Hôn Trộm 55 Lần – Chương 658: Tin nhắn trong điện thoại (13) – Botruyen

Hôn Trộm 55 Lần - Chương 658: Tin nhắn trong điện thoại (13)

“Dù sao bạn trai của Lâm Thi Ý có thể lấy ra nhiều tiền như vậy, chứng minh
vẫn còn có chút khả năng…”

“Vấn đề là năng lực của bạn trai cô ấy mà sao em quan tâm đến vậy?” Lục Cẩn
Niên gắp một miếng thịt bò, vừa trêu chọc, vừa thoải mái nói, cắt đứt lời Kiều
An Hảo, khiến cho nửa câu sau mà cô muốn nói “Lỡ như trên thương trường gây
thêm thù oán cho anh thì làm sao bây giờ” nghẹn cứng ở cổ họng.

Kiều An Hảo nuốt ngụm nước miếng, nhìn Lục Cẩn Niên chằm chằm gần năm giây,
mới hiểu được ý tứ trong lời nói vừa nãy, đột nhiên ánh mắt trở nên sáng óng
ánh, khuôn mặt nhỏ nhắn áp tới gần: “Lục Cẩn Niên, không phải anh đang ghen đó
chứ?”

Lục Cẩn Niên đem tầm mắt từ miếng thịt bò đến trên mặt Kiều An Hảo, không nóng
không lạnh trừng mắt liếc nhìn cô: “Em thấy hạng đàn ông coi trọng loại đàn bà
như cô Lâm đó xứng cho anh ghen à?”

Ôi trời…rõ ràng là người ta đang trừng mắt, thế mà mình còn bị trừng đến tâm
tình tốt lên là sao?

Mặt mày Kiều An Hảo vui vẻ, bởi vì ăn ớt nên môi đặc biệt đỏ hồng hơi vểnh
lên: “Rõ rành là anh đang ghen mà, vì em nói bạn trai cô ta có năng lực mới
ăn…”

Chữ “dấm chua” của Kiều An Hảo còn chưa kịp nói, Lục Cẩn Niên trực tiếp nhét
miếng thịt bò vào miệng cô, lại một lần nữa ngăn lại lời nói của cô.

Kiều An Hảo nuốt miếng thịt bò, thì thấy gương mặt trắng nõn của Lục Cẩn Niên
có hơi ửng đỏ, cô nhịn không được ha ha cười, kết quả nhận lấy ánh nhìn chằm
chằm càng áp lực của anh, cô vội vàng cắn khóe môi, ngưng cười, nhưng mắt híp
lại cong thành hình trăng lưỡi liềm, cô như vậy, thoạt nhìn sống động mê
người, khiến cho Lục Cẩn Niên không nhịn được phải quay đầu đi, nhìn ra ngoài
cửa sổ, trên mặt càng đỏ, trở nên rõ ràng hơn.

Bất quá, cho dù chuyện lúc nãy Lục Cẩn Niên đã bảo đảm rằng không hề để ý, đáy
lòng của Kiều An Hảo vẫn có chút không xác định, lo rằng Lục Cẩn Niên bởi vì
mình nói những lời này, sẽ có thành kiến với mình, cho nên ăn xong một con tôm
cuối cùng trong chén, vẫn khôn khéo hỏi: “Lục Cẩn Niên, lúc chiều có phải em
hơi quá đáng không?”

Lục Cẩn Niên lột xong con tôm cuối, nhét vào miệng Kiều An Hảo, lấy khăn tay
ra, từ từ lau tay, miệng thì nói, giọng điệu nhẹ nhàng xen lẫn sự dung túng và
sủng nịch: “Anh không ngại em càng quá đáng.”

Anh thật sự không ngại em càng quá đáng.

Ngược lại, anh càng thích em quá đáng như vậy.

Anh yêu em, anh thích em, anh muốn cả đời ở với em…Đây là lời yêu thương đau
khổ triền miên nhất trong cuộc sống, tùy tiện nói ra một câu, cũng có thể
khiến người ta cảm động.

Nhưng Lục Cẩn Niên lại nói: “Anh không ngại em càng quá đáng.”

Kiều An Hảo nghĩ, đây tuyệt đối không phải là lời nói ngon ngọt, nhưng là câu
nói tốt nhất, ấm áp nhất mà cô nghe được trên thế giới này.

Tuy rằng cô không tin vào lời của Lâm Thi Ý, thế nhưng vẫn bị câu nói “Kết
hôn, ngay cả nhẫn cưới anh ta cũng chưa mua cho cô?” của Lâm Thi Ý, đã đâm vào
nơi mềm mại nhất trong trái tim cô.

Suốt đoạn đường đi từ khi rời khỏi trường quay, dưới đáy lòng cô vẫn luôn tự
nói với mình, Lâm Thi Ý muốn nhìn mình khổ sở, thì mình càng không thể khổ sở,
bằng không sẽ rơi vào tính toán của cô ta.

Huống chi, không phải chỉ là nhẫn cưới thôi sao?