Hôn Trộm 55 Lần – Chương 625: Lục Cẩn Niên, em mang thai (16) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hôn Trộm 55 Lần - Chương 625: Lục Cẩn Niên, em mang thai (16)

Đã từng vì Hứa Gia Mộc mà nói anh không xứng yêu cô, khiến anh không thể không
buông tay rời đi. Bây giờ lại quấn quít làm phiền đi theo anh từ Bắc Kinh tới
nước Mỹ, còn luôn làm chuyện giống như đang tuyên thệ chủ quyền ngay trước mặt
Lucy, gọi anh là ông xã, nói đã mang thai đứa bé của anh.

Rốt cuộc là cô muốn như thế nào?

Có thể là ánh mắt của Lục Cẩn Niên quá dọa người, khiến Kiều An Hảo theo bản
năng cúi đầu, né tránh ánh mắt anh, nhỏ giọng nói: “Em làm rơi ví tiền.”

Ví tiền cô thật sự đã bị mất, mặc dù là cô vứt nó.

Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm đầu xù xì của cô, không nói gì.

Kiều An Hảo giương mắt nhìn, liếc vẻ mặt anh một cái, còn sót lại chút tức
giận vừa nãy, khiến người ta không đoán được trong lòng anh nghĩ gì. Cô có
chút không xác định được tới cùng là anh tin mình hay không, vì thế liền nhẹ
nhàng ôm cánh tay anh, còn tay kia thì ra sức níu chặt áo anh, rồi lục túi
xách của mình ra, cúi đầu nhỏ giọng nói tiếp: “Thật sự đã làm mất, em từ trong
nhà ăn ra, rồi đi một đoạn đường sau đó đón một chiếc taxi về khách sạn, lúc
tính tiền mới phát hiện mình mất ví, nên mượn tiền xe ở quầy lễ tân.”

Mặc dù những lời này là cô sử dụng chút tâm tư nhỏ làm ra, nhưng khi cô thật
sự nói với anh, trong đầu cô không kìm nén được nhớ lại hồi trước lúc còn học
đại học cô đi Hàng Châu, ví tiền bị người ta đánh cắp, cô gửi cho anh một tin
nhắn, anh liền ngàn dặm xa xôi đến tìm cô, nhưng bây giờ, anh dành cho cô chỉ
có sự lạnh lùng và không đếm xỉa tới.

Trong lòng hơi chua xót, hốc mắt cũng đỏ lên, mở miệng nói chuyện mang theo
vài phần đáng thương: “Lúc đầu bọn họ không cho em mượn, em nói có bạn bè ở
đây, sẽ trả lại cho họ, bọn họ mới đồng ý cho em mượn tiền, nhưng bọn họ không
cho em lên phòng nghỉ ngơi, nhất định cứ bắt em ngồi bên đường cái chờ anh trở
về, em chờ anh hơn hai giờ anh mới về, em cũng chưa ăn cơm, em đói bụng.”

Kiều An Hảo nhẹ nhàng nói, mỗi một chữ nói ra đều đâm vào trái tim Lục Cẩn
Niên khiến anh hơi đau.

Mặc dù cô cúi đầu, anh không nhìn rõ mặt cô, nhưng từ lời nói của cô thì trong
đầu có thể nghĩ được bộ dạng tội nghiệp và tủi thân của cô.

Lục Cẩn Niên nhắm mắt lại, thầm hít một hơi, cố gắng kéo lý trí của mình về,
sau đó đưa tay lấy ví tiền, rút một tệp tiền rất dày từ trong đó ra đưa cho
Kiều An Hảo.

Kiều An Hảo nhìn thấy tiền thì lắc đầu, không chìa tay ra lấy: “Số tiền này
không đủ, phí sử dụng khách sạn một đêm đều phải vài vạn.”

Lục Cẩn Niên nhíu mày, rút ra một tấm thẻ, đưa cho Kiều An Hảo: “Mật mã cô
cũng biết.”

Đây là lần đầu tiên Kiều An Hảo và Lục Cẩn Niên gặp lại sau khi xa cách bốn
tháng, anh dùng giọng điệu bình thường nói chuyện với cô, mặc dù vẫn rất lạnh
nhạt, nhưng trong đó không có cảm giác từ chối và bài xích như trước, nhất là
khi anh nói năm chữ “Mật mã cô cũng biết,” khiến cô không biết sao lại thế
này, nước mắt cứ thế rơi từng giọt từng giọt, nện lên tay áo anh mà cô gắt gao
nắm chặt lấy.

Nước mắt ấm áp, lại khiến đáy lòng Lục Cẩn Niên bỏng rát, anh cảm giác rất rõ
ràng, thật vất vả mới ép trái tim mình cứng rắn đã bắt đầu mềm xuống.

Kiều An Hảo giơ tay lên, lau qua loa nước mắt trên mặt, ngẩng đầu nước mắt
lưng tròng nhìn Lục Cẩn Niên, tủi thân nói: “Em không cần tiền, em muốn ăn
cơm.”