“Chuyện này nếu như bị người nhà họ Kiều biết, rất có thể quan hệ hai nhà cứ
như vậy tan vỡ, bây giờ nhà họ Hứa kém xa so với ngày trước, rất nhiều chuyện
vẫn cần dựa vào nhà họ Kiều . . . . . .”
“Cô ta biết, thì phải làm thế nào đây?” Hàn Như Sơ không đợi quản gia nói hết
lời, trực tiếp cắt đứt lời của bà…, mở miệng nói: “Nếu như cô ta có chứng
cớ, tối nay người nhà họ Kiều làm sao có thể sẽ đến chúc mừng sinh nhật tôi!
Nhưng mà bởi vì cô ta không có chứng cớ, cho nên mới vòng vo đáp trả tôi! Chỉ
là cũng rất bực mình, một sinh nhật tốt đẹp, cứ như vậy bị cô ta làm cho không
khí ngột ngạt, lúc trước từ trên cầu thang té xuống, làm sao không để cho cô
ta ngã chết . . .”
Hàn Như Sơ còn chưa nói hết lời, cửa phòng vốn đang đóng, đột nhiên bị người
đẩy ra.
Hai người bị đồng thời dọa sợ, sau đó liền quay đầu, thấy Hứa Gia Mộc bưng một
cốc nước đứng ở cửa, vẻ mặt tối sầm nặng nề.
Hàn Như Sơ cùng quản gia hai người liếc nhau một cái, đáy mắt đều mang mấy
phần hoảng hốt, Hàn Như Sơ hoàn hồn đầu tiên, kéo ra một nụ cười, dịu dàng tức
giận nói: “Gia Mộc, làm sao con lên đây?”
Hứa Gia Mộc không lên tiếng, người đứng ở cửa cũng không nhúc nhích, đôi mắt
chỉ là nhìn thẳng vào Hàn Như Sơ.
Hàn Như Sơ bị Hứa Gia Mộc nhìn làm cho kinh hãi, bà đứng tại chỗ một lát, mới
cất bước đi tới trước mặt của Hứa Gia Mộc, vươn tay muốn bắt lấy tay của Hứa
Gia Mộc, lại bị anh né tránh, ánh mắt bình tĩnh như cũ ở trên mặt của bà,
giọng nói mở miệng, rất thấp, lại mang theo mấy phần đè nén lửa giận: “Vừa rồi
các người nói đều là thật?”
Hàn Như Sơ từ trong những lời này của con trai mình cũng biết con trai mình đã
nghe được đối thoại giữa mình với Vân Di, nhưng bà lại không xác định Hứa Gia
Mộc nghe được bao nhiêu, cho nên lại vươn tay ra: “Gia Mộc, con nghe mẹ nói. .
. . . .”
“Con chỉ muốn biết, các người mới vừa nói đều là sự thật có đúng không?” Hứa
Gia Mộc hình như là sợ Kiều An Hảo ở dưới lầu nghe được, giọng điệu đè rất
thấp, nhưng cố tình như vậy, làm cho người ta nhìn ra tức giận càng thêm sợ
hãi: “Lúc trước Kiều Kiều từ trên cầu thang té xuống, là các người làm?”
Hàn Như Sơ nghe được câu này, âm thầm buông lỏng một hơi, rất tốt chỉ nghe
được một nửa . . . . . .”Gia Mộc, lúc trước mẹ cũng là hết cách rồi, mới làm
như vậy.”
“Cho nên, ý của mẹ nói chính là, mẹ thật sự làm như vậy?” Hứa Gia Mộc gằn từng
chữ hỏi lại một lần, sau đó tầm mắt liền đối mặt với quản gia đang tay chân
luống cuống đứng ở bên cạnh: “Còn bà nữa . . . . . . Hai người cùng nhau . . .
. . . Các người thật giỏi!”
Hứa Gia Mộc đột nhiên ném cốc nước cầm trong tay quăng xuống đất, mảnh kiếng
vỡ bắn tung tóe, nước vãi đầy mặt đất, Hứa Gia Mộc gật đầu một cái, cười khẽ
một tiếng.
Cười như vậy, khiến cho Hàn Như Sơ vẫn luôn thương yêu con trai sinh lòng sợ,
bà theo bản năng bắt lấy cánh tay Hứa Gia Mộc: “Mẹ biết sai rồi, mẹ sẽ giải
thích cho con nghe, chuyện không phải như con nghĩ, con trai. . . . . .”
“Có phải chờ đến khi Kiều Kiều té chết không, chuyện đúng như con nghĩ!” Hứa
Gia Mộc độc ác trả lời một câu, sau đó liền xoay người, dẫm xuống bậc thang,
phẫn nộ đi xuống lầu.
“Gia Mộc, Gia Mộc!” Hàn Như Sơ hoang mang sợ hãi gọi tên Hứa Gia Mộc, sau đó
người đuổi theo sát phía sau, bởi vì bà đi có chút vội vàng, không cẩn thận
trẹo cổ chân, người đột nhiên ngồi xổm dưới đất, phát ra một tiếng kêu đau.