Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo cùng bước vào thang máy lên tầng, trong thang máy
vô cùng yên tĩnh, ngoài hai người phục vụ khách sạn, chỉ có hai người bọn họ.
Toàn thân Lục Cẩn Niên lạnh lùng đứng đó, tay nắm va li hành lý, Kiều An Hảo
đứng bên cạnh anh, tầm mắt vẫn luôn đặt trên người anh, vậy mà anh lại như
không hề thấy Kiều An Hảo, một cái liếc mắt cũng không lạc trên người cô.
Kiều An Hảo bị Lục Cẩn Niên coi thường, trong lòng có chút buồn bã, từ khoảnh
khắc cô nhìn thấy Lục Cẩn Niên, đã muốn giải thích với anh chuyện lúc trước
mình lỡ hẹn, nhưng khi ở trong công viên Tây Giao, anh vừa nhìn thấy cô liền
đi, ở trong nhà bà, anh trực tiếp tiễn khách, ở trong khách sạn, cô chỉ vừa
mới nhắc đến đêm hôm lễ tình nhân, đã bị anh phẫn nộ khác thường ném ra khỏi
phòng, nhưng lúc này đây anh và cô đang ở trong thang máy, sao anh không xua
đuổi cô…
Nghĩ tới đây, Kiều An Hảo đột ngột mở miệng, phá tan bầu không khí tĩnh mịch
trong thang máy.
Cô sợ mình lại giống như lần trước, chưa nói hết câu đã bị anh nắm cổ, không
cho nói tiếp, vì thế liền dùng tốc độ nhanh nhất, trực tiếp đưa ra vấn đề
trọng điểm, đơn giản rõ ràng nói ra: “Em ở bệnh viện.”
Nhân viên phục vụ là người Mĩ tóc vàng mắt xanh, nghe không hiểu tiếng Trung,
nhưng lại cho rằng Kiều An Hảo đang tự nói chuyện một mình, vì thế quay đầu
mỉm cười nhìn cô, kết quả lại phát hiện Kiều An Hảo đang nhìn chằm chằm Lục
Cẩn Niên, liền cho là hai người quen biết nhau, đành đem lời tới bên miệng
nuốt trở vào bụng.
Đè nén trong lòng rốt cuộc cũng nói ra, khiến cho đáy lòng Kiều An Hảo thoải
mái hơn một chút, tiếp tục bổ sung: “Đêm hôm lễ tình nhân ấy, em không tới gặp
anh, là vì em ở trong bệnh viện…”
Lục Cẩn Niên nắm chặt va li hành lý trong tay, gia tăng lực, sau đó trên mặt
của anh liền hiện lên một tia tự giễu.
Vừa nghe thấy cô nói cô nằm viện, trong lòng anh chợt nổi lên một tia đau
lòng.
Anh thật là hết thuốc chữa rồi, dưới tình huống bị cô thương tổn thành như vậy
còn cùng cô là chuyện điên khùng.
Thậm chí bây giờ thấy cô một thân một mình tới Mỹ, biết là cô đi theo anh, lại
vẫn cố ý đợi cô nhiều lần.
“Tôi đã nói với em rồi, tôi không muốn nhắc tới chuyện trước kia!” Lục Cẩn
Niên không biết là đang tức giận chính mình hay là đang tức cô nữa, mở miệng
nói chuyện, giọng điệu mang theo vài phần gây sự, dứt khoát gọn gàng ngắt lời
cô: “Không cần biết em kiếm cớ gì, hay là em thật sự nằm viện, kể cho tôi nghe
đều không có tác dụng, tôi cũng không có hứng thú nghe! Tôi nghĩ trong lòng em
nên rõ ràng một chút, điều tôi để ý không phải là em vì sao không tới gặp tôi,
mà là…”
Lục Cẩn Niên nói tới đây bỗng nhiên dừng lại.
Lục Cẩn Niên, rốt cuộc là mày điên cùng cô ấy đến khi nào?
Rõ ràng đã nói là sẽ quên đi, vậy cần gì phải nhiều lời vô nghĩa với cô ấy như
vậy?
Chẳng nhẽ muốn giẫm lên vết xe đổ, lại một lần nữa hưởng thụ loại cảm giác
sống không bằng chết ấy sao?
Lục Cẩn Niên có chút thảm thương nhắm hai mắt lại, đem nửa câu sau “Em gửi cho
tôi những tin nhắn này…” cường bạo ép trở về trong bụng, đổi thành một câu
nghiến răng nghiến lợi “Thôi!”
Sau đó, Lục Cẩn Niên mở mắt, trên mặt khôi phục vẻ lạnh lùng, mở miệng mang
theo thanh âm lạnh giá tẻ nhạt: “Tiểu thư Kiều, tôi không quan tâm lần này cô
tới Mỹ là ôm theo mục đích gì, tôi chỉ muốn nói cho cô biết, tôi không muốn có
bất kỳ quan hệ gì với cô nữa.”