Hôn Trộm 55 Lần – Chương 600: Người em yêu, đã lâu không gặp (11) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hôn Trộm 55 Lần - Chương 600: Người em yêu, đã lâu không gặp (11)

Kiều An Hảo khóc một lúc lâu, mới ngừng lại, cô giơ tay lên chùi qua loa nước
mắt trên mặt, liếc mắt nhìn cửa lớn nhà họ Kiều, nhưng không đi vào, mà trực
tiếp bước đi, hướng đến cổng tiểu khu đi ra.

Kiều An Hạ cũng không biết rốt cuộc mình bị làm sao nữa, khi Kiều An Hảo đi
ngang qua cửa nhà, cả người cô thấy vô cùng hoảng hốt trốn sang một bên, bởi
vì vội vàng trốn tránh, nên bị nhành cây Tường Vi bén nhọn, cào xước cổ tay,
đau đớn khiến cô hít vào một hơi, theo bản năng bưng kín miệng vết thương, sau
đó đợi cho bóng dáng Kiều An Hảo đi qua khỏi cửa nhà, cô mới một lần nữa bước
ra, đứng ở cửa, nhìn theo bóng dáng Kiều An Hảo, vẻ mặt vô cùng phức tạp.

“Hạ Hạ?” Tiếng nói của Trình Dạng vang lên, bả vai Kiều An Hạ bị ôm lấy, mới
đột nhiên phục hồi tinh thần lại.

“Nhìn cái gì vậy?” giọng điệu Trình Dạng dịu dàng hỏi, nhìn theo tầm mắt của
cô, thấy dưới ánh đèn lờ mờ, ở ngã tư đường không có một bóng người, chau mày
nói: “Kiều Kiều đâu?”

“Đi rồi.” Kiều An Hạ xoay qua nhìn Trình Dạng cười, sắc mặt có chút tái nhợt.

“Thế nào rồi? Không khỏe hả?” Trình Dạng lo lắng nắm lấy bả vai của Kiều An
Hạ, sau đó thấy cô dùng sức ôm cổ tay, ấn đường càng nhíu chặt hơn: “Sao lại
bị thương?”

“Không có gì, chỉ là không cẩn thận bị trầy thôi.” Kiều An Hạ bỗng cảm thấy
mệt mỏi, nói xong câu đó, liền chui vào lòng Trình Dạng, tựa đầu vào vai anh.

“Tại sao không cẩn thận như vậy?” Trình Dạng thuận thế ôm cô, trong giọng nói
trách móc còn có đau lòng.

Kiều An Hạ không nói chuyện, chỉ cọ đầu vào bả vai của anh, nước mắt lăn xuống
từ khóe mắt.

Kiều An Hảo đi ra khỏi khu chung cư, chọn đại một hướng, không có mục đích cứ
bước đi tới.

Đêm giao thừa trên đường phố, vắng tanh, hầu như không có một bóng người cũng
không có chiếc xe nào.

Trong ngày thường, quán ăn hai bên đường phố đều rất náo nhiệt, lúc này đã
đóng cửa hết, thỉnh thoảng ở chỗ nào đó còn vang lên tiếng pháo nổ.

Kiều An Hảo đi thật lâu, mới ngừng lại, lúc này cũng đã khuya, chính là đêm
giao thừa, có lẽ không có xe taxi, Kiều An Hảo đi đến ghế dài ở trạm xe buýt
ngồi xuống.

Chờ khoảng 10 phút, không đợi được chiếc xe buýt nào, chỉ thấy một bà lão đang
băng qua đường.

Bà lão nhìn có vẻ rất lớn tuổi, cả mái tóc đều bạc trắng, nhưng đi đường thì
rất vững.

Khi bà lão sắp đi đến bên này đường chỗ Kiều An Hảo, đột nhiên ở khúc quẹo cua
có một chiếc xe gắn máy, chạy với tốc độ rất nhanh, tuy không có ***ng vào bà
lão, thế nhưng đã chạy nhanh vượt qua gần sát người của bà.

Khiến bà bị dọa sợ, nhất thời không đứng vững được, ngã ngồi xuống đất.

Chiếc xe gắn máy kia không hề có ý định dừng lại, mà còn tăng nhanh tốc độ,
chỉ trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

Bà lão ngồi dưới đất thật lâu, cũng chưa đứng lên, Kiều An Hảo từng đọc rất
nhiều tin tức, chính là người hảo tâm thấy bà lão té xuống nên đến giúp đỡ,
sau đó ngược lại còn bị trả đũa, cô cũng lo nếu mình xen vào việc của người
khác sẽ khiến bản thân gặp rắc rối.

Nhưng nghĩ hôm nay là đêm giao thừa, một bà lão cô đơn một mình đi trên đường
giống như mình, không có người nhà bên cạnh, thực sự rất đáng thương.

Kiều An Hảo hơi do dự, cuối cùng vẫn đứng lên, bước tới, cô còn chưa kịp hỏi
bà lão có sao không, ngược lại trong giây phút đó khi bà lão nhìn thấy cô, đột
nhiên vui mừng mở miệng kêu: “Cẩn Niên?”