tòa nhà Tống
Tương Tư ở một hồi, bên cạnh bỗng có một chiếc xe bảo mẫu ngừng lại, Hứa Gia
Mộc giống như có một dự cảm, đột nhiên quay đầu, qủa là nhìn thấy Tống Tương
Tư từ trong xe bước ra, cô cũng không có chú ý tới anh, bộ dáng vẫn cao ngạo
khinh người như trước kia, người đại diện ngồi trong xe không ngừng dặn dò, cô
thấy phiền liền phất tay, giày cao gót đạp xuống, đi đến phía cửa nhà trọ.