Hôn Trộm 55 Lần – Chương 558: Yêu em 13 năm (29) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hôn Trộm 55 Lần - Chương 558: Yêu em 13 năm (29)

Nếu như giống như trước đây, anh vĩnh viễn không thể chạm vào cô, có lẽ anh sẽ
hoảng hốt như bây giờ, nhưng bởi vì anh cho rằng mình có hi vọng, hiện tại bất
chợt thất vọng lại tới… Sự chênh lệch này hệt như mặt song so với mặt biển,
khiến Lục Cẩn Niên căn bản không biết phải nên tiếp thu như thế nào.

Cô vẫn có thể vì Hứa Gia Mộc, vì nhà họ Hứa, mà bỏ anh sao?

Đúng vậy, từ nhỏ cô đã biết bọn họ, tình cảm của cô với bọn họ còn vượt qua cả
với anh, lúc này gặp phải biến cố, cô không hề do dự mà đứng về phía bọn họ,
cũng không nghe anh giải thích, dứt khoát phán anh tội chết.

Nhưng cho dù cô có không tin anh, anh vẫn không thuyết phục bản thân mình nên
buông tha, chết tâm đi.

Cả đời này, qua nhiều năm như vậy, anh từ một thiếu niên nghèo khổ mà lăn lộn
đến bây giờ, chưa bao giờ anh có mở miệng cầu xin qua bất cứ ai một chuyện gì,
nhưng vào giờ phút này, nỗi sợ hãi phải mất cô khiến anh phải buông bỏ tất cả
khí thế và sự kiêu ngạo, theo bản năng hạ thấp mình với cô: “Kiều Kiều, anh
xin em, xin em hãy tới đây, có được không?”

Lục Cẩn Niên gửi tin này đi, cả người lại trở nên yên tĩnh, anh trở về chỗ
ngồi lần nữa, đôi tay đặt lên bàn, mang theo dáng vẻ dù bất cứ giá nào cũng
phải đợi cho bằng được.

Bóng đêm càng ngày càng sâu, bóng đèn trên đường cũng dần trở nên mờ nhoà, Lục
Cẩn Niên giống như một pho tượng, không có chút ý bỏ cuộc.

Từ đầu đến cuối trợ lý không lên tiếng quấy rầy anh, yên tĩnh đứng ở một bên.

Lúc hai giờ sáng, bầu trời vốn đang đầy ánh sao rực rỡ, trong lúc bất chợt lại
bị mây đen che khuất, từng hạt mưa nhỏ lại rơi xuống.

Lúc này trợ lý mới hắng giọng, mở miệng: “Ngài Lục, trời sắp mưa, vào phòng
đợi thôi.”

Lúc này dường như Lục Cẩn Niên vẫn không nghe thấy lời trợ lý nói, lưng thẳng
tắp, ngồi ở trên ghế, không nhúc nhích.

Cơn mưa đêm khuya ở Bắc Kinh, thường đều mưa rất lâu, tới cũng rất nhanh, trợ
lý vừa mới nói chưa được hai phút, hạt mưa đã dày đặc, cuối cùng càng rơi càng
nhiều.

Trợ lý vội vàng đi lên trước, cố gắng kéo Lục Cẩn Niên vào trong phòng.

Lục Cẩn Niên lại vươn tay, vung tay trợ lý ra, mang theo vài phần cố chấp và
chắc chắn nói: “Tôi đã nói là tôi phải ở đợi cô ấy, tôi sẽ không đi đâu cả,
tôi sẽ ở đây đợi cô ấy.”

Mưa lớn làm cho tầm mắt người ta trở nên mơ hồ, cả người hai người cũng bị xối
đến ướt sũng, trợ lý khuyên như thế nào cũng không khuyên nổi, cuối cùng không
nhịn được lên tiếng nói một câu: “Ngài Lục, hiện tại cũng đã là hai giờ rưỡi
sáng tồi, có thể cô Kiều sẽ không tới!”

Lục Cẩn Niên mím môi, đáy mắt hiện lên một tia đau thương nhàn nhạt, anh vẫn
tiếp tục mang dáng vẻ cố chấp, cắn chặt răng, vô cùng kiên định nói: “Tôi phải
ở đây đợi cô ấy.”

Trợ lý của Lục Cẩn Niên ảo não than một tiếng, liền xoay người chạy về trong
phòng, tìm một cây dù ra ngoài, mở ra, che cho Lục Cẩn Niên.

Mưa trút ước chừng một tiếng, mặc dù có dù che, trên người hai người vẫn bị
ướt toàn bộ.

Lục Cẩn Niên vẫn luôn không hề rời khỏi ban công, đợi từ lúc tối đến khi trời
sáng, đợi đến mặt trời dâng lên cao, đợi đến Bắc Kinh yên tĩnh lại náo nhiệt
lên lần nữa, đợi đến khi nơi cố cung ở đối diện chật kín du khách, đợi đến
quần áo ướt nhẹp trên người anh được hong khô, anh vẫn còn mang dáng vẻ kiên
quyết chờ đợi.

Đợi một chút đến mười giờ rưỡi, Lục Cẩn Niên vẫn đang ngồi yên lặng, bất chợt
lại đứng lên khỏi ghế.