Hôn Trộm 55 Lần – Chương 683: Tin nhắn trong điện thoại di động (41) – Botruyen

Hôn Trộm 55 Lần - Chương 683: Tin nhắn trong điện thoại di động (41)

Editor: Skinny Cat

Nói xong, mẹ Kiều còn xoay lại vỗ vai trấn an Kiều An Hảo: “Kiều Kiều đừng sợ,
có chú và thím ở đây, ngược lại thím muốn xem thử bà ta sẽ làm thế nào!”

“Không phải con nhỏ đê tiện này thì còn có thể là ai!” Lúc này Hàn Như Sơ
giống như đã mất đi lý trí.

Mẹ Kiều nghe Hàn Như Sơ mắng một câu “con nhỏ đê tiện” thì hoàn toàn nổi giận:
“Hàn Như Sơ, miệng mồm của bà dơ bẫn quá đi, bà dám nói ai đê tiện hả?”

“Tôi cho bà biết, cho dù chính là Kiều Kiều phát ra đoạn ghi âm này, thì thế
nào? Bà đã gây ra chuyện thương thiên hại lý như vậy, còn sợ bị người ta biết
sao? Bà cho rằng Kiều gia dễ bắt nạt lắm phải không hả?”

Mẹ Kiều và Hàn Như Sơ tranh cãi, khiến không ít người chung quanh ở ngoài quan
sát nhìn ngó.

Hứa Vạn Lý đã rời chỗ ngồi đứng lên, đi tới, nói với ba Kiều: “Ông xem, nhiều
người nhìn như vậy, lỡ có chuyện gì thì sao, chúng ta trở về rồi hãy nói?”

Đừng nhìn bình thường tính cách mẹ Kiều ôn hòa và dịu dàng, chuyện gì cũng để
ba Kiều quyết định, nhưng ở một số thời khắc, nếu bà không muốn lui bước, ba
Kiều cũng không dám trêu vào bà.

Huống chi, bà có quan hệ máu mủ thân thiết với Kiều An Hảo hơn ba Kiều, vả lại
mẹ Kiều cũng không phải sai, vợ mình đang che chở cho cháu gái của mình, sao
ông lại không biết xấu hổ muốn đứng ra ngăn cản, tất nhiên chỉ nhìn mẹ Kiều mà
không lên tiếng.

Mẹ Kiều “A” một tiếng: “Về nói sau cái gì! Tôi nói cho các người biết, từ giờ
trở đi Kiều gia và Hứa gia, cắt đứt tình nghĩa, về sau không bao giờ có thể
lui tới nữa! Khi không vô duyên vô cớ khi dễ cháu gái nhà chúng tôi, các người
cho là Kiều gia chỉ ngồi không thôi à! Đánh vào mặt người khác, còn muốn người
khác quỳ xuống liếm chân, nghĩ hay lắm đó!”

Kiều An Hảo vốn đang rưng rưng nước mắt, khi nghe đến nửa câu nói sau của
thím, suýt nữa nhịn không được mà bật cười.

Thật không nghĩ tới, thím ngoài việc đi đánh bài, thậm chí ngay cả từ ngữ
Internet cũng có thể nói ra.

“Bà nghĩ rằng cháu gái nhà bà tốt lắm sao, cái con nhỏ đê tiện này, nó không
phải đã phụ lòng Gia Mộc nhà tôi sao?” Hàn Như Sơ đột nhiên giơ tay lên, chỉ
về phía Kiều An Hảo: “Đứa nhỏ của nó đáng chết, bởi vì đứa nhỏ đó của nó…”

“Đủ rồi!” Làm như Hứa Gia Mộc biết mẹ mình sắp nói ra điều gì, vốn vẫn luôn im
lặng trầm mặc, đột nhiên thô bạo rống lên, cắt đứt lời Hàn Như Sơ, sau đó đứng
phắt dậy, kéo cánh tay Hàn Như Sơ: “Rốt cuộc mẹ quậy đủ chưa, còn sợ chưa đủ
mất mặt đúng không?”

Hứa Gia Mộc nói xong, trực tiếp kéo mẹ mình, vẻ mặt hung dữ đi thẳng ra ngoài
cửa.

Thời điểm đi ngang qua bên cạnh Kiều An Hảo, bước chân của anh hơi khựng lại,
anh rất muốn ngẩng đầu nhìn Kiều An Hảo, nói với cô một tiếng thực xin lỗi,
nhưng anh không hề xoay mặt hay ngẩng đầu lên, cuối cùng cứ dừng lại một giây
như vậy, rồi lôi kéo mẹ mình đi thẳng ra.

Hứa Gia Mộc kéo Hàn Như Sơ ra khỏi “Bắc Kinh hội”, không thèm để ý mẹ mình vẫn
luôn miệng kêu la: “Gia Mộc, buông mẹ ra.”, đi thẳng đến trước xe của Hứa gia,
rồi mới ngừng lại.

Quản gia đang ngồi trong xe, nhìn thấy như vậy, vội vàng xuống xe: “Bà chủ,
cậu chủ, có chuyện gì vậy?”

Hứa Gia Mộc căn bản không để ý đến quản gia, trực tiếp mở cửa ra, đẩy Hàn Như
Sơ nhét vào trong, sau đó mới mở miệng: “Về nhà!”

Tiếp đó đóng rầm thật mạnh cửa xe lại.

Hàn Như Sơ vội vàng mở cửa ra: “Gia Mộc, con muốn đi đâu? Con không về nhà
cùng mẹ sao?”