Trên đời này, không cái gì có thể tổn thương được anh.
Cô chưa từng nghĩ muốn thương hại anh.
Nhưng, thời gian dài, cô làm tổn thương anh nhiều nhất.
Kiều An Hảo cảm thấy trong ngực giống như bị người ta cầm một cây dao dùng lực
khuấy động, đau đớn một đợt lại một đợt cuốn sạch mà đến, cuối cùng khiến cho
cô không nhịn được, cầm di động của Lục Cẩn Niên, ngồi chồm hổm trên mặt đất,
hu hu hu khóc lên.
Khoảng một lúc lâu sau, Kiều An Hảo ngừng tiếng khóc, cô hoảng hốt từ trên mặt
đất đứng lên, chạy về phòng ngủ, ở trong một mảnh bừa bộn lật tìm điện thoại
di động của mình, theo bản năng ấn gọi điện cho Lục Cẩn Niên, nhắc nhở cô số
điện thoại đã tắt máy, cô mới bỗng nhiên nhớ tới, lúc này Lục Cẩn Niên vẫn ở
trên máy bay.
Kiều An Hảo có chút ủ rũ buông cánh tay xuống, cầm di động trong phòng ngủ
đứng một lúc, lại đến thư phòng, cô một lần nữa ngồi trở về chỗ cũ lấy ra,
thấy bên trong chỉ có một tấm giấy kết hôn với một túi văn kiện, chần chờ một
chút, cầm túi văn kiện lên, mở ra, phát hiện bên trong là một thư phân tài
sản, Hoàn Ảnh Truyền Thông cùng với một chút cổ phần công ty anh giữ là của
cô, mà người tiếp nhận xí nghiệp Hứa thị chính là Hứa Gia Mộc.
Thư phân chia tài sản, là ký trước giao thừa, luật sư là anh luôn chọn vị luật
sư kia.
Nói cách khác, trước giao thừa, anh về nước… Kiều An Hảo nhìn vào ngày
tháng, vừa lúc ngày ký thư chia tài sản này, chính là mấy ngày cô quay bộ《Thần
kiếm》 kia.
Nói như thế, lúc trước trong tổ làm phim《Thần kiếm》, một lần cô gặp nguy hiểm
kia, thật sự chính là anh!
Chuyện anh đã từng thu mua Hứa thị, Hứa Gia Mộc với anh lật mặt, mà cô với anh
bởi vì Hàn Như Sơ từ bên trong gây khó dễ, mỗi người đi một ngả, nhưng đối với
anh mà nói, là cô từ bỏ anh.
Anh biết rõ, cô và Hứa Gia Mộc đều từ bỏ anh, nhưng anh vẫn để lại mọi thứ tốt
đẹp cho bọn họ.
Kiều An Hảo cầm thư chia tài sản kia, hốc mắt lại phiếm hồng.
Lục Cẩn Niên, thật ra ở trong lòng anh, ngoại trừ em ra, anh vẫn rất quan tâm
người em trai Hứa Gia Mộc này, đúng không?
Mặc dù không nói, nhưng anh thật sự rất muốn phần máu mủ tình than này, phải
không?
Nếu muốn, chúng ta sẽ hoàn thành.
Anh làm cho em nhiều chuyện như vậy, bây giờ đến phiên em vì anh làm một
chuyện rồi.
Bởi vì anh, em mới cảm nhận được ấm áp và hạnh phúc khi có người yên lặng bỏ
ra, như thế, em cũng muốn cho anh hưởng thụ một lần loại cảm giác này.
Kiều An Hảo nghĩ tới đây, nhìn bức thư chia tài sản kia, đáy mắt đột nhiên loé
lên một tia kiên quyết.
Hứa Gia Mộc gọi điện thoại khiến cho Kiều An Hảo tham gia bữa tiệc tối, nói là
tiệc từ thiện, thật ra là danh môn vọng tộc tìm một mánh khóe dễ nghe tổ chức
gặp gỡ.
Loại gặp gỡ này, từ lúc Kiều An Hảo lên mười sáu tuổi, cùng Kiều An Hạ đi theo
cha kiều mẹ kiều tham gia không ít.
Thật ra sự tồn tại buổi gặp mặt này, thoạt nhìn là quyên tiền làm việc thiện,
thực chất là biến thành khoe khoang, người đàn ông khoe tài sản, phụ nữ khoe
ra vẻ đẹp.
Năm đó Kiều An Hảo chỉ tham gia vài lần yến hội như vậy, liền bị một đám thiên
kim tiểu thư tuổi tác xấp xỉ trên yến hội ganh đua sắc đẹp hành hạ lại cũng
không muốn đi, ngược lại Kiều An Hạ tính cách rộng rãi hiếu chiến lại không
chịu thua, mỗi lần đều ăn mặc trang điểm xinh đẹp đi tham gia yến hội, nhiều
lần đều có thể toàn thắng trở thành tiêu điểm, thậm chí từ sớm, Kiều An Hạ còn
được bầu thành cô gái ưu tú nhất nhiều năm.
Yến hội tổ chức ở một hội sở có tên là “Bắc Kinh hội”, lúc Kiều An Hảo đến,
ngoài cửa đã dừng đầy các loại xe.