Hôn Trộm 55 Lần – Chương 580: Chuyện không muốn ai biết (11) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hôn Trộm 55 Lần - Chương 580: Chuyện không muốn ai biết (11)

Ngày cô biết được Hứa thị bị mua, cô thật giận anh sao lại làm vậy. . . . .
.Chẳng trách hôm đó anh lại tức giận, lúc ấy cô đi theo anh cả nửa ngày muốn
có được lời giải thích mà anh ấy không hề nói gì, lại còn nói những lời tuyệt
tình, lúc ấy cô còn có chút uất ức không biết tại sao anh muốn trở mặt vô
tình, cho tới bây giờ mới hiểu, thì ra là người uất ức nhất không phải cô mà
là anh, không những vậy mà cô còn chính là người khiến cho anh uất ức. . . . .
.

Quan tâm tới cái kia nhiều, nhưng lại quá đáng với anh đến vậy.

Đáy mắt Kiều An Hảo thoáng qua chút hoảng hốt, nước mắt cũng không báo trước
chảy xuống gò má, cô thầm hỏi: “Tại sao anh ấy không nói với tôi? Tại sao
không nói cho tôi biết sớm hơn?”

Giọng nói của Kiều An Hảo tưởng chừng như vỡ tan, hoá thành tiếng khóc tràn ra
từ môi và kẽ răng.

“Vì không muốn để cả hai người cùng chịu đựng nỗi đau mất con, nhưng lại không
ai nghĩ tới việc hung thủ giết hại đứa con của cô chẳng những không che giấu
hay đè ép việc này xuống, ngược lại để cho việc Kiều gia kết thân cùng với Hứa
gia không bị phá hỏng, ngài ấy vẫn nói cho cô khi cô tỉnh lại ”

Kiều An Hảo chợt nhớ, lúc tỉnh lại trước sinh nhật mình một ngày tại Hứa Gia
Mộc, đoạn thơ nặc danh cô nhận được chẳng lẽ là Lục Cẩn Niên viết.

“Nếu như không phải ngài ấy nghĩ là cô muốn cùng ngài ấy ở chung một chỗ, thì
tôi rất muốn ngài ấy tiếp tục cất giấu bí mật này.” Giọng nói của trợ lý trong
nháy mắt có chút trở nên ôn hòa: “Hơn nữa dù cho là nhằm vào Hàn Như Sơ, nhưng
ngài vẫn luôn dùng phương thức của mình để quan tâm tới Hứa tiên sinh, cô hoàn
toàn không biết rằng thật ra thì từ đầu đến cuối ngài ấy đều chưa từng nghĩ
tới việc thâu tóm Hứa thị. . . . . .ngài ấy chỉ muốn cho Hàn Như Sơ nếm thử
một chút cảm giác hai bàn tay trắng là như thế nào thôi. . . . . .”

Trong lời nói của trợ lý, rõ ràng không phải đang chỉ trích cô, nhưng Kiều An
Hảo một mực cúi đầu, không thể nói lên câu nào, chỉ có dùng sức cắn nhẹ lấy
môi dưới, thỉnh thoảng bật ra tiếng nấc nho nhỏ.

“Còn nữa, cô Kiều, cô biết không? Tối ngày Valentine đó ngài Lục đã chuẩn bị
rất kỹ càng, muốn nói cho cô biết tất cả, dù trong lòng ngài nghĩ cô sẽ khó
chấp nhận, nhưng là muốn cô vui vẻ, . . . . . .”

Câu nói này của trợ lý khiến cô không thể nghe thêm nữa, Kiều An Hảo chậm rãi
ngồi xuống khóc lớn thành tiếng.

Trên ban công bị màn đêm dày đặc bao phủ, gió không ngừng thổi, chỉ có tiếng
khóc của Kiều An Hảo không ngừng quanh quẩn, nghe đến thương tâm não lòng.

Ở bên trong tiếng khóc còn mơ hồ có thanh âm truyền ra, lặp đi lặp lại một
câu: “Thật xin lỗi. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . .”

Bốn tháng sau.

“Cắt ——” sau hiệu lệnh của đạo diễn, ánh mắt đang nhìn nhau tràn đầy các loại
tình cảm của Kiều An Hảo cùng Trình Dạng trong nháy mắt liền thu lại.

“Vất vả cho mọi người rồi, hôm nay diễn rất tốt, bây giờ mọi người có thể ăn
cơm nghỉ ngơi, sáng ngày mai còn có một cảnh cuối, bộ 'thần kiếm' này cuối
cùng cũng đến hồi kết thúc rồi.” Đạo diễn mặt tươi cười nhìn về phía mọi người
đang đứng nói: “Đoàn diễn đã mua vé may bay chiều nay năm giờ về Bắc Kinh, vừa
đúng lúc trước giao thừa, mọi người có thể về nhà ăn cơm đoàn viên.”