Về Lục Cẩn Niên, tâm trạng của Hứa Gia Mộc thật có chút mâu thuẫn.
Người đàn ông ít nhiều đều có điểm xúc động cùng bao che khuyết điểm tính
tình, lúc hắn biết Hứa thị bị anh lấy đi, hắn đi tìm anh là cũng muốn hỏi anh
vì sao muốn làm như vậy. Nhưng mà khi hắn đi đến dưới lầu truyền thông
Hoàn Ảnh, nhận được điện thoại, biết mẹ đầu tư và thị trường chứng khoán của
Hứa thị là do anh ở sau lưng giở trò quỷ, thậm chí lúc mẹ vì tức giận mà ngất
xỉu, máu liền nóng lên, lúc ấy tức giận nói bừa, thậm chí cũng nghĩ, tình cảm
anh em nhiều năm của mình và Lục Cẩn Niên coi như xong, nhưng mà khi mẹ và
quản gia kẻ xướng người hoạ nói không tốt về anh, hắn vẫn có chút phẫn nộ.
Trong lòng Hứa Gia Mộc đột nhiên có chút khổ sở, Lục Cẩn Niên đối xử với hắn
như vậy, hắn vẫn có chút luyến tiếc người anh cùng ba khác mẹ này…… Hứa
Gia Mộc nâng tay lên chà xát mặt mình, nuốt một ngụm nước miếng, mang theo vài
phần vô lực nói: “Kiều Kiều, em đi vào nói chuyện với mẹ anh, vừa nãy anh nói
chuyện hơi nặng, hiện tại khẳng định bà ấy rất khó chịu.”
Kiều An Hảo nhẹ nhàng gật gật đầu.
Hứa Gia Mộc liền bước chân, xuống lầu, đi ra khỏi nhà, tìm một cây ở trong
sân, dựa vào gốc cây, châm một điếu thuốc, sau đó lúc sương khói lượn lờ, hắn
nhớ tới trước đây, tại ngay cây phong này chơi pháo bông, hắn nghịch ngợm gây
sự, suýt nữa bị phỏng hai mắt của mình, là người anh trai hay trầm mặc ít nói
bộ dạng xinh đẹp kia, đột nhiên vươn tay, cầm cây pháo bông, lúc ấy hắn là
tiểu hoàng đế của Hứa gia, hắn vừa khóc thì lập tức tất cả mọi người sẽ vây
quanh hắn, cho dù qua nhiều năm như vậy, hắn đều nhớ rõ, lúc ấy hắn được mọi
người vậy xung quanh đưa trở về nhà, quay đầu một chút, thấy được một màn mà
cho đến nay hắn cũng không thể quên, một mình anh cô đơn đứng dưới cây phong
này, biểu tình vẫn đạm mạc như cũ, hẳn bởi vì đau đớn, bàn tay hắn vừa cầm
pháo bông, vẫn không ngừng run run .
Nghĩ đến đây, khóe mắt Hứa Gia Mộc nổi lên một tia ướt át, hắn dùng hết toàn
lực mạnh hút một ngụm thuốc.
Trở lại phòng ngủ, quản gia đang khuyên Hàn Như Sơ, Kiều An Hảo ngồi ở bên
cạnh giường, cũng nhẹ giọng nhỏ nhẹ nói phụ họa hai câu, nhưng mà suy nghĩ lại
thỉnh thoảng phiêu xa, trong đầu lảo đảo tất cả đều là thân ảnh của Lục Cẩn
Niên.
Lúc anh 3 tuổi, bị bệnh ung thư máu, Hứa Gia Mộc cứu anh…… Hứa Gia Mộc đã
cứu mạng của anh, vì sao anh lại ra tay với ân nhân cứu mạng của mình? Hơn
nữa, nếu anh thật sự muốn đối phó Hứa gia, thì có thể diệt cỏ tận gốc, vì sao
còn muốn cho Hứa Gia Mộc ở lại Hứa thị?
Thẳng thắn mà nói, lúc cô mở miệng hỏi ba sự việc có phải do anh làm hay
không, anh thẳng thắn như vậy, nghe câu trả lời từ anh so với lúc nghe thấy
tin tức càng làm cho cô chấn động hơn, trực tiếp làm cho cô không có gì để hỏi
cũng không có năng lực để phản ứng, hiện tại bình tĩnh lại, suy nghĩ một chút
lời nói vừa rồi của quản gia và Hứa Gia Mộc, đáy lòng Kiều An Hảo một tầng
nghi hoặc, càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp.
Đến buổi chiều, bởi vì một bên là bạn từ nhỏ cùng nhau lớn lên, một bên là
người đàn ông cô yêu nhất, tiềm thức của cô không muốn đối mặt với cục diện
như vậy, cho nên mới không khống chế được cảm xúc, bởi vì rất kích động, nên
cô không có chú ý lời nói của mình, cũng không có chú ý tới lúc ấy anh nói
gì…… Hiện tại nhớ đến, tựa hồ lúc cô nói ra “Hứa Gia Mộc sẽ không làm như
vậy”, dường như anh có nói gì đó với cô? Có thể là anh giải thích với cô hay
không?