Lục Cẩn Niên không hề chuẩn bị tinh thần, hoàn toàn không lường trước được
Kiều An Hảo đang ở trong phòng mình, tay đang cởi nút áo chợt ngừng lại, cả
người giống như bị người ta đóng băng, đứng sững tại chỗ.
Đây là lần đầu tiên trong đời Kiều An Hảo đánh bạo lẻn vào phòng người khác
như vậy, trong lòng cô có chút thấp thỏm không yên, mở to đôi mắt đen nhánh
sáng ngời, nhìn chằm chằm Lục Cẩn Niên một hồi, sau đó đứng lên, đi về phía
Lục Cẩn Niên: “Lục Cẩn Niên, xin lỗi, đã quấy rầy anh rồi.”
Lục Cẩn Niên không lên tiếng, hai mắt nhìn theo Kiều An Hảo chậm rãi đi tới
gần mình, cả người thẫn thờ, có chút cảm thấy mình đã sinh ra ảo giác.
Kiều An Hảo đứng cách Lục Cẩn Niên chừng nửa thước thì dừng lại, cô ngẩng đầu
lên nhìn anh, còn chưa mở miệng thì phát hiện tốc độ tim đập của mình nhanh
đến mức gần như bất cứ lúc nào cũng có thể bật ra khỏi cổ họng: “Lục Cẩn Niên,
chúng ta có thể nói chuyện một chút không?”
Lời này của Kiều An Hảo giống như con dao găm bén nhọn nhất thế gian, mạnh mẽ
đâm vào trái tim Lục Cẩn Niên, trong nháy mắt khiến sắc mặt anh tái nhợt đi.
Câu nói này có ý tương tự với tin nhắn anh gởi cho cô lúc trước: “Tối nay lúc
dùng cơm, chúng ta nói chuyện rõ ràng chút.”
Thế nhưng đêm đó anh đợi cả một đêm, hạ thấp dáng người, bỏ đi tôn nghiêm, đều
không thể chờ được cô tới.
Nói chuyện một chút… Cô ngay cả cơ hội cho anh nói cũng không có, liền trực
tiếp phán anh tội chết.
Tay cầm nút áo của Lục Cẩn Niên khẽ run lên, bởi vì lực đạo lớn nên kéo đứt
nút áo, rơi xuống mặt đất, phát ra tiếng vang răng rắc, khiến cho Lục Cẩn Niên
hơi hoàn hồn lại, tiêu cự trong mắt anh trong phút chốc nhắm chuẩn xác vào cô,
tầm mắt băng hàn thấu xương khiến cho Kiều An Hảo đang ở trong căn phòng bật
mấy sưởi cảm thấy lạnh lẻo, anh nhìn chằm chằm vào cô ước chừng nửa phút, mới
mở miệng, trong lời nói không có chút cảm xúc nào: “Tôi nghĩ, giữa tôi và cô
không có chuyện gì để nói.”
Đi theo lời là tầm mắt bình tĩnh vô ba của anh rời khỏi mặt cô, tay đặt trên
áo dời xuống, cởi nút áo tiếp theo, động tác ung dung ưu nhã kéo cửa phòng tắm
ra, đang chuẩn bị bước vào thì tựa như anh nhớ ra cái gì đó, nhưng không quay
đầu nhìn Kiều An Hảo, chỉ hơi khựng lại chút, giọng nói vẫn bình thản như nước
lặng: “Tôi mặc kệ cô vì sao tiến vào phòng này, tôi hi vọng trước khi tôi đi
ra, cô đã rời đi rồi, đừng để tôi báo cảnh sát.”
Nói xong, Lục Cẩn Niên liền bước vào phòng tắm.
Dưới tình thế cấp bách, Kiều An Hảo vươn tay ra kéo tay của Lục Cẩn Niên.
Sống lưng Lục Cẩn Niên căng cứng, anh mím chặt môi, cúi đầu xuống nhìn chằm
chằm vào bàn tay nhỏ mềm mại trắng nõn đang cầm lấy tay mình, trong mắt có đủ
loại tình cảm phập phồng thác loạn, cuối cùng chỉ hóa thành hai chữ cứng ngắc:
“Buông ra!”
Kiều An Hảo bị âm điệu lạnh lẽo của Lục Cẩn Niên hù dọa, đầu ngón tay có chút
run rẩy, cô cúi thấp đầu, bàn tay nhỏ run run càng nắm chặt lấy anh, bởi vì
bất an cho nên lòng bàn tay đều là mồ hôi, “Lục Cẩn Niên, em biết anh đang tức
giận, nhưng có thể phiền anh cho em chút thời gian không? Để em nói xong lời
em muốn nói…”
“Không có hứng thú!” Lục Cẩn Niên hơi mất kiên nhẫn cắt ngang lời Kiều An Hảo,
trực tiếp nâng tay kia lên bắt lấy cổ tay của Kiều An Hảo cố gắng kéo tay cô
ra khỏi tay mình.