Hôn Trộm 55 Lần – Chương 584: Chuyện không muốn ai biết (15) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hôn Trộm 55 Lần - Chương 584: Chuyện không muốn ai biết (15)

Bởi vì đoạn đường xa, báo cảnh sát xong phải qua một tiếng sau, cảnh sát mới
tới.

Kẻ ăn trộm đã tỉnh, lúc cảnh sát mang gã ta đi, thuận tiện còn lấy cây gậy gỗ
gã dùng, dĩ nhiên cũng đưa Kiều An Hảo đi lấy khẩu cung, Trình Dạng cùng Triệu
Manh cũng đi theo.

Giống như mọi người suy đoán, người kia đúnglà người dân trong thôn trang, bởi
vì đánh bạc thiếu không ít tiền, hiện tại gần tới cuối năm, bị người ta đòi
nợ, có nhà nhưng không thể trở về, thường ở đi lâng la tới đây, vô ý nhìn thấy
nơi đây có đoàn làm phim tới, sau đó liền nảy lòng xấu xa.

Về phần tên trộm này bị ai đánh ngất, Kiều An Hảo cũng không nói được, chỉ có
thể kể lại chi tiết lúc mình chứng kiến.

Chỉ là mặc dù nói không biết rốt cuộc là ai ra tay đánh người, nhưng mà bởi vì
người bị đánh có lỗi trước, dù là từ luật pháp mà nói cũng là phòng vệ chính
đáng, huống chi nếu như không phải là người kia đột nhiên xuất hiện, có lẽ gây
ra tổn thương cho tính mạng, cho nên chép khẩu cung xong, cảnh sát lại đưa bọn
họ về đoàn làm phim, thuận tiện còn vây bao vây bốn phía tìm vị anh hùng cứu
mỹ nhân mà Kiều An Hảo không biết.

Có thể người kia đã rời đi, cảnh sát tìm một chút không được, cũng từ bỏ, rời
đi.

Đêm hôm khuya khoắt lại có chuyện như vậy, đã đến bốn giờ sáng, Trình Dạng và
Triệu Manh cũng đã mệt đến mức không còn sức, trở về phòng của mình liền ngủ
mất.

Trên giường Kiều An Hảo dính một mảng máu lớn, trong lòng cô có chút khó chịu,
cho nên liền chen chúc trên giường lớn của Triệu Manh, nghe tiếng hít thở ngủ
say của Triệu Manh, cô không khó chịu, ánh mắt nhìn thẳng chằm chằm vào cửa
phòng, cau mày.

Rốt cuộc là ai, xuất hiện kịp thời như vậy, còn đánh tên tên trộm hôn mê?

Lúc ấy cô cũng chỉ là mới vừa tìm được đường sống trong chỗ chết, chưa tỉnh
hồn, cho nên lực chú ý cũng không phải quá tập trung, chỉ là thấy một người
cao lớn, nhưng trong nháy mắt, liền biến mất ngoài cửa.

Không biết có phải là cô quá nhớ Lục Cẩn Niên rồi hay không, cảm giác bóng
dáng đó, cùng với bóng dáng của anh trong trí nhớ, có mấy phần giống nhau.

Kiều An Hảo vẫn suy nghĩ lung tung đến sáu giờ mới nhắm mắt, ngủ chưa được hai
tiếng, lại bị Triệu Manh đánh thức.

Kế tiếp chính là trang điểm bận rộn, quay phim thử.

Bởi vì là buổi quay buổi cuối của “Thần Kiếm, tất cả mọi người đều tích cực,
trong quá trình quay chụp, Kiều An Hảo luôn luôn trong trạng thái rất tốt,
không biết là bởi vì tối hôm qua xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, hay là bởi vì
trong lòng đang nghĩ tới bóng người kia, hơi có vẻ không yên lòng, bị nhắc một
lần.

Chỉ là cũng may mọi người đều biết chuyện tối hôm qua, cũng không trách cô
lãng phí thời gian, thậm chí còn có người nhiệt tình tiến lên trấn an cô đôi
câu.

Kết thúc buổi quay, mọi người liền ai về phòng nấy, thu dọn đồ đạc, chuẩn bị
trở về Bắc Kinh.

Đệm dính máu, Kiều An Hảo trực tiếp vứt bỏ không cần đến, đang để cho Triệu
Manh cuốn lại, lại có đồ rớt ra từ bên trong, rơi trên mặt đất, phát ra một
tiếng “bốp”.

Triệu Manh nghiêng đầu theo bản năng, nhìn thấy là một gói thuốc, giơ chân
lên, nói với Kiều An Hảo đang gấp quần áo: “Đây là đồ tên tên trộm tối qua để
lại à?”

Kiều An Hảo nghe được lời nói của Triệu Manh, thuận tiện nhìn một cái, sau đó
tầm mắt chợt dừng lại, một lát sau, để quần áo trên tay xuống, đi tới, khom
người nhặt hộp thuốc lên.