Hôn Trộm 55 Lần – Chương 591: Người em yêu, đã lâu không gặp (2) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hôn Trộm 55 Lần - Chương 591: Người em yêu, đã lâu không gặp (2)

Kiều An Hảo đi tới trước sô pha, ngồi trở lại chỗ cũ, nghe bọn họ nói chuyện
mấy câu, sau đó làm bộ như nhớ tới chuyện gì, quay đầu nói với Kiều An Hạ:
“Chị, mấy ngày trước lúc em quay phim, lúc nói chuyện phiếm với một nữ nhân
viên ở trong đoàn làm phim, cô ấy nói với em một chuyện rất đáng buồn.”

“Chuyện gì?” Kiều An Hạ đang nhắn tin với Trình Dạng lại đặt điện thoại xuống,
tiến tới trước mặt Kiều An Hảo, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc.

Kiều An Hảo cố ý lớn tiếng hơn một chút, nói với Kiều An Hạ: “Chính là sau khi
cô ấy kết hôn, mẹ chống của cô rất muốn có cháu trai, nhưng lần cô mang thai
đầu tiên lại nghi là con gái, bởi vì việc quản lý kế hoạch hoá gia đình có vẻ
nghiêm khắc, với điều kiện nhà bọn họ, chỉ có thể sinh một đứa, hơn nữa nếu
như sinh hai đứa, sẽ bị phạt rất nhiều tiền, lại thêm việc kinh tế trong nhà
cũng không phải là tốt.”

Chuyện xưa này của Kiều An Hảo rõ ràng là việc nhà gì đó, đối với những người
phụ nữ lớn tuổi đã kết hôn như mẹ Kiều và Hàn Như Sơ mà nói, lại có hứng thú
với mấy chuyện này nhất.

Cho nên lúc Kiều An Hảo hơi dừng lại một chút khi nói tới đây, mẹ Kiều còn có
chút sốt ruột thúc giục hỏi một câu: “Kiều Kiều, sau đó thì sao?”

“Chồng cô rất yêu cô, mặc dù cũng rất muốn có con trai, nhưng mà bởi vì cô
không đành lòng bỏ đứa bé này, vì vậy hai người liền quyết định sinh đứa bé
này ra.”

“Mặc dù mẹ chồng cô ấy không muốn, nhưng cũng đồng ý, chỉ là lại nói cho bọn
họ, nhất định phải sinh hai đứa, hơn nữa hai đứa nhất định phải là con trai.”

“Hai người sống ở Bắc Kinh, áp lực quá lớn, liền bác bỏ đề nghị này của mẹ
chồng, bà mẹ chồng một khóc hai nháo ba thắt cổ náo loạn được một hồi, cuối
cùng bởi vì thái độ của con trai mình quá kiên quyết, vì thế đành phải thoả
hiệp.”

“Người mẹ chồng vì chuyện mà hơn nửa tháng cũng không liên lạc với cô, lúc sau
cũng không biết chuyện gì xảy ra, lại chạy tới Bắc Kinh, bảo là muốn chăm sóc
cô.”

“Dù sao cũng là mẹ của chồng mình, cô nhìn thấy mẹ chồng cũng lấy lòng mình,
khẳng định không thể nào ra vẻ nữa, vì vậy cứ xem mẹ chồng là mẹ mà chăm sóc.”

“Cô và chồng đều phải đi làm, mặc dù mệt, nhưng mỗi lần về nhà mẹ chồng đều
chuẩn bị xong thức ăn, việc nhà cũng không cần hai người làm, lúc đó thật sự
rất vui vẻ.”

“Nhưng là, mẹ chồng mới tới nửa tháng, lúc cô ấy đến bệnh viện khám thai, bác
sĩ lại nói cho cô biết, cái thai lần trước cô khám, đã chết trong bụng mẹ!”

Kiều An Hảo nói đến bốn chữ “chết trong bụng mẹ” này, cố ý nhấn giọng, thậm
chí còn mang theo vài phần cắn răng nghiến lợi, khiến sắc mặt của Hàn Như Sơ
và quản gia ở bên cạnh nghe chuyện của cô trở nên gượng gạo.

Mẹ Kiều cũng là sợ hãi thốt lên “A”, mang dáng vẻ đáng tiếc: “Tại sao đang yên
đang lành lại chết trong bụng mẹ rồi?”

“Đúng vậy, sao đang bình thường lại bị sảy thai cơ chứ? Lúc ấy cô ấy cũng là
hỏi mình như vậy, cô cho là mình công việc bận rộn gây ra, rất đau lòng, nhưng
đợi đến làm xong giải phẫu sau, bác sĩ nói cho cô biết, kiểm tra ra trong máu
của cô, có thành phần thuốc ngủ.”

“Thuốc ngủ?!” Mẹ Kiều lại kinh ngạc la một câu: “Mang thai không thể uống
thuốc ngủ, cô ấy làm mẹ kiểu gì vậy!”

“Cũng là bởi vì mang thai cũng không thể uống thuốc ngủ, cho nên mẹ chồng của
cô mới bỏ thuốc ngủ vào trong bữa ăn hằng ngày!” Kiều An Hảo dùng giọng điệu
rất nhẹ nhàng, nói ra câu này.