Lục Cẩn Niên vốn bị câu “Chúng ta kết hôn đi” của Kiều An Hảo khiến đại não
không hoạt động được nữa, đang nghe lời kế tiếp của Kiều An Hảo thì bất chợt
khóe môi co rút hai cái, vẻ mặt trong nháy mắt trở nên bất đắc dĩ.
“Lục Cẩn Niên, chúng ta không thể để bảo bối sinh ra không có cha, có đúng hay
không. . . . . .”
“Kiều Kiều. . . . . .” Lục Cẩn Niên trong lúc bất chợt lên tiếng cắt đứt vẫn
còn cố gắng thuyết phục Kiều An Hảo.
Kiều An Hảo im lặng, nhìn Lục Cẩn Niên, vẻ mặt có chút lo lắng: “Ừ.”
“Em vừa mới nói gì?”
“Bảo bối. . . . . .”
“Không phải câu này, câu trước.”
“Cả đời. . . . . .”
“Lên một câu nữa”
“Không ai thèm lấy. . . . . .”
“Cũng không đúng, còn trước nữa.”
Kiều An Hảo nhăn trán, suy nghĩ một chút: “Chúng ta kết hôn đi?”
Kiều An Hảo vừa định tiếp tục hỏi “Có phải những lời này hay không ” , Lục Cẩn
Niên bất chợt giơ tay lên, vén tóc bay tán loạn của cô ra sau, giọng điệu nhẹ
nhàng chậm chạp rồi nói khẳng định: “Được.”
Trong nháy mắt Kiều An Hảo kinh ngạc.
Ngón tay Lục Cẩn Niên ở bên tai của cô nhẹ nhàng cọ xát hai cái: “Sẽ là lý do
này, chúng ta kết hôn.”
Dừng một chút, Lục Cẩn Niên giống như là đã quyết định gì đó, đưa tay trượt
xuống, sau đó nắm tay của cô: “Chúng ta về nước kết hôn bây giờ.”
Lục Cẩn Niên lôi kéo Kiều An Hảo đi tới sân bay, một đường lôi kéo cô đi tới
xe taxi đứng trước, đón một chiếc taxi, trở về khách sạn, rồi trở lại phòng
của mình, bỏ mấy thứ lung tung vào trong rương, sau đó liền cầm điện thoại di
động gọi điện thoại book vé máy bay, lại lôi kéo Kiều An Hảo xuống lầu, làm
thủ tục trả phòng, tính tiền, chận xe taxi, trở lại sân bay.
Lục Cẩn Niên đặt cùng chuyến chuyến bay với Kiều An Hảo, chờ đợi giống như
giày vò, đợi đến lúc bọn họ đến nơi, thời gian cất cánh chỉ còn lại không tới
nửa giờ, hai người vội vã qua quan thuế, kiểm an ninh rồi lên máy bay.
Hai người ngồi xuống, nịt chặt dây an toàn, cửa khoang máy bay thì đã tắt, bên
trong vang lên những điều quy định an toàn cần phải biết.
Kiều An Hảo vừa khóc vừa gào lâu như vậy, có lẽ mệt mỏi, máy bay cất cánh,
liền nhắm mắt lại ngủ.
Bên trong buồng máy bay, nhiệt độ hơi thấp, Lục Cẩn Niên gọi nữ tiếp viên hàng
không cho mượn một chiếc chăn mỏng, khoác trên người của cô, sau đó nhìn đến
trên mặt cô có đầy nước mắt.
Lục Cẩn Niên chăm chú nhìn mấy giây, liền rút khăn giấy ướt, động tác dịu dàng
chậm rãi lau sạch sẽ, lại nhìn chằm chằm cô hồi lâu, sau đó tầm mắt nhìn ra
phía ngoài cửa sổ, trời xanh mây trắng thượng.
Chúng ta kết hôn đi.
Không thể không thừa nhận, lúc cô nói ra năm chữ này, thật sự anh bị chấn động
rồi.
Dĩ ngã chi tính, quan nhĩ chi danh.*
*: Phụ nữ cổ đại khi lấy chồng đều theo họ chồng, nên ý này có nghĩa là: anh muốn lấy em về làm vợ.
Đại khái trên thế giới này, không có lý do gì bắt cô phải gả cho anh, nên càng
có có sức thuyết phục rồi.
Viết tên cô lên hộ khẩu của anh, từ đó về sau, anh đã có một gia đình, anh
không còn là người cô đơn, anh yêu cô nhiều năm như vậy, rốt cuộc cô đã thành
vợ của anh. . . . . . Điều kiện mê người cỡ nào, một giây phút này, trong đầu
óc anh đảo lộn rất nhiều rất nhiều lý do, lại không tìm được bất kỳ lý do có
thể từ chối.
Không thể không thừa nhận, anh kiên trì lâu như vậy muốn buông tay, nhưng bị
thuyết phục. . . . . . Cho dù đã cô đã khiến anh tổn thương nghiêm trọng,
nhưng trong miệng cô lúc nói ra muốn kết hôn, rõ ràng rành bị thuyết phục, bị
cảm động rồi.