Hôn Trộm 55 Lần – Chương 646: Giấy chứng nhận (19) – Botruyen

Hôn Trộm 55 Lần - Chương 646: Giấy chứng nhận (19)

Kiều An Hảo nghe thấy tiếng Lâm Thi Ý, hơi hơi cúi đầu, khóe môi gợi lên một
tia cười lạnh.

Hóa ra, không phải cô và Lâm Thi Ý bình yên vô sự, mà chỉ là trời yên biển
lặng trước cơn bão.

Trong khoảnh khắc Lâm Thi Ý mở miệng nói chuyện, Triệu Manh chợt sáng tỏ tại
sao kịch bản lại bị đổi thành như vậy, cô không thể bình tĩnh được như Kiều An
Hảo, hốc mắt trong chốc lát liền đỏ lên.

“Là chuyện kịch bản sao?” Lâm Thi Ý không quan tâm tới việc Kiều An Hảo và
Triệu Manh không để ý tới mình, vừa nói vừa mở kịch bản trong tay mình ra xem,
sau đó giả bộ giật mình: “Á, sao lại sửa kịch bản thành như thế này…”

Triệu Manh vốn đã không ưa Lâm Thi Ý, lúc này lại nghe thấy những lời giả mù
sa mưa của cô ta, cộng thêm kịch bản bị thay đổi hoàn toàn, liền xù lông không
nghĩ ngợi gì bật lại một câu: “Kịch bản bị sửa thành như vậy, chắc chắn có
người nào đó không biết xấu hổ động tay động chân sau lưng!”

Lâm Thi Ý vồn đang bình thản, bị Triệu Manh nói một câu trực tiếp như vậy,
biểu cảm liền trở nên khó coi: “Cô nói ai không biết xấu hổ hả?”

“Nói ai không biết xấu hổ, không phải trong lòng người đó rõ nhất sao?” Triệu
Manh cười lạnh một tiếng, ngoảnh đầu dứt khoát, thẳng tắp nhìn Lâm Thi Ý,
tuyệt không nể tình vạch trần chân tướng: “Sao? Dám ỷ vào sau lưng mình có đầu
tư mà thay đổi kịch bản nên không dám để tôi nói? Tới đây, nói cho mọi người
biết lần này mất bao nhiêu tiền mua chuộc biên kịch mới có thể sửa thành như
vậy?”

Lúc còn đi học, miệng lưỡi Triệu Manh cực kỳ lợi hại, lúc này nói dăm ba câu
khiến cho Lâm Thi Ý tức không nói nên lời, cuối cùng khẽ nở nụ cười, cầm kịch
bản trong tay ném “bốp” một cái lên bàn, không thèm để ý tới Triệu Manh, mà
nhìn về Kiều An Hảo: “Kiều An Hảo, cô cần gì phải như vậy? Trong cái vòng luẩn
quẩn này, quy tắc chính là như vậy, ai có tiền thì người đó có quyền, cô không
phục thì cũng có thể đi kiếm mấy ngàn vạn tiền đầu tư về, sau đó lại sửa lại
kịch bản, chứ đừng có vì lòng thấy bất công mà sai trợ lý ở đây chửi loạn.”

“Lâm Thi Ý, con mắt nào của cô nhìn thấy Kiều Kiều bảo tôi chửi người hả? Quả
nhiên mắt cô bị mù, nam nhân nhìn trúng cô cũng bị mù!” Triệu Manh hoàn toàn
bị cơn giận của Lâm Thi Ý làm cho u mê đầu óc rồi, lời nói căn bản không hề đi
qua đại não, đùng đùng tuôn ra một tràng: “Tôi nói cho cô biết, Lâm Thi Ý, cô
ở trước mặt người khác khoe ra bạn trai mắt mù của cô còn chưa tính, co lại
còn khoe trước mặt Kiều Kiều, cô không sợ bị mất mặt à? Người đàn ông của cô
không bằng một cọng lông người đàn ông của Kiều Kiều!”

“Còn nữa, cô mời cả tổ kịch uống trà chiều là đã cảm thấy có thể kiêu ngạo à?
Vậy tôi nói cho cô hay, đừng nói trà chiều, chỉ cần một câu của người đàn ông
của Kiều Kiều, tất cả mọi người trong tổ kịch có thể nghỉ phép có lương!”

“Đương nhiên còn có kịch bản, đừng nói thay đổi kịch bản, đến việc loại bỏ vai
diễn của cô cũng có thể, ồ, không, cắt đi vai diễn thì tính gì, còn có thể cho
bộ phim này ngừng quay luôn!”

Dáng vẻ Lâm Thi Ý như thể nghe được chuyện cười, cười nhạt một cái: “Khoác lác
thì ai mà chả biết? Nếu thật sự có bản lĩnh như vậy thì gọi điện kêu người đó
tới đây, chứng minh cho mọi người xem!”